Đang phát: Chương 1908
– Khoan đã…
Diệp Mặc mới đến đây không lâu, đây đã là lần thứ ba nghe thấy hai chữ này.Hắn im lặng, Vô Ảnh cũng dừng lại.Nó biết, gã này vừa đến thì tạm thời mình không thể ăn được tên Tiên Vương kia.
– Hiên Phong tiền bối…
Tường Cơ Tiên Tôn của Cửu Phạm Tiên Trì thấy người đến liền vội ra khom người chào.
Người đến là Hiên Phong Tiên Đế của Ma Hoan Tông.Ông ta đến muộn, một bộ phận đệ tử Ma Hoan Tông hôm nay mới đến Trát Khuê Tiên Thành nên chưa biết chuyện của Diệp Mặc.Thấy Diệp Mặc dung túng cho tiên sủng ăn thịt đệ tử bản môn, ông ta liền tiến lên ngăn cản.
Hiên Phong Tiên Đế chào hỏi Tường Cơ Tiên Tôn, rồi ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp tông chủ, vì sao lại dung túng tiên sủng giết hại đệ tử của ta?
Diệp Mặc mỉa mai:
– Vô duyên vô cớ? Mắt nào của ngươi thấy ta làm vô duyên vô cớ? Vô Ảnh, kể cho lão già này nghe xem, có phải mày vô duyên vô cớ gây chuyện không?
Thực tế Diệp Mặc đã thấy Hiên Phong Tiên Đế đến rồi.Nếu ông ta còn đứng nhìn, hắn sẽ cho Vô Ảnh ăn hết hai tên kia.Đối với Ma Hoan Tông, hắn không khách khí.Nhưng ông ta đã đến, hắn không muốn làm to chuyện.
Hiên Phong đến mà không động thủ, còn khách khí với Diệp Mặc khiến Tường Cơ Tiên Tôn kinh ngạc.Diệp Mặc lại ngang nhiên gọi Tiên Đế là “Lão già kia”, càng khiến cô kinh ngạc đến há hốc miệng.Hơn nữa, Hiên Phong Tiên Đế nghe vậy lại không tức giận, vẫn bình thường.
Vô Ảnh nghe lời Diệp Mặc liền ủy khuất:
– Lão đại, khi đó em và Bắc Vi đang nói chuyện phiếm, kể chuyện thú vị.Tên Tiên Vương kia ỷ vào tu vi cao, khi dễ em, còn muốn bắt em đi, làm em sợ quá cắn loạn, không cẩn thận cắn mất của y một cánh tay.Nếu lão đại không đến kịp, em và Bắc Vi đã bị hai tên này đánh chết rồi…
Đường Bắc Vi ngơ ngác nhìn Vô Ảnh, giờ cô mới biết thế nào là vô sỉ.Lúc nãy Lô Tuyệt đến bắt Vô Ảnh là thật, nhưng từ đầu đến cuối Vô Ảnh đều hưng phấn cắn người, có chút nào sợ hãi mà cắn lung tung đâu? Con tiên sủng này, anh mình tìm đâu ra cái thứ cực phẩm này vậy?
Lô Tuyệt và tên Tiên Tôn kia cũng ngây dại.Lô Tuyệt không lạ gì sự vô sỉ của Vô Ảnh, ngày trước ở Tiểu Thiên Vực, để phá trận pháp thứ hai, Vô Ảnh còn giả vờ đau bụng.Nhưng khiến y khó hiểu là Hiên Phong Tiên Đế lại phải khách khí với một Tiên Vương như Diệp Mặc.
– Có thật vậy không?
Hiên Phong Tiên Đế sầm mặt.Ông ta hận Diệp Mặc, nhưng cũng tức giận Lô Tuyệt.Hai tên này bị mù sao? Gây sự với ai không gây, lại đi gây sự với Diệp Mặc?
– Tổ sư, vì con Long Mã này là con Long Mã từng xuất hiện ở Tiểu Thiên Vực lần trước, nên…
Lô Tuyệt chưa nói hết, Hiên Phong Tiên Đế đã hừ lạnh:
– Nên ngươi cho rằng mắt người khác mù hết, chỉ mình ngươi thấy Long Mã thôi sao?
Lô Tuyệt thấy Vô Ảnh thì kinh ngạc, liền muốn bắt nó, nhưng bị cắn mất một cánh tay thì càng tức giận.Giờ y đã tỉnh táo lại, hiểu ra mọi chuyện.Nhiều người thấy con Long Mã này, nhưng chẳng ai có hành động gì cả.
