Đang phát: Chương 1855
– Chết rồi!
Sắc mặt Chu Minh Hải biến đổi lớn, lập tức lùi lại.
Nhưng hắn không kịp nữa, không gian xung quanh đã bị khóa chặt, không có đường thoát.
Vụt!
Một đạo vuốt đánh ra, không gian rung động bị nén thành vòng cung rõ rệt, đánh thẳng xuống, tạo ra tiếng nổ lớn.
Rắc rắc!
Không gian vỡ vụn, Chu Minh Hải chưa kịp van xin đã bị đánh thành từng mảnh nhỏ, hồn anh cũng tan nát.
– Hít…
Nhiều đệ tử hít sâu, sức mạnh này quá xa vời với họ.
– Chưởng môn tha mạng, chúng tôi không dám nữa…
– Chưởng môn tha mạng!
Thấy hai thủ lĩnh bị giết, mấy trăm người còn lại quỳ xuống, kinh hãi, hối hận.Vào Phi Linh môn những tưởng sẽ tốt đẹp, được người nịnh nọt, ai ngờ lại thế này.
– Tha mạng? Giờ mới biết xin tha!
Lục Thiếu Du nhìn hơn ba trăm người, mười mấy người cấp soái, hơn bốn mươi cấp tướng, còn lại là cấp phách và sư, thực lực bình thường, không ảnh hưởng nhiều đến Phi Linh môn.
– Một lần bất trung, vạn lần bất dung!
Lục Thiếu Du nói:
– Người đâu, phản đồ đáng chết, giết không tha!
– Rõ!
Cường giả Phi Linh môn đồng thanh đáp, Lộc Sơn lão nhân, Ngô Dũng, Thanh Hỏa lão quỷ cùng tấn công.
Ầm ầm ầm…
– A…
Tiếng nổ vang trời, tiếng kêu thảm thiết vang vọng quảng trường.
– Tiểu Bạch, nghe nói ba người các ngươi gặp nạn, không sao chứ?
Lục Thiếu Du hỏi ba người Lục Tiểu Bạch.
– Công tử, chúng tôi không sao, chuyện qua rồi!
Lục Tiểu Bạch đáp.
– Không sao là tốt, sau này ra ngoài cẩn thận!
Lục Thiếu Du nói.
– Chưởng môn về là tốt rồi, dạo này Phi Linh môn gặp nhiều rắc rối!
Hoàng Đan nói, nàng không quá xinh đẹp nhưng dễ mến.
– Chưởng môn về đúng lúc!
Nhóm Diệp Mỹ cũng đến.
– Mọi người vất vả rồi!
Lục Thiếu Du nói.
– Bịch bịch…
Không ai trốn thoát, đệ tử bình thường vốn bất mãn đám người kia nên ra tay không nương tình.
Máu loang lổ trên quảng trường, mùi tanh nồng nặc, sát khí lan tỏa bị một lực lượng vô hình hấp thụ.
Ba ngàn đệ tử tập trung trên quảng trường, chứng kiến cảnh này trong lòng chấn động, sau đó hoan hô.Mấy trưởng lão hộ pháp mới đến kia thường hung hăng càn quấy, đệ tử bình thường không dám đụng vào, thấy họ bị giết thì hả hê.
– Dọn dẹp sạch sẽ, toàn bộ đệ tử chủ chốt theo ta vào đại điện!
Lục Thiếu Du dẫn đầu đi vào, mọi người theo sau.
Trong đại điện lúc này có hơn hai trăm người.
Lục Thiếu Du truyền âm, Hoa Mãn Ngọc sai đệ tử thêm năm ghế lớn ở vị trí cung phụng phía trên, vị trí Yêu đường cũng thêm ghế.
– Bái kiến chưởng môn!
Mọi người hành lễ, rồi ngồi xuống.Thiên Thủ Quỷ Tôn, Bàn Hủy, Bàn Vân, Long Linh và Xích Viêm ngồi trên, Quỳ Long Như Hoa ngồi chỗ Yêu đường, ngang hàng Huyết Mị và Hắc Hùng.
