Truyện:

Chương 1852 Cực Hạn Thuấn Bộ

🎧 Đang phát: Chương 1852

Mạn Vân tiên bộ tiến hóa bản.
Nghe được mấy chữ này, Hạ Thiên vô cùng hưng phấn.
Mạn Vân tiên bộ và Linh Tê Nhất Chỉ đều là loại công phu siêu cấp.Từ lúc còn là cấp Hoàng cho đến nay đã đạt tới đỉnh cao, hai môn công phu này đều lợi hại hơn người khác.Hạ Thiên vẫn luôn sử dụng Mạn Vân tiên bộ từ cấp Hoàng đến giờ.
Bởi vì hắn phát hiện dù có thu được thân pháp đẳng cấp gì từ người khác, cũng không sánh được Mạn Vân tiên bộ của mình.
Hiện tại vừa nghe nói Mạn Vân tiên bộ còn có tiến hóa bản, sao hắn có thể không hưng phấn cho được.
“Ta chỉ đi một lần, nhóc con ngươi nhìn kỹ.” Hạ Vân nói rồi trực tiếp đi lên trong căn phòng nhỏ này, nhẹ nhàng như tiên.
Trước đó Hạ Thiên cho rằng Mạn Vân tiên bộ về sau có lẽ chỉ là một bước đi ra thêm mấy bước mà thôi.Nhưng khi hắn nhìn thấy Hạ Vân thi triển Mạn Vân tiên bộ mới hiểu ra.Nguyên lai mình đã nghĩ sai, Mạn Vân tiên bộ chân chính là bộ pháp của tiên nhân.Hiện tại Hạ Vân đang cho hắn xem chính là nguyên bản của Mạn Vân tiên bộ.
Hạ Thiên mở mắt Thấu Thị, không bỏ sót một chi tiết nào, ghi lại toàn bộ tiến hóa bản Mạn Vân tiên bộ này.
Khi Hạ Thiên ra khỏi phòng, Tào giáo chủ vội vàng chạy tới: “Lão Vân đã nói gì với ngươi?”
“Không nói gì, hắn chỉ nói ngươi đẹp trai.” Hạ Thiên đáp.
“Lão già này khi nào lại biết nhìn người như vậy.” Tào giáo chủ cũng không truy hỏi thêm.Hạ Thiên không muốn nói, hắn tự nhiên cũng sẽ không hỏi nhiều.
“Ha ha.” Hạ Thiên bật cười vì câu nói của Tào giáo chủ.
“Tốt, chúng ta cũng nên xuất phát.” Tào giáo chủ mỉm cười, mục tiêu của bọn họ là Cự Giải thành, thành thị trong truyền thuyết.
Nơi đó là thành thị gần nhất với Tề vương địa cung.
“Cự Giải thành là một thành thị cấp năm, hơn nữa là một thành thị cấp năm thực thụ.Ở trong đại hoang, thành thị cấp năm dù là kẻ thống trị, nhưng thực lực cũng không quá cường hãn.Nhưng ở Cự Giải thành, một thành thị cấp năm nếu không có bốn cao thủ đỉnh cao trấn giữ, vậy thì không xứng gọi là thành thị cấp năm.” Tào giáo chủ nói.
“À.” Hạ Thiên khẽ gật đầu.
“Vị trí của Tề vương địa cung nằm dưới dãy núi ngoài thành Cự Giải.Nơi đó bình thường không có ai lui tới, ngay cả hoang thú cũng không muốn đến.Bởi vì trên dãy núi không có một ngọn cỏ.Trước kia không ai biết vì sao, hiện tại thì đã rõ, nguyên lai phía dưới phong ấn cung điện của Tề vương.Tề vương là một sát thần, sát khí trên người hắn quá nặng, vì vậy sát khí khiến dãy núi không thể sinh trưởng thực vật.” Tào giáo chủ giải thích.
Khi hai người đến truyền tống trận.
“Ồ, đây không phải Tào giáo chủ sao? Thật là khéo.” Một người rõ ràng đã chờ đợi từ lâu đứng bên cạnh nói.
Lúc trước hắn ngồi ở đó, bây giờ thấy Tào giáo chủ tới, liền đứng lên, nhưng miệng lại nói thật là khéo.
“Haizzz, phiền phức tới rồi.” Tào giáo chủ thở dài.
“Đây là con chó mới của ngươi à, phải bội phục Tào giáo chủ, thay chó nhanh thật.Bất quá cũng không thể trách ngươi, ai bảo chó của ngươi chết nhanh quá làm gì.” Đối phương châm chọc.
“Đầu năm nay, kẻ theo đuôi đều nói trùng hợp.Ngươi ở đây đợi ta mười ngày, hay ba mươi ngày, hoặc là một trăm ngày rồi?” Tào giáo chủ không khách khí đáp trả.
“Ta chỉ là vừa đi ngang qua thôi.” Đối phương nói thẳng.
“Tiên sinh, tiền trà nước của ngài nên trả đi chứ.Ngài nợ hơn một tháng rồi, ngài nói mấy ngày nữa trả một thể.Hiện tại bạn ngài tới, nhỡ ngài đi mất, tôi tìm ai đòi đây?” Chỗ người kia ngồi là một quán trà, vừa rồi còn nói chỉ đi ngang qua, bây giờ chủ quán đã lên tiếng đòi tiền.
