Chương 1902 Hắc tuyết phi vũ

🎧 Đang phát: Chương 1902

Một vài Tiên đế nhận ra, đó là pháp bảo bán thần khí “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ” của Khích Vũ Tiên đế.Dù là bán thần khí, một khi được tung ra, Tiên đế nào tâm trí yếu kém sẽ mê man trong chốc lát, rồi bị Khích Vũ Tiên đế giết chết.
Năm xưa ở Tiên Giới, Khích Vũ Tiên đế đã dùng bảo vật này tạo nên uy danh lớn, số Tiên đế chết dưới tay gã không chỉ một hai người.
Trước đây, Khích Vũ Tiên đế kiêng dè Diệp Mặc, không muốn giao chiến, không hẳn là sợ Diệp Mặc.”Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ” của gã dễ dàng đoạt hồn phách người khác.Diệp Mặc còn trẻ, dù thực lực không yếu, tâm cảnh tu luyện chắc chắn chưa tới nơi tới chốn.Chỉ cần bị “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ” làm cho mê man một thoáng, gã có thể thừa cơ giết Diệp Mặc.
Nhưng gã kinh hãi khi thấy Diệp Mặc hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ”.”Liệt Không quyền” không những không chậm lại, mà còn mạnh mẽ hơn.
Diệp Mặc quát lớn:
– Vô Ảnh…
Không cần Diệp Mặc gọi, Vô Ảnh đã há miệng cắn “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ”.Tiếng kêu nghẹn ngào của bảo vật im bặt, màu đen đầy trời lập tức ngưng trệ, như bị ai đó kéo lại.
“Liệt Không quyền” mang theo vòng xoáy sát thế càng thêm đáng sợ.Mọi người lùi ra khỏi thương lâu, nó rung chuyển dữ dội.Khoảnh khắc sau, thương lâu cao lớn bị vòng xoáy cuốn vào, tạo thành dòng lũ đánh về phía Khích Vũ Tiên đế.
Những tiên nhân lùi ra quảng trường biết, Diệp Mặc cố ý tụ thế không phát.Nếu không, họ đã bị cuốn đi bởi vòng xoáy sát thế này.Nhiều người tu vi thấp cảm thấy biết ơn Diệp Mặc.
Ầm…Ầm…
Vòng xoáy khủng bố từ “Liệt Không quyền” của Diệp Mặc đánh vào Thanh La của Khích Vũ Tiên đế.
Thanh âm đáng sợ khuấy động toàn bộ đại sảnh, những người đã lùi ra ngoài cũng cảm thấy khó chịu.
Khi Khích Vũ Tiên đế cảm thấy Thanh La khựng lại, gã biết có chuyện chẳng lành.Lĩnh vực của đối phương hung hãn hơn tưởng tượng, còn lĩnh vực của gã tan nát dưới sự cắn nuốt của Vô Ảnh.
Thanh âm chói tai vang lên.Thanh La của Khích Vũ Tiên đế chặn được thế đánh của “Liệt Không quyền”, nhưng dưới tác dụng tăng cường của lĩnh vực Diệp Mặc, nó lập tức bị đánh bay.
“Liệt Không quyền” bị cản trở, nhưng vòng xoáy sát thế vẫn đánh trúng Khích Vũ Tiên đế.Dưới chân gã xuất hiện một khe nứt lớn, gã bị xoáy lên không trung, phun ra mấy ngụm máu tươi.
Ầm…
Tiên Khuyết thương lâu bị Diệp Mặc hóa thành tro bụi, rơi vào khe nứt, khơi dậy bụi mù.Lúc này, tiên nhân trên quảng trường chỉ nghe thấy tiếng nổ lớn và thấy bụi đất mịt mù.
Vài Tiên đế vây xem phẩy tay, bụi đất tan biến.Mọi người thấy rõ ràng, Tiên Khuyết thương lâu vừa sừng sững đã biến mất.Thay vào đó là một gò núi chưa san bằng, hiển nhiên là nơi đặt thương lâu.
