Đang phát: Chương 1880
– Chết tiệt!
– Phanh!
Kiếm từ dưới đánh lên một chiêu hiểm hóc, chém trúng ống sáo, hất văng Dương Nguyên Thư.
Dương Nguyên Thư kinh ngạc nhận ra ống sáo bị đóng một lớp băng lạnh thấu xương.
Hắn vội vận nguyên lực phá tan lớp băng, phát hiện ống sáo đã bị chém một vết sâu.
– Cái này…
Dương Nguyên Thư vừa kinh ngạc vừa đau xót.Ống sáo của hắn cực kỳ cứng chắc, đủ sức cắt vàng xẻ ngọc, không hề thua kém binh khí lợi hại, vậy mà chỉ một chiêu tầm thường đã bị chém thủng.
– Ngươi dùng kiếm gì vậy?
Dương Nguyên Thư vốn là một thuật luyện sư bí pháp, rất am hiểu về huyền khí, nên càng thêm kinh hãi.
Lý Vân Tiêu cười:
– Đừng tò mò quá làm gì.
Dương Nguyên Thư sầm mặt:
– Trả ba bộ kim cốt lại cho ta, coi như chưa có gì xảy ra.
Lý Vân Tiêu trợn mắt:
– Trả lại? Ngươi nói nghe có lý không? Kim cốt vốn nằm trong long huyệt này, là vật vô chủ, sao lại thành của ngươi được?
Dương Nguyên Thư giận dữ:
– Nếu không có ta dùng túi phong thu lại, ngươi dễ dàng lấy được vậy sao?
– À, ra vậy… Vậy cái túi này trả lại cho ngươi.
Lý Vân Tiêu lật tay phải, lấy ra cái túi phong, ném lại cho Dương Nguyên Thư, bên trong đã trống rỗng.
Dương Nguyên Thư tức giận, sát khí bừng bừng:
– Ngươi cố tình gây sự với ta phải không? Đây là Vũ Địa, ngươi biết rõ mà, nếu bị Long Vệ phát hiện thì không ai sống sót đâu!
Lý Vân Tiêu mỉa mai:
– Mắc cười, rõ ràng là ngươi đang làm phiền ta.Sợ Long Vệ thì tự mình rời đi đi, kim cốt là vật vô chủ, ai lấy được thì thuộc về người đó!
Dương Nguyên Thư tức đến mặt mày lúc trắng lúc xanh.Kim cốt vô cùng quan trọng với hắn, không thể xảy ra sai sót.
Hơn nữa, lần lẻn vào Vũ Địa này tốn biết bao công sức, nếu thất bại thì khi về chắc chắn bị sư phụ đánh chết.
– Ngươi muốn gì?
Dương Nguyên Thư nghiến răng:
– Chỉ cần ngươi trả kim cốt lại cho ta, mọi chuyện đều dễ nói.
Hắn ngập ngừng rồi nói thêm:
– Nhưng đừng quá đáng.Dù gì thì đây cũng là Vũ Địa, đừng ép ta phải liều mạng!
Lý Vân Tiêu cười:
– Được thôi.Chỉ cần ngươi trả lời ta vài câu hỏi thật lòng, ta sẽ cho ngươi ba bộ kim cốt.
Dương Nguyên Thư ngớ người:
– Thật á?
Điều kiện đơn giản khiến hắn bất ngờ.
Lý Vân Tiêu nheo mắt, nói:
– Đương nhiên là thật.
– Vậy ngươi hỏi đi.
Dương Nguyên Thư có chút khó hiểu, dù sao hai người không quen biết, chắc chỉ hỏi vài chuyện về Vũ Địa, như là hắn đến đây bằng cách nào.
Tuy đó cũng là bí mật, nhưng so với ba bộ kim cốt thì vẫn đáng để đánh đổi.
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Ngươi đến đây bằng cách nào?
Quả nhiên.