Hơn nữa còn nói hắn đã đợi ở đây hơn một tháng.
“Ta có thể thiếu ngươi tiền à.” Sắc mặt đối phương lập tức trở nên khó coi.
“À, vừa đi ngang qua à, đúng là khéo thật, mới hơn một tháng thôi mà.” Tào giáo chủ cười nói.
“Không thiếu tiền, trả đi chứ.” Đối phương nói thẳng.
“Bao nhiêu tiền, trả cho ngươi.” Người kia ném cho chủ quán trà một cái túi đựng đồ vẻ rất hào phóng nói: “Không cần thối.”
Chủ quán vừa nghe không cần thối, mặt mũi rất hớn hở.Nhưng khi mở túi trữ vật ra thì sắc mặt lại thay đổi.Hắn trợn mắt nhìn người kia hỏi: “Ngươi ở đây ăn mày à? Ngươi không thấy trên bảng hiệu viết sao? Một chén một khối hạ phẩm linh thạch.Ngươi uống của ta hơn một vạn chén trà, ăn bao nhiêu đồ như vậy trong một tháng, mà ở đây chỉ có ba trăm khối hạ phẩm linh thạch, ngươi bảo ta không cần thối.”
“Ha ha ha ha!” Tào giáo chủ cuối cùng không nhịn được, phá lên cười.
“Trà gì mà đắt thế.” Người kia bất mãn nói.
“Chính là trà bình thường, bên ngoài bán mười bao một khối hạ phẩm linh thạch thôi.Nhưng ngươi không nhìn xem đây là địa phương nào, đây là khu vực ngoài truyền tống trận, tiền thuê ở đây còn đắt hơn cả linh khí.” Chủ quán nói thẳng.
“Không có tiền thì đừng học người ta ra quán uống trà, mất mặt quá.Chuyện này mà truyền ra, nói Tôn Trường Thanh, Tôn giáo chủ của Thánh Đức điện uống trà không trả tiền, thì thật là mất mặt tổ tông.” Tào giáo chủ cố ý nói ra tên và thân phận của đối phương.
“Tào Á Thiến, ngươi…” Tôn giáo chủ hung hăng nhìn Tào giáo chủ.
“Ta làm sao? Ta uống trà biết trả tiền.” Tào giáo chủ nói.
“Thánh Đức điện không tầm thường à, Thánh Đức điện uống trà có thể không trả tiền à? Mọi người mau đến xem này, Tôn Trường Thanh, Tôn giáo chủ của Thánh Đức điện uống trà không trả tiền.” Chủ quán trà la lớn, tiếng la của hắn lập tức thu hút rất nhiều người, tất cả đều chỉ trỏ Tôn giáo chủ.
“Trả tiền cho ngươi.” Tôn giáo chủ lại ném ra một cái túi đựng đồ.
Chủ quán trà vội vàng xem xét: “Không đủ, tổng cộng ngươi tiêu hết 86,000 khối hạ phẩm linh thạch trong một tháng qua, ở đây mới có năm vạn khối, ta còn chưa tính tiền lãi đâu, ngươi còn dám đưa thiếu.”
“Được, ngươi đợi đấy cho ta.” Tôn giáo chủ hung hãn nói.
“Uy hiếp ta à, mọi người có nghe không, đây chính là Tôn giáo chủ của Thánh Đức điện, uống trà không trả tiền, còn uy hiếp ta.Nếu như ngày nào đó ta xảy ra chuyện gì, mọi người nhất định phải bẩm báo việc này lên Thánh Đức điện, để người ở trên biết đây là chủ giáo mà bọn họ chọn ra, người như vậy mà cũng xứng làm chủ giáo sao?” Chủ quán trà la lớn.
Nghe vậy, mặt Tôn giáo chủ biến thành màu đỏ tía.Hắn không thể để chủ quán trà tiếp tục la lối, nếu không thanh danh của hắn sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.
“Trả tiền cho ngươi, không thiếu một xu.” Hắn nói xong lại đưa thêm ba vạn sáu ngàn khối hạ phẩm linh thạch cho chủ quán trà.
“Ghê thật, bội phục, bội phục.Không biết các ngươi làm ăn kiểu gì, chẳng lẽ người kia ngay cả mấy vạn khối hạ phẩm linh thạch cũng không cấp nổi cho ngươi sao? Thảo nào ngươi suốt ngày chửi bới, thì ra là chột dạ à.Hạ Thiên, ngươi nói loại người này gọi là gì?” Tào giáo chủ nhìn Hạ Thiên hỏi.
“Kẻ hay kêu gào thường là kẻ bất tài nhất.Người nghèo thích ra vẻ giàu có, người giàu có thích giả nghèo.Chó để che giấu mình là chó, nên luôn thích sủa trước vào người khác.” Hạ Thiên tùy ý nói.

☀️ 🌙