Đang phát: Chương 1895
Khi Lục Thiếu Du rời khỏi sân, trời đã tối hẳn.
Đêm đầu đông dường như tối hơn mọi khi.Gió đêm thổi mang theo cái lạnh se se.
Lục Thiếu Du cưỡi Thiên Sí Tuyết Sư trong đêm vắng, cảm thấy có gì đó lạ thường.Vân Dương Tông đêm nay dường như rất khác, đâu đâu cũng thấy người, lại đều đi về một hướng.
Vừa nghi hoặc, Lục Thiếu Du đã về đến sân mình ở.
La Lan đã chuẩn bị một bàn đầy thức ăn ngon, mọi người đang đợi Lục Thiếu Du.Vân Hồng Lăng hôm nay cũng ở lại đây chứ không về sân của mình.
Với tu vi hiện tại, Lục Thiếu Du không cần ăn uống gì, chỉ thỉnh thoảng dùng chút điểm tâm.Nhưng mỗi khi mẹ nấu cơm, hắn đều ăn sạch.Giống như hồi ở Lục gia, ăn mãi không thấy no.
Thiên Sí Tuyết Sư đang đứng ngoài cũng được La Lan gọi vào, muốn cho nó ăn gì đó.Nhưng La Lan quên mất, để Thiên Sí Tuyết Sư ăn no không phải chuyện dễ.
Được Lục Thiếu Du gật đầu, Thiên Sí Tuyết Sư mới dám ngồi xuống, còn Tiểu Long thì chẳng khách khí gì.
Trong sân, cả nhà ăn cơm, trò chuyện, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười.Khi Lục Thiếu Du nhắc đến chuyện sáng mai sẽ đấu với Vân Khiếu Thiên trên Địa Long đỉnh, Lục Trung, La Lan, Vân Hồng Lăng và Đông Mai đều trợn mắt nhìn hắn.Lục Thiếu Du không giải thích gì.
– Thiếu Du, con muốn đánh nhau với nhạc phụ sao?
Lục Trung cười hỏi, cứ tưởng mình nghe nhầm.
Lục Thiếu Du gật đầu:
– Bố cứ yên tâm, con chỉ luận bàn với nhạc phụ thôi.
– Thiếu Du, dù vậy cũng phải cẩn thận, đừng thua thảm quá.
Vân Hồng Lăng nói:
– Cha thiếp đã đột phá Vũ Tôn rồi, chàng phải cẩn thận đấy.
– Cái gì? Cha nàng đột phá Vũ Tôn rồi sao?
Lục Thiếu Du ngạc nhiên.
– Đúng vậy, lẽ nào cha thiếp không nói với chàng sao? Người đột phá mấy tháng trước rồi.
Vân Hồng Lăng đáp.
– Lão cáo già, đúng là cáo già.Không ngờ lại thế này.
Lục Thiếu Du thầm rủa, sắc mặt không được tốt.
Hắn chợt hiểu vì sao mình thấy khí tức của Vân Khiếu Thiên khác trước.Hóa ra đã đột phá Tôn cấp.Thật ra Lục Thiếu Du cũng đoán được phần nào.Dù sao đột phá Tôn cấp là chuyện vui.Tôn cấp và Vương cấp là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống.Nhạc phụ đột phá Tôn cấp chắc chắn không phải hạng Tôn cấp nhất trọng bình thường.Không biết so với thực lực hiện tại của hắn thì thế nào.
– Thiếu Du, chàng sao vậy?
Thấy Lục Thiếu Du ngẩn người, Vân Hồng Lăng hỏi.
– Không có gì.
Lục Thiếu Du hoàn hồn.Thảo nào lão nhạc phụ kia lại đồng ý, hóa ra đã âm thầm đột phá Tôn cấp mà không nói cho hắn.Đúng là quá gian xảo.
