Đang phát: Chương 189
Kỷ Ninh vận dụng thần thức cường đại, tỉ mỉ dò xét từng tấc đất trên ngọn núi.
“Kỷ Ninh sư huynh, thế nào rồi?” Mộc Tử Sóc hỏi vọng.
Kỷ Ninh khẽ nhếch mép, quay sang Mộc Tử Sóc, “Sư huynh ta xuất thủ, còn cần phải hỏi sao? Ngọn núi này yêu khí ngút trời, xem ra có một đại yêu Vạn Tượng, hơn chục đại yêu Tử Phủ, còn lại là lũ yêu quái Tiên Thiên vừa hóa hình và đám tiểu yêu nhãi nhép.”
“Chỉ có một con thôi sao?” Mộc Tử Sóc bĩu môi, “Ít ỏi quá, chúng ta tận hai người cơ mà.”
Kỷ Ninh cười, “Ngươi tính toán cũng không tệ.Chọn một ngọn núi yêu quái không quá mạnh, thì đám yêu vương cũng chẳng phải loại ghê gớm.Hai ta liên thủ, nghiền nát ngọn núi này dễ như bỡn.Nhưng dù sao đây cũng là Ngục Sơn Đại Hoang Trạch, cẩn tắc vô áy náy.”
“Mọi việc nghe theo sư huynh.” Mộc Tử Sóc gật đầu.
“Đi thôi, chúng ta lặng lẽ lên núi.” Kỷ Ninh chỉ tay về phía xa.
Mộc Tử Sóc lo lắng, “Chắc chắn có trận pháp bảo vệ.”
“Trận pháp trên núi này không tệ, nhưng dưới thần thức của ta, mọi thứ đều hiện rõ mồn một.” Kỷ Ninh tự tin đáp.Hắn cũng có nghiên cứu về trận pháp, lại thường xuyên thảo luận với Bạch thúc, thần thú Bạch Thủy Trạch nổi tiếng thông minh, am hiểu trận pháp.
“Đi.”
Vù vù!
Hai người ẩn mình giữa đám cỏ dại, tiến sâu vào trong núi.Trong động phủ, một gã mặt đen đang khoanh chân trên giường ngọc, phong thái như một vị tiên nhân.
Bỗng gã mở mắt, sát khí lóe lên rồi vụt tắt.Hắn nhìn về phía cửa đá, vừa nghĩ tới, cửa đã ầm ầm mở ra.Bên ngoài, một thân ảnh nhỏ bé tiến vào, hắn quỳ xuống, “Chúc mừng đại vương xuất quan!”
“Ừ.” Gã mặt đen hừ một tiếng, “Gọi phu nhân chuẩn bị yến tiệc thịnh soạn cho ta.”
“Dạ.” Tên tiểu yêu cung kính lui ra.Gã mặt đen rời giường ngọc, chậm rãi bước ra khỏi động phủ.Đứng trên đỉnh núi, cảnh vật hoang vu hiện ra trước mắt hắn, đôi mắt tràn ngập sát khí, “Đám tu sĩ nhân loại thường xuyên lui tới Ngục Sơn Đại Hoang Trạch này, Ngục Sơn Đại Hoang Trạch này là thiên hạ của yêu tộc ta.Giết! Một tên nhân loại tới là ta giết một tên.Ôi, đã lâu lắm rồi mới có nhân loại dám bén mảng tới đây…”
“Ba mươi năm trước, tên Vạn Tượng chân nhân kia đã cống nạp cho ta không ít nguyên dịch và pháp bảo.Đống nguyên dịch đó đủ cho ta tu luyện hai trăm năm, thực lực tăng tiến vượt bậc.” Gã mặt đen thầm nghĩ, “Không biết khi nào mới có thêm con mồi nào tự mò tới đây nữa.”
Dám chiếm núi xưng vương ở Ngục Sơn Đại Hoang Trạch, dĩ nhiên hắn đã giăng bẫy khắp nơi, khiến tu sĩ nhân loại có vào mà không có ra!
“Đại vương!” Một giọng nói dịu dàng vang lên.
Gã mặt đen nhìn sang.
Một nữ tử xinh đẹp đang bưng khay ngọc, trên đó là chén rượu đầu thú và một bầu rượu tròn đầy.
“Phu nhân.” Gã mặt đen nở nụ cười.
“Đại vương bế quan tu luyện mấy tháng vất vả, thiếp thân đã tự tay ủ loại rượu ‘Nguyệt Linh Tiên Nhưỡng’ này.” Nữ tử áo xanh duyên dáng bước tới.Yêu quái đạt tới Tiên Thiên đã có trí tuệ không kém gì nhân loại.Nữ tử áo xanh này là đại yêu Tử Phủ, còn gã mặt đen là đại yêu Vạn Tượng.Tu luyện tới cảnh giới này, bọn chúng cũng biết hưởng thụ thú vui trần tục.Tuy ở đây yêu tộc là nhất, nhưng thế lực chân chính thống trị vùng đất vô tận này lại là vương triều Đại Hạ của nhân loại.Rất nhiều yêu tộc có bản lĩnh đều quy thuận vương triều Đại Hạ, làm quan hưởng lộc.
