Chương 190 Liều mạng

🎧 Đang phát: Chương 190

Tiểu Thiên Diệp Thủ chi Dương Sát Cương Lôi!
Xung quanh Chương Hào, vô số tia điện màu bạc lóe lên điên cuồng, xé toạc không khí, tạo ra những tiếng nổ lốp bốp như bỏng ngô, dày đặc và chói tai.
Lôi điện với uy thế mạnh mẽ và sắc bén vốn là thứ mà các tu giả yêu thích, ngay cả những kiếm tu vốn chỉ coi trọng kiếm cũng không hề giấu giếm sự ưu ái đối với lôi điện.Các chiêu kiếm lôi không hề ít, mà phẩm cấp phần lớn đều không thấp.Hơn nữa, phẩm cấp của lôi điện cũng khá đa dạng, tính chất khác biệt của chúng tạo nên những đặc tính thần diệu riêng.
Cương Lôi là một loại lôi điện khá phổ biến, đặc điểm của nó là sự mạnh mẽ, phá tà, trời sinh khắc chế các loại pháp quyết âm tà.Nhưng nếu phía trước thêm hai chữ Dương Sát, lập tức biến nó thành một thứ cực kỳ hiếm thấy!
Có rất nhiều cách phân loại phẩm cấp của các loại lôi điện, nhưng trong bất kỳ cách phân loại nào, phẩm cấp của Dương Sát Cương Lôi đều không dưới cấp bốn!
Sát là đại hung; cương là mạnh mẽ.
Dương, sát, cương, ba chữ kết hợp lại có thể biết được tính chất mạnh mẽ và sắc bén của nó đến mức nào.
Trong ba thức đầu của Tiểu Thiên Diệp Thủ, Dương Sát Cương Lôi là thức duy nhất thuộc loại pháp quyết công kích trực tiếp.Nhưng dù chỉ có một thức thuộc loại pháp quyết công kích, nó cũng khiến Tả Mạc coi như chí bảo!
Ngoài phù trận ra, thức Dương Sát Cương Lôi này trở thành sát chiêu lợi hại nhất của hắn!
Vừa ra tay đã dùng sát chiêu, Tả Mạc không hề giữ lại chút gì.
Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy không đủ là, phạm vi thi triển chiêu Dương Sát Cương Lôi này của hắn hiện tại lớn nhất cũng chỉ khoảng năm trượng.Hắn không thể không mạo hiểm áp sát Chương Hào cũng vì lý do này, lúc trước khi đối mặt với đám mây đen hắn đã không thi triển chiêu này.
Tả Mạc tâm vô tạp niệm, toàn thân linh lực như một làn sóng biếc, không chút gợn sóng, mà diệp thủ do thần thức của hắn hóa thành uyển như bàn tay thật, thủ pháp biến ảo không ngừng!
Dương Sát Cương Lôi là công kích thần thức thuần túy!
Chương Hào vẫn đang tính toán linh lực của Tả Mạc, hắn vạn vạn lần không nghĩ tới, Tả Mạc lại có được loại pháp quyết công kích thần thức thuần túy này!
Điện xà cuồng vũ chạy loạn, trong khoảnh khắc liền hợp thành một đạo lôi điện rực rỡ ánh đỏ!
Đạo điện mang màu đỏ vừa thành hình, một cỗ khí tức bá đạo hủy diệt bao trùm lấy Chương Hào.
Ngay khi Dương Sát Cương Lôi vừa thành hình, Chương Hào đã phát giác ra sự khác thường, động tĩnh của nó quá lớn! Trong lòng gã kinh hãi, gần như không thể tin được, một tu giả Trúc Cơ làm sao có thể có được pháp quyết mạnh mẽ khủng bố như vậy?
Khí tức cuồn cuộn hủy diệt hung tàn khiến tâm trí của gã gần như bị cướp đoạt trong nháy mắt!
Dù sao gã cũng là người từng trải qua trăm trận chiến, rất ngoan độc và quả quyết, biết rằng lúc này tuyệt đối không thể rút lui.Chỉ cần trong lòng sinh ra nửa ý muốn rút lui, chắc chắn sẽ không trốn thoát được, mà sẽ chết càng sớm hơn! Vượt lên nghịch cảnh, nghênh đón sát chiêu, tìm kiếm sự sống trong chỗ chết, mới có khả năng tìm được một con đường sống.