Lúc này U Hư Tiên Tôn cũng lo lắng, thầm mừng vì đã kịp thời thông báo, không chủ động ra tay, nếu không thì khó thu dọn.Chỉ là y không biết chỗ dựa của Diệp Mặc là ai, ngay cả Hiên Phong lão tổ cũng phải kiêng kỵ.
Sau khi mắng Lô Tuyệt, Hiên Phong Tiên Đế lại ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp tông chủ, lần này là do đệ tử của ta chủ động khiêu khích, ta rất áy náy…
Không đợi Hiên Phong Tiên Đế nói hết, Diệp Mặc đã biết ý đối phương, lập tức khoát tay:
– Ta muốn tiên linh thảo cấp chín.
Tiên Đế Ma Hoan Tông đã ra mặt, cho dù mình không sợ ông ta, nhưng ở đây giết một Tiên Vương đệ tử hạch tâm là vô lý.Nên Hiên Phong Tiên Đế ra mặt, Vô Ảnh cũng không còn cơ hội ăn nữa.
Không ăn được thì phải chiếm chút lợi.
Lô Tuyệt đã bình tĩnh lại, sự tức giận căm phẫn biến mất.Nghe Diệp Mặc nói, y liền khom người:
– Nếu Lô Tuyệt lấy được tiên linh thảo cấp chín trong Bí Cảnh, nhất định sẽ giao toàn bộ cho Diệp tông chủ.
Diệp Mặc cười lạnh:
– Ta không cần ngươi giao toàn bộ.Giao bảy phần tiên linh thảo cấp chín cho ta, ngươi giữ lại ba phần.Nhưng nếu ta phát hiện tiên linh thảo của ngươi ít hơn người khác, đừng trách ta không khách khí.
Diệp Mặc không tốt bụng để lại ba phần cho Lô Tuyệt.Hắn biết nếu không chừa gì, Lô Tuyệt sẽ không thu thập tiên linh thảo nữa.Chỉ có chừa lại một phần, y mới có động lực tìm kiếm.
– Vâng, tôi nhất định sẽ làm được.
Lô Tuyệt hiểu ý Diệp Mặc, nhanh chóng đáp lời.
Sự việc đã xong, xem ra thuận lợi.Hiên Phong Tiên Đế đưa Lô Tuyệt và U Hư Tiên Tôn rời đi.Ông ta không muốn nói nhiều với Diệp Mặc, vì Diệp Mặc khiến ông ta bất đắc dĩ.
Hoa Như Tuyết và Hoa Dục Tuyết nhìn về phía Diệp Mặc, im lặng không nói.Hoa Như Tuyết đến sớm hơn, biết chuyện Diệp Mặc làm gần đây, càng hiểu việc báo thù đã khó, thậm chí vĩnh viễn không thể thực hiện.
Thấy Hiên Phong Tiên Đế cụp đuôi mang đệ tử đi, việc Lô Tuyệt mất cánh tay cũng không nói đến, Tường Cơ Tiên Tôn ngây người nhìn Diệp Mặc, một hồi lâu mới nghi hoặc hỏi:
– Diệp Mặc, vì sao Hiên Phong Tiên Đế lại sợ cậu?
– Thôi đi bà chị ơi, còn phải hỏi sao? Đương nhiên là y sợ lão đại giết y rồi.
Vô Ảnh khinh thường nói, cho rằng câu hỏi của Tường Cơ Tiên Tôn quá ngốc.Ai mà không sợ mất mạng chứ? Ngay cả Long Mã thần võ như nó còn sợ bị lão đại nướng lên ăn.
– Giết y sao?
Tường Cơ Tiên Tôn càng hồ đồ.Diệp Mặc là Tiên Vương, làm sao giết được Tiên Đế? Hơn nữa đằng sau Tiên Đế kia còn có Đế Tông?
Việc Diệp Mặc là tông chủ, cô không thấy lạ, vì đã biết từ Y Y rằng Diệp Mặc là tông chủ của một Tiên Tông.
Diệp Mặc không để ý đến Tường Cơ Tiên Tôn, tiếp tục đi về phía tông môn của Vô Già Âm Hà.
Thấy Diệp Mặc làm như lời hắn nói, đến gây sự với Vô Hồi Tiên Đế, Tường Cơ Tiên Tôn càng mơ hồ, theo bản năng đi sau Diệp Mặc.
Vô Hồi Tiên Đế đã thấy Lô Tuyệt của Ma Hoan Tông gây sự với Vô Ảnh.Ông ta im lặng như những người khác, muốn Ma Hoan Tông và Diệp Mặc xung đột.Không ngờ Hiên Phong Tiên Đế về kịp, xung đột chưa xảy ra, ông ta thất vọng.