Nhờ vậy mà yêu tộc mới có thể tồn tại tới ngày nay.
Nhưng ngoài mặt thì hòa bình, còn bên trong yêu tộc và nhân loại vẫn tranh đấu không ngừng.Một bàn tiệc thịnh soạn được bày ra, có thịt, có hoa quả, có rượu ngon.
Gã mặt đen vồ lấy một miếng thịt, nhai ngấu nghiến rồi nhíu mày quát, “Đi, bắt một tên nhân loại tới đây.Ăn thịt chúng không tăng thêm tu vi, nhưng vẫn rất ngon!”
“Dạ.” Yêu quái bên ngoài đáp lời.
“Đám nhân loại kia ăn thịt yêu tộc chúng ta, thậm chí còn có thứ ‘Linh Thú Phù’ khống chế chúng ta làm nô lệ!” Gã mặt đen nghiến răng, “Vậy thì yêu tộc ta sẽ ăn thịt nhân loại, bắt chúng làm nô lệ cho chúng ta! Đã có Linh Thú Phù, sao lại không có ‘Nô Nhân Phù’?”
Nữ tử áo xanh rót rượu cho gã mặt đen, “Đại vương, nghe nói ở thế giới bên ngoài có yêu tộc bản lĩnh thông thiên đã chế tạo ra thứ trói buộc nhân loại làm nô lệ.Nhưng dù sao nơi này cũng thuộc về vương triều Đại Hạ, làm sao có thể truyền bá thứ tà thuật đó được?”
“Phu nhân, thật sự có thứ trói buộc nhân loại làm nô lệ sao?” Gã mặt đen nhìn nữ tử áo xanh.
“Cũng chỉ là truyền thuyết thôi.” Nữ tử áo xanh lắc đầu, “Thiếp thân chỉ là một yêu quái Tử Phủ nhỏ bé, làm sao biết được tường tận.”
Gã mặt đen hừ một tiếng, “Đợi ta thành Yêu Tiên, nhất định sẽ…”
“Không ổn!”
Gã mặt đen đột ngột đứng dậy, nhìn ra phía cửa động.
“Đại vương?” Nữ tử áo xanh kinh ngạc.
Sắc mặt gã mặt đen thay đổi, hắn đập mạnh tay xuống bàn, bàn đá lập tức hóa thành bột mịn.Gã giận dữ gầm lên, “Đã dám tới, còn không mau lộ diện?”
“Đại vương, ta đã bắt được một đứa bé nhân loại tươi ngon rồi ạ.” Bên ngoài truyền tới một giọng nói đầy sợ hãi.
“A!” Một tiếng thét thảm vang lên rồi im bặt.
Trong động phủ, nữ tử áo xanh biết có chuyện chẳng lành, lo lắng hỏi, “Đại vương, chuyện gì vậy? Có tu sĩ nhân loại tới sao? Chúng ta đã bố trí bao nhiêu trận pháp, cấm chế rồi mà! Sao chúng có thể xâm nhập được?”
Gã mặt đen vẫn nhìn chằm chằm ra bên ngoài.
“Quả nhiên là cao thủ trận pháp.” Gã nghiến răng.
Hắn nào biết rằng Kỷ Ninh đã vượt qua vô số trận pháp, thậm chí có những trận pháp còn chưa kịp kích hoạt đã bị bỏ qua.Kỷ Ninh cứ thế mà đi xuyên qua, không hề gây ra chút động tĩnh nào.Chỉ có mê trận bảo vệ động phủ cuối cùng là vẫn luôn hoạt động, nên Kỷ Ninh buộc phải dùng sức phá vỡ nó.Tới tận lúc đó gã mặt đen mới phát hiện ra.
“Đừng khóc, đừng khóc…Đợi ca ca giúp ngươi giết hết lũ yêu quái to đầu này.” Ba bóng người tiến vào.Đi đầu là một thiếu niên mặc da thú, bên cạnh là một thiếu niên áo bào trắng đang bế một đứa bé mặc khố lá.
“Oa oa oa…” Đứa bé khóc thét.Cảnh tượng yêu quái bị chém thành đống thịt vừa rồi vẫn còn ám ảnh nó.
Mộc Tử Sóc giận dữ chỉ thẳng vào gã mặt đen, “Tên yêu quái kia, giờ chết của ngươi tới rồi!”
“Ha ha ha, đã lâu không gặp tu sĩ nhân loại.Dám xông vào hang ổ của ta? Hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!” Gã mặt đen triệu hồi hai thanh đao cong màu đen, gầm lên giận dữ, “Chết đi!”
Uỳnh!
Phía trên đại điện hiện ra từng ngôi sao lớn.Giữa bầu trời có một vầng trăng lơ lửng.
“Giết!” Gã mặt đen gầm rú.
Mộc Tử Sóc cũng gào lên giận dữ, “Kỷ Ninh sư huynh, con yêu quái kia để cho ta!”
