Chương 184 Tiểu Man

🎧 Đang phát: Chương 184

Cánh cửa bật mở, một cậu bé chừng mười hai tuổi, vừa nhìn thấy người liền mừng rỡ lẫn ngạc nhiên kêu lên:
– Chị Tiểu Man!
Rồi quay vào trong nhà gọi lớn:
– Mẹ ơi, chị Tiểu Man đến!
Cô gái mặc đồ tím cúi xuống, véo hai má bầu bĩnh của cậu bé lắc lắc, miệng cười khúc khích:
– Ha, Tiểu An vẫn tròn trịa như vậy! Da tay, da chân khiến chị ghen tị quá!
Tiểu An kêu lên mấy tiếng, có lẽ biết phản kháng vô ích, đành để cô gái trêu chọc.
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, vẫn còn mặc tạp dề, chạy ra.Vừa nhìn thấy cô gái, giọng bà tràn đầy vui mừng: “Tiểu Man!”
Tiểu Man buông cậu bé ra, đứng thẳng người, tháo kính râm xuống, cười nhìn người phụ nữ: “Chị Mai!” Đôi mắt cô trong veo như nước, khuôn mặt tinh xảo, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, nhưng trên trán lại toát lên vẻ từng trải và sắc sảo.
Không biết nghĩ đến điều gì, mắt chị Mai hơi đỏ lên, nhưng lập tức vui vẻ nói: “Mau vào, mau vào.Vừa đúng giờ cơm rồi.”
Rồi chị trách móc: “Con bé đến mà không báo trước để chị chuẩn bị gì cả.”
– Hi hi, em cũng không định trước, vừa hay đến đúng lúc thôi.
Tiểu Man cười nói.
– Lần này em ở lại bao lâu?
Chị Mai vừa đi vừa hỏi.
– Chắc là khá lâu ạ.
Tiểu Man có vẻ bất đắc dĩ.
Tiểu An reo hò, nhảy cẫng lên:
– Tuyệt quá! Chị Tiểu Man có thể dạy em học tạp tu.
– Thằng bé này, chỉ biết có tạp tu.
Chị Mai rõ ràng không hài lòng với việc con trai quá mê tạp tu.
Trên bàn ăn, thấy Tiểu Man ăn như hổ đói, không hề giữ ý tứ mà quét sạch mọi thứ trên bàn, chị Mai nhìn cô với ánh mắt xót xa:
– Ăn từ từ thôi, đừng vội, có ai tranh giành với em đâu, trong bếp vẫn còn đồ ăn.Em như mấy ngày chưa ăn gì ấy? Sao mà đói đến thế?
– Ba ngày.
Tiểu Man nói không rõ tiếng vì còn thức ăn trong miệng.
– Ba ngày?
Chị Mai giật mình, nhướng mày:
– Em nói, em bay ba ngày?
Tiểu Man nhồm nhoàm thức ăn, gật đầu.Tiểu An nhìn cô với vẻ sùng bái.Trong mắt cậu hiện rõ dòng chữ:
– Khâm phục chị! Bay liên tục ba ngày, không phải dân tạp tu bình thường làm được.
Chị Mai buông đũa xuống, không vui nói:
– Sao em không biết thương lấy thân mình vậy? Bây giờ đi xe cũng tiện, em cứ thế này, sau này già rồi bệnh tật thì khổ.
Tiểu Man vừa gật đầu liên tục, vừa cố gắng nhét thức ăn vào miệng.Thấy cô như vậy, chị Mai không kìm được mà liên tục mang thêm thức ăn ra.
Ăn xong, Tiểu Man vỗ bụng thỏa mãn.Cô ngồi bệt xuống sàn nhà.Tiểu An bò đến bên cạnh, tò mò hỏi:
– Chị Tiểu Man, chị bay lâu như vậy để làm gì?
Tiểu Man hất cằm, lười biếng nói:
– Chị hết tiền rồi.