Một thương lâu chứa bao nhiêu kỳ trân dị bảo, bị một quyền hủy diệt, vùi dưới đất.Mọi người đều biết đây không phải là cuộc chiến bình thường, nên không ai dám lên tiếng.
Khích Vũ Tiên đế nhìn “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ” ảm đạm, kinh hãi.Gã cho rằng dù không địch lại đối phương, cũng không thua quá xa.Nhưng chiêu này cho thấy, gã kém xa vị Tiên đế trước mặt.
– Dừng tay…
Khích Vũ Tiên đế biết không phải đối thủ của Diệp Mặc, liền kêu lên.
Diệp Mặc làm ngơ, nói với Vô Ảnh:
– Vô Ảnh, ngươi trông chừng Bắc Vi…
Nói xong, hắn đạp lên hư không, Tử Đao xé gió chém xuống.Một lưỡi đao màu tím dài ngàn trượng phá không, tạo ra một khe nứt, như chặt đứt hư không, khiến không gian xung quanh rơi vào đó.
Dục Long Tiên đế hiểu rõ, đao này của Diệp Mặc chỉ phát ra chưa tới một phần mười uy lực.Lúc trước, gã từng thấy một đao của Diệp Mặc có thể bổ ra Liệt Ngân ánh tím dài vạn trượng.Rõ ràng, Diệp Mặc kiêng kị đây là tiên thành.
Dù chỉ là ánh đao ngàn trượng, uy thế vẫn khiến mọi người không dám nhìn thẳng, người tu vi thấp không dám quét thần thức tới.Một khi thần thức tiếp xúc với uy thế này, sẽ bị cuốn vào Liệt Ngân.
Đao thế tụ kết, mặt đất rạn nứt.Dù đất tiên thành Trát Khuê cứng chắc, dưới uy thế đáng sợ này, cũng vang lên tiếng ken két, vết nứt ngày càng sâu, càng rộng.
Mặt Khích Vũ Tiên đế tím xanh, gã biết Diệp Mặc muốn giết mình.Gã vừa sợ vừa giận, không hiểu vì sao kẻ này lại không kiêng nể gì, dám giết Tiên đế ở tiên thành.Gã tức giận hơn khi thấy các Tiên đế đứng ngoài quan sát, không ai can thiệp.Ngay cả bạn tốt nhất của gã, Hiên Phong Tiên đế của Ma Hoan Tông, cũng làm ngơ.Gã không thể tin được điều đó.
Lực uy hiếp của vết đao màu tím ngày càng đáng sợ, lĩnh vực tiên đế của gã có dấu hiệu tan vỡ.Khích Vũ Tiên đế không thể do dự, “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ” điên cuồng kêu gào.Trong chớp mắt, bông tuyết đen lất phất rơi xuống.
Khi mọi người nhìn những bông tuyết đen này, chúng như rơi vào trái tim họ.Mấy người Đại tiên tu vi kém nhìn chằm chằm cuộc chiến, không kịp kêu lên đã tự vỗ lên đỉnh đầu.
Bông tuyết đen chưa bay vào tầm mắt Đường Bắc Vi, Vô Ảnh đã gầm lên, há miệng nuốt hết.
Âm thanh “Xuy xuy” vang lên.Bông tuyết đen mờ ảo, nhưng khi rơi xuống vết đao màu tím, lại khiến nó dừng lại, có xu thế chậm lại.
Ngay cả không gian tách rời, muốn đảo ngược lại, cũng trở nên chậm chạp, dường như có xu thế khôi phục.
Diệp Mặc nhíu mày.Hắn không ngờ bảo vật của Khích Vũ Tiên đế lại tạo ra bông tuyết đen, ngăn cản Liệt Ngân thần thông của hắn.
Hắn cảm thấy buồn bực, Liệt Ngân thần thông vốn trôi chảy lại chậm lại.
Gió nhẹ thổi qua, Diệp Mặc cảm thấy bông tuyết đen bao quanh mình, mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, một loại gào thét bi thương.
