Chương 1880 Chương 1893: Nhập vai quá sâu!

🎧 Đang phát: Chương 1880

– Còn nữa, câu thứ hai ngươi nói “trời cao có mắt”, ngươi không có từ gì để
nói nữa sao, cái gì gọi là “trời cao có mắt” chứ? Phải nói là “trời ơi, người
hãy móc hai mắt của ta đi, bởi vì cuộc đời này ta được chiêm ngưỡng một thiên
kiêu như vậy, không còn cần phải nhìn thứ gì khác nữa rồi!” Bì Đống đằng hắng
một tiếng, không có chút liêm sỉ nào lớn tiếng nói.
Anh Vũ ở bên cạnh thỉnh thoảng còn tỏ ra chưa thỏa mãn, chêm vao vài câu.
Mạnh Hạo chớp chớp mắt, không nhịn được ho lên sù sụ.
Về phần lão thằn lằn kia, thời khắc này ánh mắt đã trợn tròn, ngơ ngác nhìn Bì
Đống.Bỗng nhiên nó có một loại cảm giác như mình gặp phải cao nhân rồi vậy…
– Nhớ kỹ, nịnh nọt phải nhìn người, có người thích trong chân thật phóng đại
thêm một chút, mà có người thì lại thích vô hạn phóng đại.Cho nên, trước khi
nịnh nọt, ngươi phải phân tích tính tình của đối phương.Tiểu Háo Tử vừa nhìn
là biết chính là cầm tinh con khỉ, cho nên tên gia hỏa như vậy, ngươi không
thể phán đoán theo lẽ thường được.Phải khoa trương, phải phóng đại, phải khen
ngợi đến cảnh giới cao nhất, không phải là nói ra những lời mà cả ngươi cũng
cảm thấy ghê tởm, mà chính là…ngay cả ngươi cũng thật sự cho rằng đó là sự
thật.Loại cảnh giới này, kẻ đầu đường xó chợ thì cả đời cũng không thể chạm
đến! Bì Đống cao thâm lên tiếng, thần sắc từ từ nghiêm túc, thậm chí mơ hồ còn
có loại rèn sắt không thành thép.
Lão thằn lằn bắt đầu đổ mồ hôi.
– Còn câu nói tiếp theo đó của ngươi nữa, nói ra thật rất dài dòng, ngươi
nhìn kỹ đây, nhìn xem ta nói thử cho ngươi biết, cái gì mới gọi cảnh giới cao
nhất.
Bì Đống ngẩng đầu, thân thể “bụp” một tiếng, không ngờ biến thành một con thằn
lằn, con thằn lằn thè lưỡi, ánh mắt lộ ra cực hạn cuồng nhiệt, thậm chí bởi vì
kích động mà thân thể của nó cũng run lên lẩy bẩy.
Nó nhìn Mạnh Hạo, ánh mắt tựa như có thể hòa tan núi băng, tựa như đang được
chiêm ngưỡng sinh mạng hoàn mỹ nhất trên thế gian này.Rồi sau đớ phịch một
cái lập tức quỳ xuống, phát ra tiếng rống lớn tan nát cõi lòng.
– Đại nhân, ta cam nguyện và cầu xin được trở thành tùy tùng dưới trướng
ngài, đi dưới ánh hào quang của ngài.Nếu như ngài dám cự tuyệt ta, ta…ta
liền chết tại trước mặt của ngài, ngài đừng cản ta, ta muốn chết ở trước mặt
của ngài! Bì Đống dường như nhập vai quá sâu, lè lưỡi sắp sửa cắn mạnh, dường
như nếu Mạnh Hạo không đáp ứng, nó thật sự sẽ lập tức tự bạo vậy.
Thậm chí thời khắc này, trong cơ thể nó cũng đang truyền ra dao động tự bạo,
dao động này càng ngày càng mãnh liệt.Anh Vũ cũng trở nên sửng sốt, nhanh
chân tiến lên vỗ mạnh Bì Đống một cái, ra hiệu đối phương “đây không phải là
thật”…
– Con chim chết tiệt, cút ngay cho lão phu, trước lúc này lão phu chính là
con Tích Long tôn quý nhất trong khắp Thương Mang tinh không, nhưng cho đến
hôm nay lão phu mới phát hiện ra, thì ra sứ mệnh cả đời này của ta chính là vì
chờ đợi chủ nhân ngài xuất hiện!
– Ngài dám nói một chữ “không” không, ta sẽ chết liền cho ngài xem! Bì Đống
rống giận, dao động tự bạo càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí xung quanh cũng
đang có dấu hiệu hủy diệt.Mà thân thể của nó, thời khắc này cũng đang truyền
ra tiếng răng rắc, xuất hiện từng cái khe nứt, bên trong khe nứt tràn ra ánh
sáng hủy diệt, hai mắt đỏ thẫm, dĩ nhiên đã lâm vào điên cuồng.
Mạnh Hạo trợn tròn mắt, Anh Vũ thì hô hấp dồn dập.Thấy Bì Đống lúc này như
thật sự muốn tự bạo, Mạnh Hạo liền nhanh chóng lên tiếng.
