Đang phát: Chương 1831
Tần Bội Phủ nghiêm túc nói:
– Niệm Mân, con tin cha đi, cha không lừa con đâu.Công pháp của Dương Nhiễm sư thúc con truyền lại cũng có lai lịch đấy, không phải tầm thường đâu.Cha tuyệt đối không nhìn lầm.Nếu Băng Du thật sự thích Diệp Mặc, thì Diệp Mặc chắc chắn không phải người bình thường, tương lai còn có thể thành tựu lớn hơn nữa.
– Diệp Mặc có bản lĩnh gì, cứ hỏi Băng Du sư tỷ là biết ngay thôi.
Tần Niệm Mân đáp.
Tần Bội Phủ lắc đầu:
– Nếu Băng Du thật sự thích Diệp Mặc, đừng nói là hỏi, dù giết nó, nó cũng không hé răng nửa lời đâu.Ngay cả sư phụ nó hỏi, nó cũng không nói.
– Nếu Băng Du sư tỷ đã thích Diệp Mặc rồi, cha còn muốn con với Diệp Mặc, chẳng phải là…
Tần Niệm Mân chợt nghĩ, nếu Băng Du sư tỷ thích Diệp Mặc rồi, cô cũng đỡ phải lo lắng.Dù Băng Du sư tỷ thích Diệp Mặc, có hơi phí của, nhưng cô cũng không quản được nhiều.
– Niệm Mân, nếu cha đoán không sai, Dương Nhiễm sư thúc con đã nhận ra tình hình của Băng Du rồi.Nếu sư thúc đã thấy, chắc chắn sẽ tìm cách giúp Băng Du tu luyện lại đạo tâm ban đầu.Dù hơi khó, nhưng sư thúc con là Tiên Vương, chắc làm được.
Tần Bội Phủ có vẻ mệt mỏi, nói chuyện này với con gái không phải sở trường của ông.Nhưng ông sắp phải đến quảng trường Bia Tiên Vương để phong vương, không thể dùng mãi danh hiệu tạm thời được.Nếu không vì xây dựng Cực Kiếm Tiên Môn, quảng bá danh tiếng, ông cũng không cần vội vàng phong vương.
Nhìn vẻ mong đợi của cha, Tần Niệm Mân không nỡ từ chối.Dù lòng cô vẫn hướng về Ngạn Húc Thao, nhưng cô biết cha có nỗi khổ riêng.
…
Chân Băng Du ngồi trong phòng ngẩn ngơ.Người khác không biết Lạc tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên Tông từ đâu đến, nhưng cô biết rõ.Người đó chính là Diệp Mặc.
– Băng Du…
Một tiếng gọi dịu dàng đánh thức cô.
– Sư phụ.
Chân Băng Du vội đứng lên, không ngờ sư phụ lại đến đây.
– Con ngồi xuống đi.
Dương Nhiễm ngồi xuống nói.
Chân Băng Du ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng không biết sư phụ tìm cô có chuyện gì.
Dương Nhiễm đợi cô ngồi xuống rồi nói:
– Băng Du, danh hiệu Tiên Vương của ta chỉ là tạm thời để xây dựng lại Cực Kiếm Tiên Môn thôi.Nên chẳng bao lâu nữa ta sẽ cùng chưởng môn đến quảng trường Bia Tiên Vương phong vương.
Dừng một lát, Dương Nhiễm thở dài:
– Lần này đi có lẽ mất hai, ba năm, nhưng ta hơi lo cho con.
Bà đưa tay ngăn Chân Băng Du nói:
– Băng Du, con nói thật cho sư phụ biết, đạo tâm của con có phải đã vỡ rồi không?
Chân Băng Du đứng lên, khom người hành lễ với sư phụ rồi nói:
– Sư phụ, con tu luyện không ngoài đại đạo, không còn đạo tâm gì khác nữa…
Sau khi tu luyện công pháp luyện thể Diệp Mặc cho, đạo tâm của cô đã thay đổi từ lúc nào không hay.Sau này, Diệp Mặc sửa đổi công pháp của cô, nó đã khác hoàn toàn với công pháp sư phụ dạy.Bây giờ sư phụ hỏi, cô nói thật.
– Vậy có phải con đã có người trong lòng rồi không?
Dương Nhiễm hỏi tiếp.
– Con không biết.Con chỉ biết thời gian này con luôn nhớ Diệp Mặc, muốn ở bên hắn.Đạo tâm của con không vững.Xin sư phụ trách phạt.
Chân Băng Du thật thà nói.Cô vốn tưởng Cực Kiếm Tiên Môn không còn tồn tại, nên trở về thăm một chút.Sau đó Diệp Mặc đi đâu, cô sẽ đi đó.Nhưng không ngờ, cô về thì tông môn vẫn còn, sư phụ và chưởng môn cũng trở về.
– Vậy sau khi ta trách phạt xong, con có còn muốn đi tìm Diệp Mặc nữa không? Hoặc con sẽ tu luyện Vô Vật Chi Đạo lại lần nữa, gọi đạo tâm của mình trở lại không?
Dương Nhiễm nhìn Chân Băng Du hỏi.
– Con sợ là không được.