Tiểu An khó hiểu:
– Chị Tiểu Man, chị giỏi như vậy mà sao lại không có tiền?
– Haizz, chị lỡ mua bộ quần áo nên hết sạch tiền rồi.
Tiểu Man thờ ơ nói, rồi nói thêm:
– À, chị có mang quà cho em này.
Tiểu An lập tức hào hứng đứng lên:
– Em biết chị Tiểu Man tốt nhất mà! Quà gì vậy?
– Nghe nói em đạt đến cảm giác cường độ nhị cấp hạ bậc rồi à?
Tiểu Man hỏi.
– Đúng vậy, em đã rất cố gắng đó.
Tiểu An ưỡn ngực.Nhưng cậu chợt phát hiện ngực mình quá gầy.Mười hai tuổi, đạt đến cảm giác cường độ nhị cấp hạ bậc, là một thành tích không tệ.
– Đây, tặng em Hỏa Long Tạp.
Tiểu Man lấy từ trong túi ra tấm Hỏa Long Tạp mà cô đã mua ở một tạp điếm trong La Dữu thành.Trên người cô chỉ còn lại mười vạn âu địch, cô phải bay ba ngày ba đêm đến La Dữu, vào đại một tạp điếm, thấy Hỏa Long Tạp tám vạn âu địch, liền mua ngay làm quà cho cậu nhóc.
Tiểu An mừng rỡ nhận lấy Hỏa Long Tạp.Cậu vốn nghĩ phải rất lâu nữa mới có được một tấm chiến đấu tạp.Tiểu An ôm chầm lấy Tiểu Man, hôn một cái, nói:
– Em biết mà! Chị Tiểu Man tốt với em nhất!
– Hắc, còn nhỏ mà đã biết ăn đậu hũ của chị rồi!
Tiểu Man gõ lên đầu Tiểu An, giả bộ tức giận.Thấy cậu nhảy nhót vui mừng, lòng Tiểu Man ấm áp, cảm thấy ba ngày nhịn đói không uổng công.
– Lại muốn chạy ra ngoài hả?
Tiểu Man nhíu mày:
– Cảm giác của em mới nhị cấp hạ bậc, dùng Hỏa Long Tạp hơi miễn cưỡng đấy.Nhưng khi nào em lên đến tam cấp thượng bậc thì sẽ thoải mái hơn.Chị nói này, nếu em ra ngoài mà ỷ vào Hỏa Long Tạp, chọc mẹ em giận, chị sẽ đánh đòn em đấy.
Tiểu An cười hì hì:
– Chị Tiểu Man đừng dọa em, em thông minh lắm.
Cậu lắc lắc tay Tiểu Man:
– Chị Tiểu Man, chị dạy em dùng Hỏa Long Tạp đi.
Suy nghĩ một chút, Tiểu Man gật đầu:
– Cũng được, miễn là em không nghịch dại, nếu không em sẽ bị mẹ phạt quỳ đấy.
Rồi cô gọi vọng vào bếp:
– Chị Mai ơi, em dẫn Tiểu An ra ngoài dạo một chút ạ.
Trong bếp vọng ra tiếng:
– Ừ, đi đi, nhớ cẩn thận đấy, đừng về muộn quá.
Tiểu Man đáp lời, dẫn Tiểu An bay lên trời, hướng đến một nơi vắng vẻ.
Đông Hưng trấn dân cư vốn không nhiều, nơi vắng vẻ tự nhiên có rất nhiều.Nhìn quanh không thấy ai, Tiểu Man dẫn Tiểu An đáp xuống một bãi đất hoang.
– Cách dùng Hỏa Long Tạp đơn giản lắm, em chỉ cần dùng cảm giác dẫn năng lượng vào Hỏa Long Tạp, rồi phóng nó ra.Đơn giản vậy thôi, chị không nói nhiều đâu.
Tiểu Man nói xong ngồi xuống, ngậm một cọng cỏ xanh, lười biếng nằm nghiêng.
– Dạ.