– Chư vị, từ nay Phi Linh môn có thêm các vị cường giả.Ta giới thiệu, Thiên Thủ Quỷ Tôn tiền bối, Bàn Hủy huynh, Bàn Vân tẩu, Long Linh cô nương, Xích Viêm.Họ sẽ là hộ môn tôn sứ, chỉ dưới chưởng môn.Như Hoa cô nương làm phó đường chủ Yêu đường thứ ba.
Lục Thiếu Du giới thiệu.
– Chủ nhân, ta cũng làm hộ môn tôn sứ sao?
Xích Viêm ngạc nhiên hỏi.
– Ngươi đủ sức!
Lục Thiếu Du đáp.
– Đa tạ chủ nhân!
Xích Viêm hành lễ, không ngờ tới.
– Thiên Thủ Quỷ Tôn tiền bối làm Hình đường tôn sứ, trấn thủ Hình đường.Bàn Hủy huynh, Bàn Vân tẩu, Long Linh cô nương, Xích Viêm làm Yêu đường tôn sứ, cùng trấn thủ Yêu đường!
Lục Thiếu Du nói, Phi Linh môn phát triển, thực lực đường chủ không đủ trấn giữ, nên để hộ môn tôn sứ giúp đỡ.
– Bái kiến chư vị tôn sứ!
Các trưởng lão, hộ pháp, chấp sự đứng dậy hành lễ, địa vị tôn sứ cao hơn trưởng lão, chỉ cung phụng không cần hành lễ.
– Chư vị miễn lễ!
Mọi người đáp lễ, nhóm Bàn Hủy cũng đáp lại, Long Linh thấy ngạc nhiên, người Phi Linh môn không hề kỳ thị yêu thú, linh thú.
Long Linh chưa biết Phi Linh môn có Yêu đường, yêu thú sống chung với nhân loại từ lâu, mà Yêu đường lại mạnh nhất Phi Linh môn.
Mọi người ngồi xuống, Lục Thiếu Du nhìn quanh, cường giả chủ lực Phi Linh môn đều có mặt, nhưng nhiều hộ pháp, chấp sự và yêu thú thất giai của Yêu đường vắng mặt, chắc được điều đến biên giới.
– Chưởng môn, dạo này Phi Linh môn gặp nhiều rắc rối.
Khấu Phi Yến nói:
– Thuộc hạ vô năng, không giải quyết tốt!
– Khấu phó chưởng môn, ta biết sơ bộ rồi, không trách ngươi được.
Lục Thiếu Du nhìn Diệp Phi và Diệp Mỹ:
– Diệp đường chủ, Diệp phó đường chủ, hai vị thuật lại tình hình gần đây đi.
– Dạ, chưởng môn!
Diệp Phi và Diệp Mỹ đứng dậy, thuật lại tình hình gần đây.
Các đường chủ, trưởng lão ra tiền tuyến, nhưng Lục Tiểu Bạch, Lưu Nhất Thủ và Hoàng Đan bị tập kích, ba sơn môn kia cố ý nhằm vào người chủ chốt Phi Linh môn, nên Đông Vô Mệnh ra lệnh không cho đệ tử chủ chốt ra ngoài, chờ chưởng môn về rồi tính.
Nghe xong, Lục Thiếu Du trầm tư, rồi hỏi:
– Người Linh Thiên môn có đến không?
– Lưu trưởng lão đến hai lần, hỏi thăm chưởng môn về chưa.Linh Thiên môn bị ba sơn môn vây giữa, khó ra tay.
Bạch Oánh nói.
– Chưởng môn, biên giới chắc không trụ được nữa, phải nhanh chóng giúp, nếu không họ sẽ tràn vào!
Đông Vô Mệnh nói.
– Thiếu Du, con về rồi, có nên báo thù không?
Thiên Độc Yêu Long nói.
– Hít…
Lục Thiếu Du thở sâu, day thái dương, đang nghĩ cách đối phó ba sơn môn kia, thật khó.
– Đem bản đồ Cổ Vực ra đây!
Lục Thiếu Du nói.
Diệp Mỹ sai đệ tử lấy bản đồ Cổ Vực, toàn bộ trấn nhỏ được đánh dấu tỉ mỉ.
