Đang phát: Chương 20
Bên trong Hồn Linh cầu, một sinh vật bé nhỏ đang cựa quậy.Nhỏ xíu, chỉ độ mười phân, còn không lớn bằng ngón tay trẻ con.Thân nó màu vàng đất nhạt, phải ghí mắt lắm mới thấy lờ mờ những vảy hình thoi li ti.
“Đây…đây là Hồn Linh của con?” Đường Tư Nhiên ngước nhìn Truyền Linh Sư, giọng lạc đi vì kinh ngạc.
Sinh vật này ai mà chẳng biết? Thảo Xà, một loài vật vô hại đến mức tầm thường.Mang danh rắn, nhưng nó là kẻ yếu nhất trong thế giới loài rắn.Thảo Xà trưởng thành cũng chỉ dài hai ba mươi phân, to bằng ngón tay, ăn côn trùng sống qua ngày.Bốn chữ “hoàn toàn vô hại” dường như sinh ra là để dành cho nó.
Đường Vũ Lân đã từng vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh tươi đẹp về Hồn Linh của mình.Nó sẽ trông như thế nào? Kết hợp với Lam Ngân Thảo của mình ra sao? Làm thế nào để nó cải thiện võ hồn, khiến nó mạnh mẽ hơn, ban cho mình một Hồn Kỹ bá đạo, đưa mình lên đỉnh cao của giới Hồn Sư?
Nhưng mộng đẹp vỡ tan, hiện thực phũ phàng.
Thảo Xà ư? Vấn đề không nằm ở chỗ nó là Thảo Xà, mà là…thứ này cũng được coi là Hồn Linh hay sao?
Truyền Linh Sư nhìn con Thảo Xà bé tẹo, thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy thương cảm: “Đúng là số con nhọ như chó mực…”
Gã biết rõ loại Hồn Linh này.Hồn Linh nhân tạo vốn dĩ được tạo ra từ gen của Hồn Thú.Nhưng Hồn Thú ngày càng tuyệt chủng, gen của chúng cũng dần mai một.Truyền Linh Tháp đã tiến hành vô số thí nghiệm.Có một loại thí nghiệm quái gở, không dùng gen Hồn Thú mà vẫn cố tạo ra Hồn Linh, xem thử loại “giả thú” này có tác dụng gì không.
Thí nghiệm thành công, nhưng Hồn Linh tạo ra nhỏ bé và yếu ớt đến thảm thương, chẳng ai thèm đoái hoài.
Con Thảo Xà này chính là một phế phẩm như thế, thậm chí còn là phế phẩm hạng bét, đến một chút gen Hồn Thú cũng không có.Trong cả trăm quả cầu Hồn Linh, tỷ lệ bốc trúng nó chỉ là một phần trăm…
Truyền Linh Sư gật đầu xác nhận: “Ta xác định nó là Hồn Linh, chỉ là…nó quá yếu.Hồn Linh đã chọn thì trong vòng hai mươi bốn giờ phải hoàn thành dung hợp, nếu không nó sẽ chết.Hai vị có quyền quyết định có dung hợp hay không.Nếu không, các vị có thể mua Hồn Linh khác.”
Đường Tư Nhiên nhìn con trai ngây dại, cố nén nỗi đau, ôm lấy vai nó: “Lân Lân, chúng ta về nhà.”
Đường Vũ Lân im lặng, quay người bước đi.
“Khoan đã.” Truyền Linh Sư đành phải gọi với theo.
“Hồn Linh này…hai vị cứ mang nó đi đi.Nó là sản phẩm của một thí nghiệm thất bại, nó…” Với chút lòng trắc ẩn còn sót lại, gã kể lại nguồn gốc của Thảo Xà cho hai cha con nghe.
Đường Vũ Lân không biết mình đã về đến nhà bằng cách nào.Nó ôm chặt Hồn Linh cầu vào ngực, con Thảo Xà ngoan ngoãn nằm im, không hề có ý định bò ra.Mà thực ra, loại Hồn Linh cấp thấp này vốn dĩ không có trí tuệ.Trước khi được dung hợp với võ hồn, nó thậm chí còn không cảm nhận được thế giới bên ngoài.