Dương Nguyên Thư hừ nhẹ, cười lạnh:
– Vũ Địa tuy là cấm địa của Đông Hải, nhưng không phải là bí mật gì.Ta có tọa độ không gian nơi này, không chỉ một mà đến cả chục cái.Còn về ba bộ kim cốt trong long huyệt này, ta đã sớm phân tích ra, biết khả năng tồn tại là rất cao, quả nhiên đúng như dự đoán.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Sư phụ ngươi tên gì?
Dương Nguyên Thư giật mình, sắc mặt thay đổi, lạnh giọng:
– Đây không phải là chuyện ngươi nên hỏi.Ta có thể cho ngươi biết tên ta, ta là Dương Nguyên Thư.
Lý Vân Tiêu khinh miệt:
– Tên ngươi đáng giá mấy đồng? Ta không quan tâm.Muốn ba bộ kim cốt thì thành thật trả lời câu hỏi của ta đi.Ta và ngươi đều là thuật luyện sư, thuật đạo của ta chắc chắn không thua kém ngươi đâu, đừng hòng qua mặt ta.
Dương Nguyên Thư tức giận run người, nhưng vẫn cố nhịn:
– Câu hỏi này ta không thể trả lời, ngươi đổi câu khác đi.
Lý Vân Tiêu nheo mắt:
– Không cần ngươi nói, ta chỉ đoán một lần, ngươi chỉ cần xác nhận đúng hay sai thôi.
Dương Nguyên Thư mở to mắt, khó tin:
– Ngươi đoán được sư thừa của ta? Ha ha, nực cười thật, chẳng lẽ ngươi nghĩ chiêu kiếm vừa rồi là của sư môn ta sao?
Lý Vân Tiêu bỏ ngoài tai lời châm biếm của hắn, nói:
– Khâu Mục Kiệt!
…
Dương Nguyên Thư hít một ngụm khí lạnh, mặt tái mét, kinh hoàng nhìn Lý Vân Tiêu, rồi thất thanh:
– Ngươi biết ta? Biết sư phụ ta?
Vẻ lạnh lùng trên mặt Lý Vân Tiêu tan biến, lộ ra một nụ cười khó đoán:
– Quả nhiên là hắn.
Hắn mặc kệ vẻ kinh hãi của Dương Nguyên Thư, tiếp tục hỏi:
– Sư phụ ngươi và Vi Thanh có quan hệ gì?
Dương Nguyên Thư run rẩy, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi:
– Ngươi nói cái gì? Ngươi đang nói bậy bạ gì vậy? Ngươi biết những gì?
Mặt hắn vặn vẹo, sát khí bùng nổ, bao trùm cả long huyệt.
Lý Vân Tiêu nhếch mép:
– Ồ? Thấy ngươi kích động như vậy, ta đoán là Vi Thanh và sư phụ ngươi có bí mật không muốn người khác biết nhỉ?
Hắn tự giễu cười:
– Cũng phải thôi, một người là chủ thánh điện, một người là tội phạm bị Hóa Thần Hải truy nã, quả thật khó mà liên hệ với nhau.
Mặt Dương Nguyên Thư vặn vẹo đáng sợ, lạnh giọng:
– Rốt cuộc ngươi là ai?
Lý Vân Tiêu cười:
– Ta còn chưa hỏi xong mà.
– Không cần hỏi nữa.
Dương Nguyên Thư vung tay, sát khí bùng nổ:
– Dù ngươi là ai, ngươi phải chết!
Hắn lao tới, ống sáo trong tay lại biến thành lợi kiếm.
Trong cơn giận dữ, hắn không kịp kiềm chế thực lực, chỉ muốn nhanh chóng giết chết đối phương, tránh để Long Vệ phát hiện.
– Bang bang phanh
Hai kiếm giao nhau, liên tục tung ra hơn mười chiêu, mỗi chiêu đều khiến Dương Nguyên Thư đau xót.
