Đang phát: Chương 185
Brown kinh hãi tột độ.Ai ngờ tên này lại là huấn luyện viên của Long Ảnh! Y chỉ biết Long Ảnh có một huấn luyện viên tên Lâm Vân, nhưng chưa từng thấy mặt.Thôi rồi, lần này chơi lớn quá! Hổ Nha của y chỉ còn hai mươi sáu mạng, tuyệt đối không thể mất thêm người nào nữa.
Y đã đọc báo cáo của đội viên Hổ Nha, nói rằng gã điên này là một cao thủ trong các cao thủ, mọi nguy cơ đối với Long Ảnh đều bị hắn bóp chết từ trong trứng nước.
“Cái này…Trung tướng Tần, chúng tôi quyết định duy trì vị thế của quý quốc trong top năm cường quốc của Liên Hiệp Quốc.Hiện tại trong rừng chỉ còn đội viên của các ngài và hai mươi sáu người của chúng tôi.Điều lệ diễn tập quy định, một khi một bên đầu hàng, bên kia không được phép tấn công nữa.” Brown vội vã viện dẫn điều luật.
Tần Vô Sơn cau mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chuyện này phiền phức thật! Nghe trung tướng Brown nói vậy, tôi còn muốn dừng diễn tập hơn cả ông ấy ấy chứ! Cái thằng Lâm Vân này nữa, về rồi phải quở trách nó mới được.À, đúng rồi, binh sĩ của quý quốc đã tuyên bố đầu hàng chưa?”
Tần Vô Sơn nói xong, bụng quặn lên vì nhịn cười.Thằng nhóc Lâm Vân này giết hay lắm! Giết hết thì càng tốt! Cái nước Indonesia kia chẳng tốt đẹp gì, năm xưa còn tàn sát người Hoa, giờ bị giết lại cũng đáng đời! Nhưng vừa rồi mình nói phê bình Lâm Vân, hy vọng đừng lọt vào tai hắn.Nghĩ đến đây, ông liếc nhìn Từ Lí.
Từ Lí lập tức hiểu ý, vội vàng nói: “Tôi không nghe thấy gì cả.”
Brown âm thầm khinh bỉ Tần Vô Sơn.Đầu hàng cái gì chứ, sao phải nói khó nghe vậy? Chỉ cần nói từ bỏ diễn tập là được rồi.Nhưng giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó, y vội nói: “Nhưng vừa phái người vào trong, còn chưa kịp nói gì đã bị binh sĩ của quý phương bắn chết.” Y thầm nghĩ, không ngờ huấn luyện viên của Long Ảnh lại lợi hại đến vậy, rốt cuộc hắn là ai?
Tần Vô Sơn nghĩ thầm, giết hết Hổ Nha của Mỹ cũng chẳng có lợi gì, ảnh hưởng đến ngoại giao và nhiều lĩnh vực khác.Nhưng Hổ Nha toàn những cao thủ, còn tận hai mươi sáu người, nếu giờ vào tuyên bố đình chỉ thì quá hời cho bọn chúng.
Phải tranh thủ lúc Lâm Vân còn ở đây, giết thêm vài tên nữa cũng tốt, càng giết nhiều càng có lợi cho Long Ảnh sau này.Dù sao Lâm Vân cũng không thường xuyên có mặt ở Long Ảnh.Phải tìm cách giữ chân hắn lại mới được, tốt nhất là dùng kế của Tào Tháo khi muốn níu kéo Quan Vũ!
“Để tôi đi gọi điện thoại.” Tần Vô Sơn nói xong, đi vào phòng, báo cáo vắn tắt tình hình cho cấp trên.
Brown nóng như lửa đốt, nhưng cũng chỉ đành bất lực, ai bảo người ta có cao thủ lợi hại như vậy.
Nửa ngày sau, Tần Vô Sơn mới trở ra, thấy Brown đứng ngồi không yên, ông nói: “Chúng tôi đã bàn bạc và quyết định đồng ý với điều kiện của các ông, chuẩn bị họp báo đi.”
“Việc này…Trung tướng Tần, ông có thể thông báo cho binh sĩ của các ông giải trừ trạng thái chiến đấu trước được không? Rồi chúng ta sẽ tổ chức họp báo.” Brown không muốn mất thời gian vào việc họp báo.
“Như vậy cũng được, nhưng nếu không làm đủ thủ tục, dư luận thế giới sẽ trách chúng tôi.Hay là thế này, khi các ông tổ chức họp báo, chúng tôi sẽ đồng thời phái người đi gọi đội Long Ảnh trở về, tướng quân Brown thấy thế nào?”
Brown nghe Tần Vô Sơn nói vậy, chỉ còn cách cắn răng đồng ý.
Tần Vô Sơn mừng thầm trong bụng, khi báo cáo lên quân ủy, không ai phật ý cả.Mấy lão già trong quân ủy mừng đến rụng cả răng.Không ngờ các nước kia bày mưu tính kế lại tự hại mình, công lớn nhất vẫn thuộc về Lâm Vân.
Tên của Lâm Vân lại một lần nữa được các lão già quyền cao chức trọng trong quân ủy nhắc đến.
…
Lâm Vân rất hài lòng với màn thể hiện của các đội viên Long Ảnh.Bất kể là tác chiến độc lập hay phục kích, đều đạt tiêu chuẩn.Hắn đã nhiều lần chứng kiến đội viên Long Ảnh sử dụng chủy thủ hắn đưa, giết người nhanh gọn và linh hoạt.