Toàn bộ quyết tâm, toàn bộ lòng tin tan thành tro bụi khi đối diện với chiêu Dương Sát Cương Lôi này.
Chương Hào như một con sói bị dồn đến đường cùng, bộc phát toàn bộ hung tính!
Mắt gã muốn nứt ra, tóc dựng thẳng đứng, toàn thân ánh đỏ nồng đậm sền sệt như máu tươi, trọng kiếm trong tay cảm nhận được quyết tâm liều mạng của chủ nhân, ánh sáng bạo trướng, trong ánh đỏ nồng nặc, có thêm một phần màu đen thui.
Ánh sáng đỏ đen lóe lên, sợi thừng xanh quấn trên người gã lập tức đứt đoạn.
Trọng kiếm vung cao, lấy gã làm trung tâm, khí thế bàng bạc mạnh mẽ tán phát!
Không ai nghi ngờ, một kiếm tiếp theo của gã có thể xẻ đôi một ngọn núi!
“Giết!” Chương Hào như phát điên, rống giận gầm rú, cùng với toàn bộ linh lực trong cơ thể, trùng trùng chém xuống!
Khai Sơn kiếm quyết thức thứ nhất: Khai Sơn!
Cũng đồng thời, toàn bộ Ô Phong tặc trong Thiên Hoàn Nguyệt Minh trận đồng loạt dừng tay, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ chấn kinh!
Uy thế của sát chiêu liều mạng này của Chương Hào đã kinh động tất cả mọi người.
Lão đại đang liều mạng sao?
Sao có thể?
Phản ứng đầu tiên của các Ô Phong tặc khác là khó tin, ai có thể khiến lão đại phải liều mạng?
Ngay khi bọn họ đang kinh nghi, lại nghe thấy tiếng Chương Hào rống giận, nó khiến mọi người đều nhận ra, lão đại thật sự đang liều mạng!
Sắc mặt bọn chúng biến đổi, các Ô Phong tặc khác không chút do dự bay về phía nơi phát ra tiếng rống giận.
Lúc này, trong mắt Phó Phong ở phía xa quan sát bỗng lóe lên một tia sáng, kinh hô: “Chương Hào đang liều mạng!”
Quỷ Phong nghe vậy thì kinh hãi, Thường Hoành tuy không nói gì, nhưng ánh mắt lóe lên càng thể hiện sự kinh hãi trong lòng gã.Hai người càng thêm kiêng dè đối với thực lực sâu không lường được của Phó Phong, bởi vì toàn bộ đảo Hoang Mộc hiện đang bị Thiên Hoàn Nguyệt Minh trận che phủ nghiêm ngặt, bọn họ ở rất xa, không cảm ứng được gì.
Phó Phong có thể phán đoán chính xác rõ ràng như vậy, thật đáng sợ.
Nhưng mà, Chương Hào đang liều mạng…
Hai người nhanh chóng bị câu nói này chiếm cứ toàn bộ tâm trí.Không như Tả Mạc, trong khoảng thời gian này bọn họ đi theo Phó Phong, đều theo dõi Ô Phong tặc, bọn họ biết rất rõ thực lực của Chương Hào.
Quỷ Phong và Thường Hoành rõ ràng, ba mươi sáu tu giả Trúc Cơ khác cũng rõ ràng.
Toàn bộ phân tích của Phó Phong trước đó đều không có sức thuyết phục bằng câu nói này.
Một tu giả Trúc Cơ thật sự có thể ép Chương Hào đến tuyệt cảnh!
Nhiều người đều có thể cảm nhận được Phó Phong đang liều mạng, Tả Mạc ở gần như vậy sao lại không nhận ra? Chẳng qua lúc này, hắn cũng không còn dư lực để suy nghĩ, toàn bộ tâm trí của hắn đều dồn vào công kích này!
Kiếm mang màu đỏ bổ xuống, trong thần thức của Tả Mạc một mảnh đỏ máu, cỗ uy thế kia khiến người ngạt thở, khiến người vô thức run rẩy.