Vốn Lục Thiếu Du tự tin nắm chắc chín phần, dù không dùng Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng có thể đối phó với Vân Khiếu Thiên.Nhưng không ngờ nhạc phụ lại đột phá Tôn cấp mà không nói.Còn bắt hắn không được dùng Tử Lôi Huyền Đỉnh, đúng là muốn hại hắn.
– Thiếu Du, ngày mai cho ta đi Địa Long đỉnh với.
Lục Trung nói.
– Được ạ.
Lục Thiếu Du gật đầu.
Chuyện Lục Thiếu Du luận bàn với Vân Khiếu Thiên không khiến La Lan, Lục Trung, Vân Hồng Lăng lo lắng.Chỉ có Lục Thiếu Du cảm thấy bất đắc dĩ.Vân Khiếu Thiên đột phá Tôn cấp, chắc chắn còn giấu bài tẩy.Thực lực chắc chắn tăng lên rất nhiều.Hắn có chống lại được không thì khó nói.
Nhưng Lục Thiếu Du cũng biết rõ thực lực của mình.Hắn hiện tại là Vũ Vương cửu trọng, Linh Vương cửu trọng đỉnh phong, chắc chắn có thể chống lại.Có thể đánh một trận với Vân Khiếu Thiên, Vân Khiếu Thiên đã đột phá Tôn cấp khiến Lục Thiếu Du vừa thầm rủa, vừa tràn đầy chiến ý.Dù thế nào hắn cũng phải lấy được Địa Tâm Linh Ngọc.Nhất định không thể thua.
Ăn xong, vì sáng sớm mai Lục Thiếu Du còn phải luận bàn với Vân Khiếu Thiên nên Lục Trung và La Lan giục Lục Thiếu Du và Vân Hồng Lăng đi nghỉ sớm.Vân Hồng Lăng đỏ mặt, e thẹn cúi đầu vào phòng.
Trong phòng, Lục Thiếu Du nhìn người con gái trước mắt, không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn.Nàng có một vẻ quyến rũ khó tả.
– Thiếu Du…
Vân Hồng Lăng nhìn ánh mắt người mình thương nhớ, cảm thấy lòng mình như nai chạy loạn.Nàng chưa kịp nói gì đã bị Lục Thiếu Du chặn môi.
Cảm giác ướt át từ môi truyền đến, Lục Thiếu Du ôm Vân Hồng Lăng vào lòng, nhẹ nhàng hôn.Vân Hồng Lăng không nói nên lời, phối hợp với hắn, cảm giác như điện giật lan tỏa.
Tất cả nhung nhớ hóa thành sự ma sát giữa đôi môi, yêu thương quyện vào nhau.Lửa nóng trong lòng từ từ bùng lên.
Lục Thiếu Du ôm chặt Vân Hồng Lăng, tham lam mút lấy đôi môi ngọt ngào của nàng.
Trong lúc quấn quýt, y phục dần rơi xuống, cảnh xuân dần hiện ra.Thân hình mềm mại, trắng nõn như ngọc xuất hiện trước mắt Lục Thiếu Du.Thân thể mềm mại, dung nhan tuyệt mỹ, da thịt trắng nõn, mỗi tấc da thịt đều tỏa ra vẻ mê người.
Lục Thiếu Du cảm thấy yết hầu mình khô khốc.Hắn bế bổng Vân Hồng Lăng đặt xuống, hai người ma sát, cảm thấy toàn thân nóng rực, những âm thanh nguyên thủy không ngừng phát ra.
– Ưm…
Một tiếng rên vang lên, hai người quấn lấy nhau, mây mưa thất thường, triền miên không dứt, mãi một lúc lâu sau mới dừng lại.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi…
Lúc này, Vân Dương Tông sôi sục vì thông báo của đại hộ pháp.Lục Thiếu Du muốn đánh một trận với tông chủ Vân Khiếu Thiên trên Hỏa Long đỉnh.Chuyện này khiến tất cả đệ tử Vân Dương Tông chú ý, thân phận và thực lực của hai người khiến ai nấy đều xôn xao.
– Tông chủ và Lục Thiếu Du sư huynh đánh nhau trên Địa Long đỉnh thật sao?