“Huấn luyện viên, những người lái xe vào đây không phải là người tham gia diễn tập, sao lại bắn chết họ?” Đã có hơn mười người mặc đủ loại quần áo đi vào rừng, còn chưa kịp nói gì đã bị Lâm Vân hạ lệnh bắn chết.Vương Vĩ cuối cùng không nhịn được, hỏi.
“Các cậu có liên lạc được với bên ngoài không? Không cần nói, tôi cũng biết là không thể.Nhưng tại sao người Mỹ lại làm được? Chắc chắn họ lén lút mang theo thiết bị theo dõi, rồi truyền thông tin ra ngoài.Diễn tập còn chưa kết thúc mà họ đã mò vào đây, mục đích quá rõ ràng rồi.Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hai mươi sáu tên kia và giết chúng, nếu không lão Tần sẽ gọi các cậu về đấy.” Lâm Vân giải thích.
“Tôi hiểu rồi, ý của huấn luyện viên là bọn họ vào để đề nghị dừng diễn tập.” Lam Cực nói ngay.
“Đúng vậy, những người này không phải là đội viên tham gia diễn tập, nhưng lại muốn ngăn cản diễn tập.Một khi làm theo lời họ, chúng ta sẽ phải ngừng tìm kiếm, và hai mươi sáu tên Hổ Nha sẽ được bảo toàn.Chỉ có người Mỹ mới làm thế thôi.” Lâm Vân cười lạnh.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Vương Vĩ đã hiểu vì sao Lâm Vân lại ra lệnh nổ súng trước khi họ kịp nói gì, và cấm đội viên thu chiến lợi phẩm.
“Làm gì à? Đương nhiên là trước khi lão Tần ra lệnh ngừng, chúng ta phải giết thêm vài tên Hổ Nha nữa.Các cậu có cách nào khác à? Một khi lão Tần nói hai bên đạt được thỏa thuận, chúng ta sẽ không được thỏa sức bắn giết nữa.” Lâm Vân nói đầy tiếc nuối.
“Nhưng chúng ta tìm mãi mà chưa thấy bóng dáng tên nào, tìm ở đâu bây giờ?” Chu Tuần hỏi.
“Không sao, cứ tiến lên phía trước tìm kiếm.Người Mỹ liên tục phái người đến thông báo, chứng tỏ chúng ta đã rất gần nơi ẩn náu của bọn chúng.” Lâm Vân thuận miệng nói, nhưng trong lòng đang suy nghĩ, đám người này rốt cuộc trốn ở đâu? Trốn kiểu gì mà mình không phát hiện ra được? Chắc là dùng thiết bị ngăn sóng gì đó.
“Nếu tìm được đặc công Hổ Nha, có nên giết hết không?” Thái Giang hỏi.
“Nếu tìm được thì đừng giết hết.Tôi đoán lão Tần muốn đạt được thỏa thuận với người Mỹ.Nếu chúng ta giết hết, sẽ làm mất mặt lão.Lưu lại hai tên tàn phế là được.” Lâm Vân cười nhạt nói.
“Vậy chúng ta nên lưu lại bao nhiêu người?” Chu Tuần vừa hỏi, Thái Giang đã chen vào.”Chu Tuần, cậu nghĩ mình đang đối phó với mấy con kiến à? Người ta dù sao cũng là đặc công Hổ Nha, nếu không có huấn luyện viên bảo vệ, một tên cũng đủ đấu với mười mấy người chúng ta rồi.Đừng quên họ là tổ chức đặc công mạnh nhất thế giới đấy.”
Không ai phản đối lời Thái Giang, vì họ biết anh nói không sai.Nếu không gặp được Lâm Vân, Long Ảnh chắc chắn không phải đối thủ của Hổ Nha.
“Lưu lại hai tên tàn phế là được.” Lâm Vân lạnh lùng nói.
Tất cả đội viên đều hít một hơi, như vậy chẳng khác nào tiêu diệt toàn bộ.
Lâm Vân thầm nghĩ, đám trứng thối này đang co rúm ở đâu không biết, ngay cả mình cũng không cảm nhận được.Hơn nữa, cho dù năm quốc gia kia hợp tác chống lại Long Ảnh và giành chiến thắng, thì danh ngạch cuối cùng vẫn thuộc về Mỹ.
Vậy chắc chắn bọn chúng còn có biện pháp để công nhận người chiến thắng.Ba quốc gia này chắc chắn có kế hoạch hợp tác nào đó, nhưng kế hoạch này chỉ phù hợp với ba nước, không phù hợp với năm nước.Cho nên Mỹ cùng hai nước chư hầu kia đã đạt được hiệp nghị, rồi hoàn thành yêu cầu của bọn họ.
Về phần hiệp nghị thế nào, Lâm Vân chẳng quan tâm.Hắn chỉ quan tâm đến việc nước Mỹ đã hại hai đội viên của hắn, hắn muốn trả lại gấp mười lần.
Nước Mỹ chuẩn bị lâu như vậy, chắc chắn có kế hoạch chu đáo hơn, thậm chí có thể đã bố trí một căn cứ bí mật nào đó trong khu rừng này.
Nơi trốn tốt nhất, có nơi nào so được với dưới lòng đất? Nếu bọn chúng trốn dưới lòng đất thì mình sẽ không nghe thấy tiếng hô hấp của chúng, mà ngược lại bọn chúng có thể quan sát hành động của mình.