Tả Mạc không run.
Hắn hoàn toàn tiến vào trạng thái chiến đấu, trong lòng không vui không buồn, không có bất cứ cảm xúc gì, tâm thần tĩnh lặng nắm bắt mọi biến hóa trong phạm vi năm trượng quanh thân.
Trong lòng hắn đột nhiên tăng thêm một phần minh ngộ.
Tiểu Thiên Diệp Thủ nhất định phải liên hợp sử dụng cùng Đại Thiên Diệp Thủ mới có thể phát huy uy lực lớn nhất.
Mỗi một thủ thức của thần thức diệp thủ như nước chảy đều, lướt qua tâm trí hắn, lúc này hắn tựa như một người bàng quan, tĩnh tại cảm ngộ những biến hóa huyền ảo chứa trong mỗi thủ thức.
Như rất lâu, nhưng kỳ thực chỉ là một sát na ngắn ngủi.
Dương Sát Cương Lôi điện mang thô như cánh tay, uốn lượn chuyển ngoặt, hơi nổi lên ánh đỏ.
Kiếm mang của Chương Hào lại là một loại đỏ khác, giống như huyết dịch, mang theo vài phần ánh đen.
Hai đạo hồng quang cương mãnh vô cùng chuẩn xác giao nhau!
Oanh!
Một tiểu thái dương xuất hiện giữa Tả Mạc và Chương Hào!
Đám Ô Phong tặc đang dồn dập chạy tới chỗ Chương Hào kinh hãi thất sắc, vội vàng dừng thân, một vài tu giả tu vi kém trực tiếp kêu thảm một tiếng, bịt mắt lại.
Đinh đinh đinh!
Hoàn âm hỗn loạn đột nhiên thừa cơ vang lên.
Phốc phốc phốc!
Ngực của các Ô Phong tặc vừa mới hoảng loạn kêu thảm liên tục nổ ra một lỗ máu.
Vi Không tiễn của Thiên Hoàn Nguyệt Minh trận!
Tháp nhỏ khống chế Thiên Hoàn Nguyệt Minh trận nắm bắt thời cơ rất tốt, ánh sáng khi Chương Hào và Tả Mạc va chạm nổ ra không chút dấu hiệu, đám Ô Phong tặc trong lòng nôn nóng không ít người trúng chiêu, mà Vi Không tiễn của tháp nhỏ hiển nhiên vận dụng còn hơn Tả Mạc một bậc.
Trơ mắt nhìn ngực của đồng bạn bên cạnh đột nhiên nổ ra một lỗ lớn, sắc mặt của các Ô Phong tặc khác đều biến đổi!
Lúc này bọn họ mới nhận ra, bọn họ đang ở trong hiểm địa!
Thiên Hoàn Nguyệt Minh trận trước đây cho bọn họ cảm giác như một con rùa, không hề biểu hiện rõ ra tính công kích, khiến trong lòng bọn họ hơi chút buông lỏng.Mức độ buông lỏng này vốn không trí mạng, nhưng khi tin tức Chương Hào bị bức nhập tuyệt cảnh truyền tới bọn họ, lựa chọn bản năng của bọn họ trong tình thế gấp gáp, lập tức khiến chút lơi lỏng này nhanh chóng khuếch đại.
Bất cứ một điểm nhỏ nào biến hóa đều có thể dẫn đến một loạt phản ứng dây chuyền như tuyết lở.
Tháp ngũ sắc là pháp bảo bản mạng của Tả Mạc, tương đương với nguyên thần thứ hai của Tả Mạc, những gì Tả Mạc biết, nó cũng biết.Tả Mạc âm ngoan, nó cũng không kém nửa điểm.
Tả Mạc chỉ thấy diệp thủ rung mạnh, một loại run rẩy đến từ nơi sâu trong hồn phách, tràng cảnh minh rõ chung quanh đột nhiên trở nên mơ hồ.
Thần thức bị thương!
Cho đến lúc này, toàn thân khí huyết mới truyền tới trong hắn.
Phốc!
Không thể khống chế, hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Một kích liều mạng của tu giả Ngưng Mạch kỳ, há dễ tiêu thụ?