Nhưng ông ta cảm thấy không đúng, vì Diệp Mặc lại đi về phía mình.Ông ta nhíu mày, vì đâu phải chỉ mình ông ta không nhắc nhở đệ tử Ma Hoan Tông, sao Diệp Mặc lại tìm mình gây khó dễ?
– Diệp tông chủ, không biết còn chuyện gì nữa?
Vô Hồi Tiên Đế thấy Diệp Mặc đến, tùy ý ôm quyền rồi lạnh lùng nói.Mặt ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng bất an.Ông ta biết Diệp Mặc là tên điên, sinh tử của Tiên Đế trong mắt hắn không là gì cả.Có lẽ chỉ Đại Đế mới chế trụ được hắn.Nhưng hết lần này đến lần khác, không thấy Đại Đế nào xuất hiện.
– Tang Kỳ đã về chưa?
Diệp Mặc không quanh co, hỏi thẳng.
Vô Hồi Tiên Đế không ngờ Diệp Mặc lại hỏi về lão tổ của Vô Già Âm Hà.Thấy sau lưng Diệp Mặc là Tiên Tôn của Cửu Phạm Tiên Trì, ông ta hiểu ý, nghiêm mặt nói:
– Lão tổ chưa về, ta không biết chuyện của lão tổ.
– Hừ, Vô Già Âm Hà của ngươi quyết tâm đối nghịch với ta sao? Giam giữ Tiểu Vận, truy sát sư phụ của bằng hữu ta, cho rằng Diệp Mặc ta không dám diệt Vô Già Âm Hà sao?
Diệp Mặc hừ lạnh.Mọi người xung quanh im lặng.Hiên Phong Tiên Đế sảng khoái, vì Diệp Mặc hoàn toàn là con chó điên.Vô Già Âm Hà đối nghịch với Diệp Mặc là tốt nhất.
Người xung quanh khiếp sợ, vì Diệp Mặc muốn tiêu diệt Tiên Tông.Đó là điều tối kỵ, huống chi đây còn là Đế Tông có bốn Tiên Đế.
Diệp Mặc biết đó là điều tối kỵ, nhưng không để ý.Thù hận giữa Vô Già Âm Hà và hắn hơn Ma Hoan Tông.Hắn và Ma Hoan Tông không có đại thù, nhưng hắn và Vô Già Âm Hà là đại thù địch.
Vô Anh lão tổ của Vô Già Âm Hà bắt giam Mục Tiểu Vận, Vô Hoa lão tổ làm sư phụ của Y Y bị thương nặng, còn truy sát.Điều này khiến hắn khó chịu.Dù sao tương lai hắn sẽ giết Vô Anh, nên hắn biết, chỉ cần Vô Anh chết, hắn và Vô Già Âm Hà sẽ thành tử thù.Thù cũ chưa xong, thù mới đã đến.Lúc này hắn không thể nhịn được nữa.
Dù sao sớm muộn gì cũng kết thù, mà với tu vi hiện tại, hắn không cần nhịn.Hơn nữa, tu vi của hắn không còn bị đình trệ nữa.
Vô Hồi Tiên Đế nghe xong thì sắc mặt đại biến, hừ lạnh:
– Vô Già Âm Hà ta lập phái vài vạn năm, không phải ai nói diệt là diệt được.Diệp tông chủ cũng là tông chủ một phái, chẳng lẽ không biết diệt môn phái người khác là điều tối kỵ sao?
– Ồ, vậy Vô Anh bắt Tiểu Vận về, sao lại không biết đó là điều tối kỵ?
Diệp Mặc mỉa mai.
Vô Hồi Tiên Đế biết Diệp Mặc là người không theo lẽ thường, nên bình tĩnh lại:
– Diệp tông chủ, Vô Hoa lão tổ đúng là lão tổ của Vô Già Âm Hà, nhưng lão tổ và Vô Anh lão tổ chưa bao giờ quản việc của Vô Già Âm Hà.Vô Già Âm Hà luôn do ta và Vô Vực sư huynh quản lý.Oan có đầu, nợ có chủ, nếu Diệp tông chủ tìm hai vị lão tổ báo thù, Vô Già Âm Hà ta không có gì không phục.
– Ai muốn tìm hai vị Tiên Đế lão tổ của Vô Già Âm Hà báo thù?
Giọng nói vừa dứt, một thân ảnh hạ xuống.
Thân ảnh hạ xuống, không khí xung quanh yên tĩnh.Ánh mắt Diệp Mặc khẽ nhíu lại, vì người vừa đến hắn cũng biết.Có thể nói người này có uy vọng nhất trong mắt mọi người ở đây.Vị Phong Tiên Đế, Tiên Đế đã có tôn hiệu Đại Đế.