– Chấp sự thông báo rồi, ai muốn đi xem thì phải xin phép.
– Vậy còn chờ gì nữa? Đi xin ngay thôi, tông chủ và Lục Thiếu Du sư huynh đánh nhau, sao có thể bỏ lỡ được?
Trên các ngọn núi, các đệ tử hưng phấn không ngớt.Ngay cả những đệ tử đang chuẩn bị bế quan cũng hủy bỏ kế hoạch.Lục Thiếu Du sư huynh và tông chủ đánh nhau, sao họ có thể bỏ lỡ?
Đệ tử thân truyền có yêu thú bay lập tức cưỡi thú đến Địa Long đỉnh trước.Đệ tử bình thường và đệ tử cũ không có yêu thú bay chỉ có thể xin đi nhờ.
Một dòng người lớn đổ về Địa Long đỉnh, Vân Dương Tông náo nhiệt chưa từng thấy.Tông chủ và Lục Thiếu Du đánh nhau, tin tức này lan ra khiến các trưởng lão, hộ pháp cũng xôn xao.Chuyện này là lần đầu tiên xảy ra ở Vân Dương Tông.Tông chủ và đệ tử trẻ tuổi mạnh nhất đánh nhau, ai cũng mong chờ.
Đêm đen bao phủ, Phá Quân tinh trên Cổ Vực vô cùng sáng, sát biên giới xuất hiện áng mây đỏ, mơ hồ có sát khí.
– Phá Quân lệch vị trí, phong vân bắt đầu nổi lên.Điềm đại hung! Cổ Vực rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Lẽ nào liên quan đến việc Phi Linh Môn đối phó với ba sơn môn Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông, Hắc Sát giáo?
Trên một ngọn núi, một lão giả mặc trường bào nhìn dị tượng trên trời, nhíu mày:
– Khiếu Thiên, lần này đến Cổ Vực phải cẩn thận, dị tượng này có chút quỷ dị.
– Sư thúc, con biết rồi.
Vân Khiếu Thiên nhìn trời nói:
– Phá Quân lệch vị trí, trời có mây đỏ, là điềm báo máu chảy thành sông.
– Vân Dương Tông chúng ta có thể chính thức đặt chân lên Cổ Vực hay không, phải xem vào lúc này.
Lão giả nói xong, quay sang Vân Khiếu Thiên:
– Lục Thiếu Du lại muốn làm gì? Dùng Tử Lôi Huyền Đỉnh đổi Địa Tâm Linh Ngọc, không giống tính nó.
– Nó muốn dùng Tử Lôi Huyền Đỉnh đổi Địa Tâm Linh Ngọc.Xem ra Địa Tâm Linh Ngọc quan trọng với nó lắm.
Vân Khiếu Thiên nói.
– Địa Tâm Linh Ngọc với Vân Dương Tông cũng rất quan trọng.Nhưng đổi được Tử Lôi Huyền Đỉnh thì cũng đáng.
Lão giả nhíu mày:
– Khiếu Thiên, nó có lẽ chưa biết con đột phá Tôn cấp phải không?
– Chắc chưa, có lẽ nó chưa nhìn ra khí tức của con.Chỉ là lạ là con cũng không nhìn ra khí tức của nó.Dường như mạnh hơn trước nhiều.
Vân Khiếu Thiên nói.
– Dù nhanh đến đâu cũng không thể đột phá Tôn cấp.Lần trước nó ở Vân Dương Tông mới là Vũ Vương nhị trọng, có bay cũng không nhanh thế được.
Lão giả nói:
– Nhưng mà không hiểu sao nó lại có nhiều Diễn Linh Thánh Quả đến vậy.
– Con cũng tò mò, Diễn Linh Thánh Quả hiếm lắm.Vân Dương Tông vạn năm nay mới có một quả mà cũng dùng rồi.Nó lại có đến bốn quả, có nó thì bồi dưỡng ra bốn Tôn cấp cũng không khó.Chúng ta dùng cũng có tác dụng lớn, nghe nói tăng khả năng lĩnh ngộ.