Tiểu An đáp, kích hoạt độ nghi.Cường độ cảm giác của cậu đủ để kích hoạt độ nghi.Tiểu An nhắm mắt lại, cẩn thận điều chỉnh cảm giác.
Tiểu Man hài lòng nhìn Tiểu An, mười hai tuổi, nhị cấp hạ bậc, dù không phải thiên tài, nhưng cũng khá tốt, hơn nữa vẻ mặt nghiêm túc của Tiểu An lúc này khiến Tiểu Man rất thích thú.
Nhìn thoáng qua, Tiểu Man thu lại ánh mắt, Hỏa Long Tạp rất dễ sử dụng, cô tin Tiểu An sẽ dễ dàng phóng ra năng lượng công kích.
Nhấm nháp cọng cỏ, một hương vị đặc biệt lan tỏa trong miệng cô.Nghĩ đến nhiệm vụ được giao, cô không khỏi lo lắng.Lần này đối thủ của họ mạnh hơn những lần trước rất nhiều.Ánh mắt nhìn độ nghi trên cổ tay, đai đeo đã hư hỏng nghiêm trọng, còn cổ tay phải, nơi đeo độ nghi, để lại một vết hằn rõ rệt.
Thời gian vẫn để lại dấu vết trên cơ thể mình, bất giác, mình đã không còn trẻ nữa.Nhưng nghĩ đến niềm tin mà mình đang theo đuổi, tinh thần cô lại phấn chấn lên, ít nhất, mình có mục tiêu để phấn đấu.
Dù thế nào đi nữa, mình cũng phải hoàn thành nhiệm vụ lần này, khuôn mặt tinh xảo hiện lên vẻ kiên nghị.
– Chị Tiểu Man!
Tiếng Tiểu An phụng phịu cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Tiểu Man ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi:
– Sao vậy?
Tiểu An mếu máo:
– Không được, cảm giác của em điều khiển năng lượng đến Hỏa Long Tạp rất kỳ lạ, nó đột nhiên mất kiểm soát rồi biến mất.
– Khó có thể lắm.
Tiểu Man ngạc nhiên nói, nhưng khi thấy vẻ mặt của Tiểu An, cô lập tức đổi giọng:
– Tiểu An đừng vội.
– Chị Tiểu Man xem xem có phải Hỏa Long Tạp này bị hỏng không.
Theo lý thuyết, cảm giác cường độ nhị cấp hạ bậc khó điều khiển Hỏa Long Tạp, nhưng hoàn thành một lần công kích không phải là không thể.
Tiểu Man nhận lấy Hỏa Long Tạp Tiểu An đưa qua rồi cắm vào độ nghi.Hình ảnh cô luyện tập Hỏa Long Tạp ngày xưa chợt hiện lên trước mắt, rất xa xôi, rất mơ hồ.Tạp phiến dường như đánh thức một vài ký ức xúc động sâu trong nội tâm, cô thoáng bối rối.
“Hôm nay mình sao vậy? Sao mình đa sầu đa cảm thế này?”, Tiểu Man cười khổ, tay cô thao tác vô cùng thuần thục.Tiểu An không còn lo lắng nữa, mà chờ đợi nhìn chị Tiểu Man.Từ nhỏ, Tiểu Man là thần tượng lớn nhất của cậu.Đó là lần đầu tiên Tiểu Man gặp cậu và mẹ.Lần đó cậu tận mắt thấy Tiểu Man đại phát thần uy, một mình giết chết năm tên xấu xa, cứu cậu và mẹ.Từ đó trở đi, cậu đã quyết tâm trở thành một tạp tu lợi hại như Tiểu Man.
Hôm nay là lần thứ hai cậu được thấy Tiểu Man ra tay! Điều này khiến cậu vô cùng phấn khích.
Thực lực của Tiểu Man dĩ nhiên không giống Tiểu An, cảm giác của cô vừa chạm vào Hỏa Long Tạp, đã phát hiện ra điều bất thường.

☀️ 🌙