“Con trai, đừng buồn.Cha sẽ tìm cách kiếm tiền.Con yên tâm, cha nhất định sẽ kiếm đủ tiền trong thời gian ngắn, mua cho con một Hồn Linh phù hợp hơn.” Đường Tư Nhiên hạ quyết tâm.Có những việc, nhất định phải đối mặt.
Đường Vũ Lân lắc đầu: “Cha, con về phòng trước.”
Na Nhi lặng lẽ đi theo Đường Vũ Lân.
Nó ngồi xuống giường, nhìn Hồn Linh trong tay, nhìn hai bàn tay chai sạn của mình, nước mắt không kìm được nữa, tuôn trào.
Khi võ hồn thức tỉnh, biết mình chỉ có phế võ hồn Lam Ngân Thảo, nó không khóc.Dù sao vẫn còn Hồn Lực cộng sinh, có Hồn Lực, nghĩa là vẫn còn cơ hội.
Khi cha nói, nhà mình có lẽ không đủ tiền mua Hồn Linh cho nó, nó cũng không khóc.Cha từng nói, chuyện của mình thì mình phải tự lo.Mình có thể kiếm tiền, có thể giúp đỡ cha mẹ.
Lần đầu đến xưởng rèn của Mang Thiên vung thiết chùy cả ngàn lần, hai tay đau nhức như muốn nứt ra, không còn sức để cầm đũa, nó cũng không khóc.Nó đã nỗ lực cố gắng, đã vượt qua kiểm tra, đã thấy lại ánh sáng hy vọng.Đã có hy vọng, thì sẽ có khả năng thành công.
Ba năm qua, ngày nào nó cũng đổ mồ hôi bên lò rèn.Khi bạn bè vui chơi, tụ tập, nó phải làm việc với những miếng kim loại lạnh lẽo.Nó dành thời gian minh tưởng nhiều hơn người khác.Đau đớn, mệt mỏi, nhưng nó vẫn không khóc.Ngày nào nó cũng tươi cười đối mặt với tất cả, ngày nào cũng nói với mẹ, mọi chuyện đều ổn.
Nhưng bây giờ, nó khóc.
Ba năm trời, cuối cùng cũng dành dụm đủ tiền, cũng đã tu luyện Hồn Lực tới cấp mười.Ba vạn đồng, đổi bằng bao nhiêu mồ hôi và nước mắt, vậy mà chỉ trong chớp mắt hóa thành một Hồn Linh nhỏ bé, yếu ớt, thậm chí đến một chút gen Hồn Thú cũng không có.Tất cả những nỗ lực, đều tan thành bọt biển.
Nó cứng cỏi, nó kiên cường, nhưng bây giờ, mọi thứ đều vỡ vụn, hóa thành nước mắt, từng giọt, từng giọt thi nhau rơi xuống.
Những giọt nước mắt rơi vào Hồn Linh cầu, thấm ướt cơ thể bé nhỏ của Thảo Xà.Nó cựa quậy, dường như rất thích thứ chất lỏng mằn mặn này.
Một bàn tay trắng trẻo, nhỏ nhắn vươn tới lau nước mắt cho nó.Đôi mắt Na Nhi đỏ hoe.
Cô bé cũng đau lòng không kém gì nó.Cô cảm nhận được nỗi đau trong trái tim nó.
Thất vọng, bi thương…chỉ toàn những cảm xúc tiêu cực.
Đường Vũ Lân muốn gào thét, nhưng nó không còn sức lực.
“Ca ca, đừng khóc mà.” Nước mắt lau mãi không hết, Na Nhi ôm chầm lấy đầu nó.
Đường Vũ Lân nghẹn ngào: “Tại sao ông trời lại bất công với huynh như vậy? Tại sao chứ? Huynh đã cố gắng rất nhiều, vậy mà đến một cơ hội cũng không cho huynh.Huynh muốn trở thành Hồn Sư, huynh muốn trở thành một Hồn Sư cường đại mà!”