Mộc Tử Sóc tâm tính còn non nớt, lại biết được từ miệng đứa bé là lão yêu này đã ăn thịt vô số người, nên hắn sớm đã tức sôi cả bụng.
“Được.” Kỷ Ninh gật đầu, lùi lại phía sau quan sát.
Mộc Tử Sóc gầm lên một tiếng, đồng thời tạo ra một bầu trời đầy sao.Giữa bầu trời đó có mặt trăng và mặt trời treo cao.Vừa thấy cảnh này, sắc mặt tên đại yêu Vạn Tượng lập tức biến đổi.Có thể tu luyện được pháp tướng như thế, chắc chắn là người có căn cơ cực kỳ thâm hậu.
“Chết đi!” Mộc Tử Sóc nghiến răng.
Rầm rầm!
Trên hai tay Mộc Tử Sóc xuất hiện hai vệt sáng đen, vừa buông tay ra, hai vệt sáng đen đó liền bay ra.Trên không trung hóa thành hai con rắn độc.
Khi hai luồng sức mạnh pháp tướng va chạm mạnh vào nhau, tên đại yêu Vạn Tượng kia đã cảm nhận được sức cùng lực kiệt.
“Uỳnh!” “Uỳnh!”
Hai con rắn va chạm với hai thanh đao cong của gã mặt đen trên không trung.Uy lực quá lớn khiến nữ tử xinh đẹp kinh hồn bạt vía, lập tức biến thành một con cáo lông trắng để bỏ chạy.
Nhưng đôi mắt của Mộc Tử Sóc hiện lên vẻ lạnh lẽo, hắn điều khiển một con rắn quật đuôi mạnh lên người con cáo lông trắng đang chạy trốn.Xẹt xẹt, con cáo lông trắng lập tức bị đập thành thịt vụn.
Kỷ Ninh đứng bên xem, thầm gật đầu, “Sư đệ đang chiếm thế thượng phong.Không hổ là người mười bốn tuổi đã gia nhập Hắc Bạch Học Cung.Thiên tài đạo khôi lỗi, lợi hại!”
Mười bốn tuổi gia nhập Hắc Bạch Học Cung, lại còn ngộ đạo trước Hắc Bạch Đồ lâu như vậy…Nếu không phải Kỷ Ninh che giấu, e rằng Mộc Tử Sóc đã sớm nổi danh khắp nơi rồi.Chẳng qua là vì hắn đi con đường khôi lỗi, nên sư huynh sư đệ đồng môn vẫn không biết Mộc Tử Sóc có thiên tư yêu nghiệt đến mức nào.
“Dừng lại!” Gã mặt đen hét lớn.Hắn cũng cảm thấy có điều gì đó không bình thường.Khi trước, hắn từng giết một Vạn Tượng chân nhân nhân loại, nhưng tại sao tên thiếu niên áo bào trắng nhìn có vẻ yếu ớt này lại mạnh đến vậy? Hơn nữa, tên thiếu niên mặc da thú đứng bên còn tạo cho hắn cảm giác nguy hiểm hơn nữa.
“Bây giờ hối hận đã muộn rồi!” Mộc Tử Sóc lạnh lùng nói.
“Sao còn chưa tới!” Gã mặt đen cố gắng chống đỡ.Tuy hắn đã hóa thành nguyên hình, sức mạnh tăng lên đáng kể, nhưng đây là chiến đấu sinh tử, hắn cần phải kéo dài thời gian.
“Ta đã bóp nát tín phù rồi.Tam đệ và Ngũ đệ của ta ở gần đây nhất, chắc chắn sẽ thi triển độn thuật tới ngay thôi.”
Bỗng nhiên, trên khuôn mặt đen của gã hiện lên một tia vui mừng.
Hắn cảm nhận được…
Ở chân núi, hắn đã bố trí trùng điệp đại trận.Tuy không thể phát hiện ra hai người này, nhưng hai huynh đệ tốt của hắn vừa tới là hắn đã lập tức phát hiện ra.
“Đợi đấy! Tam đệ, Ngũ đệ của ta sẽ đột nhiên tấn công.Phối hợp trong ngoài với ta…Đến lúc đó các ngươi sẽ phải chết!” Gã mặt đen thầm nghĩ, đồng thời dốc toàn lực chống đỡ.
Lúc này, Kỷ Ninh đứng bên cũng biến sắc mặt, hừ lạnh một tiếng, “Tên yêu quái này còn có viện binh!”
Gã mặt đen lập tức kinh hãi.Làm sao mà tu sĩ nhân loại này phát hiện ra được? Chẳng lẽ hắn cũng bày trận pháp ở xung quanh, nên mới biết được viện binh đang tới?
Hắn bất chấp hét lớn, “Tam đệ, Ngũ đệ, cùng nhau tấn công! Giết hai tên tu sĩ này!”
Mộc Tử Sóc lại càng nổi giận, gào lên, “Còn có hai tên nữa cơ à? Tới hay lắm! Ta đang lo thiếu đầu đại yêu Vạn Tượng đây!”
Kỷ Ninh nhìn về phía cửa động, trong mắt hiện lên kiếm quang mờ ảo.