Thần thức bị thương khiến tâm cảnh của Tả Mạc cũng không khỏi bị ảnh hưởng, uy thế khủng bố của cầu sáng do kiếm mang và Dương Sát Cương Lôi hình thành khiến hắn sợ hãi vô thức!
Hắn rất muốn quay đầu bỏ chạy!
Chẳng qua hắn cố nhẫn nhịn xung động và sợ hãi trong lòng, ngón tay nhanh chóng vẽ móc tại khoảng không trước mặt.
Hư Thuận của Tiểu Thiên Diệp Thủ!
Kiếm ý của lôi mang xông tới trước mặt hắn phát sinh một lệch lạc quỷ dị, hiểm hóc mà sát qua thân.
Đồng thời, một sợi tâm thần khác của Tả Mạc kiệt lực khống chế kiếm mang của Vô Không kỳ!
Chương Hào còn thảm hại hơn Tả Mạc rất nhiều, Dương Sát Cương Lôi đứng hàng cấp bốn, tuy Tả Mạc phát huy uy lực có hạn, nhưng phương thức công kích quỷ quyệt này khiến Chương Hào lãnh đủ.
Ngay khi kiếm mang và Dương Sát Cương Lôi giao nhau, gã lập tức bị thương như Tả Mạc!
Nhưng mức độ bị thương của gã nặng hơn Tả Mạc rất nhiều.Khoảng cách hai bên quá gần, gã biết Tả Mạc bị thương nặng hơn mình, không dốc hết sức tái công kích, thời cơ triệt thoái tốt như vậy há có thể lãng phí?
Ngược lại Tả Mạc đã bị thương, chút hơi tàn còn lại để các huynh đệ khác tới làm! Các thủ đoạn quỷ quyệt vô cùng tận của Tả Mạc đã in sâu trong tâm trí gã, gã nảy ý định rút lui.
Xác định chắc ý định triệt thoái sắc mặt Chương Hào đột nhiên lại biến đổi!
Gã dồn hết dư lực vào trọng kiếm miễn cưỡng che trước thân.
Ba ba ba!
Ba đạo sóng âm bén nhọn vô cùng trùng trùng đánh lên phi kiếm của gã, lại là tháp nhỏ thừa cơ chơi gã một vố.
Nếu gã hoàn hảo, ba đạo Vi Không tiễn này đối với gã chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lúc này thân gã bị trọng thương, bị đánh đến mức dưới chân loạng choạng, suýt chút ngã xuống đất.
Nhưng mà, đây chỉ là bắt đầu của ác mộng.
Khóe mắt Chương Hào một lòng muốn thoát ly chiến trường tìm đồng bạn đột nhiên phát hiện, ba đạo thừng xanh không biết từ đâu bay tới, như thiểm điện quấn lấy gã.
Hắn lập tức hồn phi phách tán!
Phược Long trận, Tam Tài kiếm trận, Thiên Khôi đấu trận…
Toàn bộ là phù trận cấp ba, gã có thể nhận ra, đều là phù trận trận bàn phóng thích, uy lực không lớn.Bình thường Chương Hào không thèm chấp, nhưng lúc này lại như phù đòi mạng!
Thằng này rốt cuộc ném bao nhiêu trận bàn…
Mặt Chương Hào vàng như đất!
Nhưng hắn dù sao cũng là cường hào một phương, biết rằng lúc này đã không còn đường lui.
Cầu sáng phía sau tùy thời có thể nổ tung.Nếu bị dư chấn của cầu sáng đánh trúng, không có nửa cơ hội sống sót.
Chương Hào đỏ mắt, không quản vết thương, lảo đảo vác phi kiếm cố gắng từ trong một chuỗi trận bàn chém giết đi ra.
Toàn thân hắn toàn là vết máu, y phục nát vụn!
Cuối cùng cũng ra được!
Ý nghĩ vừa mới từ đáy lòng dâng lên, một vệt kiếm mang lẫm liệt sâm nhiên chiếm sạch tầm nhìn của gã!
Trong mắt là một mảnh mênh mang tuyết trắng, hắn tựa hồ nhìn thấy một con ly long trắng tuyết ngạo nghễ di động!

☀️ 🌙