Vân Khiếu Thiên nói.
– Có tám quả thì đổi được Địa Tâm Linh Ngọc, chúng ta cũng không thiệt.Nếu dùng Tử Lôi Huyền Đỉnh trao đổi, Khiếu Thiên, chúng ta lợi lớn đấy.Đến lúc đó cho nó hai kiện linh khí Địa cấp coi như bồi thường.Dù sao cũng không nên để nó thiệt.Nó cũng là đệ tử Vân Dương Tông, lại là cháu của ta.Vân Dương Tông không muốn đoạt Tử Lôi Huyền Đỉnh của nó, chỉ vì nó quan trọng với Vân Dương Tông.Giờ nó mở miệng thì không cần khách sáo nữa.
Lão giả vung tay, thở dài.
– Nếu Địa Tâm Linh Ngọc quan trọng với nó vậy, không cần Tử Lôi Huyền Đỉnh con cũng đổi.Con chỉ muốn biết giới hạn cuối cùng của nó thôi.Không ngờ nó lại muốn dùng Tử Lôi Huyền Đỉnh trao đổi, xem ra nó chỉ có bốn quả Diễn Linh Thánh Quả.
Vân Khiếu Thiên cười.
– Khiếu Thiên, chuyện con và nó đánh một trận ngay cả ta cũng mong chờ.Mỗi lần nó xuất hiện đều khiến ta ngạc nhiên.Ở đại hội Tam tông Tứ môn, nó chỉ là Vũ Tướng mà đánh bại Vũ Suất.Ở thành Cự Giang, nó một mình chống chín người, Linh Vũ song tu, vũ giả ngũ hệ.Con là cường giả thứ hai trong thập đại cường giả ba mươi năm trước, tiếc là lúc đó con chưa là tông chủ nên không thể tu luyện bí pháp và Phù Quang Lược Ảnh hoàn chỉnh của Vân Dương Tông.Nếu con tu luyện thì có lẽ đã không bại bởi Sát Phá Quân.Lần này hai con đánh nhau là đại diện cho thực lực mạnh nhất của hai thế hệ Vân Dương Tông.
Lão giả mỉm cười, trong mắt cũng có chút mong chờ.
– Con cũng muốn biết thực lực của nó đến đâu rồi.Cũng muốn dạy nó một bài, giúp ích cho việc tu luyện sau này của nó.
Vân Khiếu Thiên nói.
– Con phải cẩn thận, nó ở đại hội Tam tông Tứ môn và thành Cự Giang đều tạo ra kỳ tích.Lần này con làm lớn chuyện như vậy, nếu thua trước mặt đệ tử thì biết đối diện thế nào? Đừng quên nó có Bất Diệt Huyền Thể, lại thêm chuyện ở Vân Dương Tông lần trước, chắc cũng có phòng ngự biến thái của Huyền Thiên Yên Tôn.
Lão giả cười.
– Nếu nó có thực lực đánh bại con thì con cũng chịu.
Vân Khiếu Thiên cười đáp.
Trên Địa Long đỉnh, thời gian trôi chậm rãi.Trong bóng đêm, người dần di chuyển, rất nhiều người đang kéo đến Địa Long đỉnh.
Không ai nói chuyện, tất cả lặng lẽ đợi.Tông chủ và Lục Thiếu Du sư huynh đánh nhau, họ không dám lớn tiếng.Nhưng tiếng bàn tán cũng không nhỏ.
– Mọi người theo ta đến Địa Long đỉnh.
Ngoài sân của Vũ Ngọc Tiền, đêm khuya, giọng Vũ Ngọc Tiền vang lên.
– Sư phụ, đến Địa Long đỉnh làm gì ạ?
Các đệ tử đang điều tức vội chạy ra.Gần đây có nhiều đệ tử khiêu chiến trên Đại Long đỉnh, nhưng không ai có thành tích tốt.