Trong khoảnh khắc, trái tim Diệp Mặc trào dâng một loại đồng cảm.Những bông tuyết này vốn phải màu trắng, nhưng vì vô tận đau thương, nên biến thành màu đen.Hắn còn nhẫn tâm làm tổn thương chúng sao?
Diệp Mặc muốn vuốt ve những bông tuyết đen, vài cái bóng nhàn nhạt xẹt qua trái tim hắn.Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, Ức Mặc hiện ra trước mắt, hắn thấy rõ người phụ nữ ôm hắn bị Táp Không đá xuống bậc thang.
Hình ảnh từ Lạc Nguyệt đến địa cầu, đến tiểu thế giới hiện ra.Tiểu hài tử ở miếu nhỏ lang thang cùng hắn, ông già dẫn hắn đến Thần Dược Môn, Lạc Ảnh thu nhận hắn.
– Ôm chặt ta, ta có độn phù…
Đó là lời Lạc Ảnh nói khi dẫn hắn chạy khỏi Thần Dược Môn.
Khinh Tuyết xâm nhập Thần Nông sơn cốc, tìm thấy hắn dưới vách núi, ôm chặt lấy hắn…khoảnh khắc ấy, hắn đã chấp nhận cô.
– Nếu như anh nhảy lầu, em cũng cùng anh nhảy lầu à…
– Đương nhiên, nếu như Diệp đại ca anh nhảy lầu, em liền cùng anh nhảy xuống…
Đó là Lạc Huyên đã cùng hắn nhảy lầu, bây giờ Lạc Huyên thế nào rồi? Cô ấy ở đâu?
Đầu đường Giang Xuyên, tuyết bay đầy trời, một cô gái toàn thân là tuyết, quần áo thùng thình ngơ ngác nhìn hắn, ánh mắt không hề nhúc nhích, cô sợ nếu mình nháy mắt, hắn sẽ biến mất.Đó là lần đầu tiên hắn thấy Tô Tĩnh Văn ở đại lục Lạc Nguyệt, cô giờ đang ở đâu?
– Tướng công, anh ở đâu, em sẽ ở đó…
Đó là tiếng hô của Tiểu Vận.
– Thần túc liệt trương, âm dương phân hiểu.Tam sinh vĩnh tồn, thị danh Bất Hủ!!
Đó là lúc hắn phong vương, phong hào Bất Hủ.
Nhưng vì sao hắn luôn cảm thấy có chút không đúng? Rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào?

Khích Vũ Tiên đế cũng tái nhợt.Khi “Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ” của gã thả ra Hắc tuyết hồi sinh, gã thấy Diệp Mặc đình trệ, ánh đao ngàn trượng lơ lửng dịu xuống.Diệp Mặc chầm chậm đi về phía gã, hình như đang mê man.
Trên khuôn mặt tái nhợt của Khích Vũ Tiên đế lộ ra tia ngoan lệ, một luồng sáng màu vàng sắc nhọn bắn ra.
– Tiểu muội muội, em chờ một chút, lão đại gặp khó khăn…
Ngay từ đầu, Vô Ảnh đã cảm thấy Diệp Mặc không ổn.Sát khí ánh đao của Diệp Mặc tiêu tán, không gian sát thế dịu xuống.Đây không phải tác phong của lão đại, tác phong của lão đại là một khi động thủ, tuyệt đối không lưu tình, sao có thể rơi vào trầm tư?
Vô Ảnh nói với Đường Bắc Vi một câu, liền phi thân lên, há miệng cắn.
Bông tuyết đen vô biên vô tận bị Vô Ảnh cắn một ngụm, lập tức tan nát, tạo thành dòng nước xiết màu đen, tuôn vào miệng Vô Ảnh.
Ken két…
Một ánh đao màu tím xộc vào mắt Diệp Mặc, hắn giật mình, “Tam sinh quyết” bị chậm lại cũng bỗng nhiên thông suốt.

☀️ 🌙