– Nhận, ta nhận ngươi.
Nghe vậy, lúc này Bì Đống mới hài lòng gật gật đầu, thân thể từ từ tiêu tán
dấu hiệu tự bạo, “bụp” một tiếng lại biến trở lại thành bộ dáng Bì Đống.Chỉ
có điều bởi vì trước đó nó rất nghiêm túc, nên thời khắc này có chút mệt mỏi.
Thậm chí chuyện tự bạo kia cũng đều là sự thật, thời khắc này tuy rằng nó đã
cưỡng ép đình chỉ, nhưng vẫn bị thương.Song Bì Đống không thèm để ý chút nào,
ngạo nghễ nhìn lão thằn lằn.
– Có phục hay không? !
Mà lão thằn lằn bên kia, thời khắc này thân thể run lên lẩy bẩy, hô hấp dồn
dập ngơ ngác nhìn Bì Đống, như thể bị thiên lôi quán đính, trong đầu như có vô
số sấm sét nổ tung, xua tan mây mù, khiến cho nó tại một cái chớp mắt này như
lập tức sáng tỏ.
Cả đời này, nó chưa từng thấy ai như Bì Đống vậy, một khắc vừa rồi kia, nó cảm
nhận được rất rõ ràng, đối phương thật sự muốn tự bạo, thậm chí nếu như Mạnh
Hạo nói chậm một chút, nói không chừng…tên Bì Đống này sẽ hật sự tự bạo
rồi.
Lão thằn lằn hít sâu một hơi, hướng về Bì Đống cúi đầu thật sâu, trên mặt lộ
ra vẻ tôn kính, đáy lòng rối tung rối mù, đang suy tính xem có nên học tập Bì
Đống hay không, thì Mạnh Hạo đã ho khan một tiếng.
– Náo loạn đủ chưa, lão thằn lằn, đi theo ta ngàn năm, sẽ không khiến ngươi
ủy khuất, ngươi nếu không nguyện, có thể rời đi.Nói xong, Mạnh Hạo liền phất
tay áo, đi về phía xa.
Anh Vũ và Bì Đống cũng vội vàng đi theo, Bì Đống còn quay đầu lại, tỏ ra
thương tiếc nhìn lão thằn lằn.
Lão thằn lằn chần chờ một chút, rồi hung hăng cắn răng một cái, vội vàng bay
theo phía sau Mạnh Hạo.
Thời khắc này tâm thần nó rất không bình tĩnh, không thấy được Bì Đống và Anh
Vũ đang âm thầm truyền âm với nhau.
– Thế nào, từ nay về sau, Tam gia cũng có được một trợ thủ đắc lực.Tu vi lão
thằn lằn này là cửu nguyên đó, sau này khi chúng ta ra ngoài đánh cướp người
khác, mọi việc đều sẽ thuận lợi.Bì Đống đắc ý truyền âm.
– Ngươi cái tên ngu ngốc chỉ có thể đếm tới ba này, Tiểu Háo Tử bây giờ đã là
Siêu Thoát, có tấm da hổ này làm vỏ bọc, chúng ta còn cần ra tay sao? Đây
chính là “cáo mượn oai hùm” ngươi có hiểu hay không? ! Anh Vũ liếc mắt, trong
lòng thầm cảm thán “tâm trí ở cảnh giới Siêu Thoát một mình, thật là cô độc
biết dường nào”.
Bì Đống sửng sốt một chút, rồi bừng tỉnh đại ngộ, lập tức cảm thấy mình nhập
vai trước đó thật là lãng phí, thiếu điều lại muốn tự bạo lần nữa…
Mấy ngày sau, đoàn người Mạnh Hạo bay nhanh trong Thương Mang tinh không, xuất
hiện trên một đại lục hoang vắng.Mảnh đại lục này thoạt nhìn dường như không
có bất kỳ sinh cơ nào, nhưng theo thần thức Mạnh Hạo tản ra tạo thành uy áp,
lập tức mảnh đại lục này trở nên rung rinh, bay ra vô số con mối, toàn bộ đều
run lẩy bẩy.
Từ sâu dưới mặt đất bay ra một con mối khổng lồ, nó ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo,
cảm nhận được khí tức kinh khủng trên người Mạnh Hạo, lập tức run rẩy cúi đầu
lựa chọn thần phục, so với lão thằn lằn dứt khoát hơn rất nhiều.
Sau khi thu nhận con mố
i không lồ có thể so với cửu nguyên đỉnh phong này, Mạnh Hạo lại đi tới một
nơi, nơi này là một vùng lốc xoáy.Mạnh Hạo vừa mới tới gần, ánh mắt liền sáng
lên, cỗ lốc xoáy này trong nháy mắt chuyển động chậm lại, bên trong bất ngờ
xuất hiện dấu hiệu muốn hỏng mất.
Một tiếng rống khủng khiếp từ trong lốc xoáy truyền ra, ngay sau đó một cái
đầu lâu to lớn từ trong lốc xoáy liền bay ra.Nhưng ngay sau đó, vẻ dữ tợn
liền biến thành sợ hãi, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo.
Hắn biết Mạnh Hạo, mấy trăm năm trước, Mạnh Hạo đã từng đi tới nơi này, lấy đi
chí bảo của mình rồi sau đó trốn, bị mình đuổi giết.Nhưng không ngờ lúc này
đối phương quay lại, lại tràn ra khí tức khiến nó cảm thấy khủng khiếp đến cực
hạn.
– Ngươi…ngươi…
– Ngươi cái gì mà ngươi, mau trả lời, có thần phục hay không? ! Anh Vũ hét
lớn một tiếng vô cùng khí thế, như thể người Siêu Thoát không phải Mạnh Hạo,
mà là nó vậy…
Chiếc đầu to lớn cười khổ, nhớ lại ngày đó Mạnh Hạo chạy trốn, đã nói rằng sau
này sẽ gặp lại, lúc này nó chỉ có thể cúi đầu.
– Thần phục…
– Ta tới tìm các ngươi, không phải là vì muốn các ngươi thần phục, mà là để
hoàn thành nhân quả năm xưa của bản tôn.Các ngươi theo ta ngàn năm là được.
Mạnh Hạo hờ hững lên tiếng, hắn quả thực không cần những chiến lực này.Từ sau
khi trở thành Siêu Thoát, hắn mơ hồ có một loại cảm giác, nhân quả giữa mình
với những thứ trong Thương Mang tinh không này, cần phải dần dần được giải
quyết, nếu không Thương Mang tinh không sẽ lấy đó trở thành thủ đoạn đối phó
mình.
Nơi cuối cùng Mạnh Hạo đi, chính là thế giới bên trong đóa hoa to lớn kia!
Đóa hoa kia dĩ nhiên là đã kết thúc nở rộ, ở vào trạng thái nửa khô héo, lắc
lư trong tinh không.Nhóm người Mạnh Hạo xuất hiện bên cạnh đóa hoa, từ xa
nhìn lại trông thật nhỏ bé không đáng kể gì so với nó.
Nhưng khi Mạnh Hạo tới gần, đột nhiên đóa hoa này liền trở nên run rẩy, hiển
nhiên là nó có sinh mạng, đã nhận ra khí tức Siêu Thoát của Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo đứng trước đóa hoa, nhớ lại năm đó hắn không thể làm gì, chỉ có thể
chờ đợi, nhưng hiên tại…Mạnh Hạo bình tĩnh, hờ hững tiếng.
– Mở.
Chỉ có một chữ, nhưng một chữ này sau khi truyền ra, đóa hoa kia kịch liền
liệt run rẩy, rồi không chút chần chờ, lập tức nở rộ, lộ ra thế giới bên trong
tâm hoa.
Vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn như thường, cất bước đi vào trong thế giới đóa hoa.Năm
xưa hắn hứa hẹn phải phong ấn băng hỏa ở nơi này, giữ cho nơi này bất diệt.
Lúc này hắn liền nhoáng lên một cái, trực tiếp phủ xuống mặt đất.
Nơi này thay đổi rất nhiều so với khi Mạnh Hạo rời đi, băng sơn đang tan ra,
mà biển lửa cũng đã dập tắt trên phạm vi lớn, khu vực hai tộc sinh tồn ở giữa
giờ này đang dần dần mất đi sức sống.
Nhìn bộ dáng này, không tới bao lâu, nơi này sẽ trở thành một khu vực không
thể sinh tồn, mà một khi đóa hoa kia phong bế lại, trừ khi là Siêu Thoát, nếu
không không ai có thể ra vào, chú định tất cả mọi người nơi này sẽ tử vong.
Mạnh Hạo đến cũng không dẫn tới Băng Sơn lão tổ và Hỏa Phượng chú ý, nếu Mạnh
Hạo không muốn để cho người khác thấy được, thì khắp Thương Mang tinh không
này, không ai có thể phát hiện ra khí tức của hắn.
Mạnh Hạo nhìn mặt đất, tay phải nâng lên bỗng nhiên điểm ra một chỉ, một chỉ
này nhìn như tùy ý, nhưng trên thực tế lại biến đổi quy tắc, ảnh hưởng pháp
tắc, cải biến vận mạng ở nơi này.
Khắp mặt đất truyền ra tiếng nổ vang, một luồng sóng gợn không ai có thể thấy
được, lấy mảnh đại lục này làm trung tâm trong nháy mắt khuếch tán.Những nơi
nó đi qua, khu vực băng sơn nhanh chóng đóng băng lại, hàn khí tràn ngập, vĩnh
hằng không tiêu tan, khiến cho nơi này lập tức khôi phục lại trạng thái như
lúc trước.
Mà một bên biển lửa, vào giờ khắc này cũng cấp tốc thiêu đốt, nhiệt độ trong
nháy mắt tăng cao hơn rất nhiều, rất nhanh đã trở nên vô cùng nóng.

☀️ 🌙