Chân Băng Du cúi đầu đáp, giọng nhỏ nhưng kiên định.
Dương Nhiễm cười:
– Băng Du, con ngồi xuống đi, ta đến không phải để trách con.
– Ơ…
Chân Băng Du ngồi xuống, nghi hoặc nhìn sư phụ.Cô biết sư phụ coi trọng đạo tâm thế nào.Từ nhỏ đến lớn, sư phụ dạy cô rằng ngoài tu luyện đại đạo, mọi thứ đều là hư ảo.Nên bây giờ sư phụ nói không trách cô, cô thấy lạ.
Dương Nhiễm khẽ thở dài:
– Nếu ta không thăng cấp Tiên Vương, ta nhất định sẽ để con tiếp tục hoàn thiện đạo tâm.Nhưng lần này thăng cấp Tiên Vương, ta mới hiểu ra một đạo lý, Vô Vật Chi Đạo của ta cũng chưa hoàn thiện.Có lẽ công pháp ban đầu của ta đã không hoàn thiện.Công pháp này không thể giúp chúng ta tu luyện đến cảnh giới cao nhất, có quá nhiều sơ hở.Nên dù lần này con không gặp chuyện này, ta cũng sẽ cho con hiểu đạo lý này.Bây giờ con đã vứt bỏ đạo tâm này, cũng không sai.
– Hơn nữa ta đã xem Diệp Mặc kia rồi.Năm đó ta đã thấy hắn có tiềm năng lớn, không phải người thường.Thậm chí năm đó hắn đã có thể vượt qua Tiên Đan Sư tam phẩm.Hắn có thể phá vỡ Vô Vật Đạo Tâm của con, khiến con thích hắn, chắc chắn là người có nghị lực và năng lực lớn.Tương lai thành tựu của hắn khó lường.Con chọn hắn, cũng không chọn sai người.
– Ơ…
Chân Băng Du lại kêu lên, nghi hoặc nhìn sư phụ.Cô không nghĩ gì đến nghị lực hay năng lực của Diệp Mặc cả, cô chỉ muốn đi theo hắn thôi.Cô nhớ những ngày ở trên lưng Diệp Mặc, nhớ những khoảnh khắc bên Diệp Mặc.
Dương Nhiễm biết đệ tử nghĩ gì, nhưng không nói ra.Diệp Mặc lay chuyển được Vô Vật Đạo Tâm, chắc chắn không phải người thường, trên người hẳn có bí mật, lại trọng tình nghĩa.Băng Du thích hắn, hẳn là yêu thương từ lúc nào không hay, không nhiều như mình nghĩ, vậy là được rồi.Nếu Băng Du thật sự như mình nghĩ, tương lai sẽ thế nào, người như Diệp Mặc, Băng Du chắc chắn không để ý đâu.
Dương Nhiễm không hỏi Chân Băng Du và Diệp Mặc đã trải qua chuyện gì, nhưng bà biết giữa hai người chắc chắn có chuyện bất thường.Nếu không, Diệp Mặc dù có bí mật lớn, cũng không thể khiến Băng Du yêu thương được.
– Nếu được, con có thể mời Diệp Mặc đến ở chỗ chúng ta không? Con cũng có thể tiếp tục đi lang bạt cùng hắn, ta sẽ không trách con đâu.
Dương Nhiễm thấy đệ tử xúc động, mỉm cười nói tiếp.
Chân Băng Du hiểu ý sư phụ, vội nói:
– Băng Du đa tạ sư phụ.
Chỉ mình cô biết, cô không thể đi tìm Diệp Mặc.Nếu có thể, cô đã đi từ lâu rồi, đâu cần ở đây buồn bã?
Diệp Mặc bây giờ là tông chủ Mặc Nguyệt Tiên Tông.Nếu cô đi tìm Diệp Mặc, chẳng phải sẽ lộ ra hắn chính là Diệp Mặc? Chân Băng Du biết điều này.
Dương Nhiễm cười:
– Cô nhóc Niệm Mân kia đến rồi.Các con nói chuyện đi, ta đi tìm chưởng môn bàn chuyện đến Bia Tiên Vương phong vương.Con cũng phải cố gắng tu luyện.Nếu con và Diệp Mặc chênh lệch quá lớn, hai người sẽ càng ngày càng xa đấy.
Tần Bội Phủ tính toán nhiều, nhưng không tính đến đạo tâm của Dương Nhiễm cũng đã thay đổi.
Chân Băng Du vội đứng lên tiễn sư phụ, đồng thời nghĩ đến lời sư phụ nói.Sư phụ nói đúng, bây giờ cô và Diệp Mặc đã cách xa nhau rồi.
Nếu không cố gắng tu luyện, chắc chắn sẽ càng ngày càng xa.Nghĩ đến đây, Chân Băng Du hạ quyết tâm.Sư phụ đã đồng ý, cô phải cố gắng tu luyện.Hơn nữa, Diệp Mặc đã cho cô hết tài nguyên tu luyện rồi.
Dương Nhiễm vừa đi, Chân Băng Du mới biết mình phải làm gì.Tần Niệm Mân vẻ mặt tâm tư đi tới.
– Niệm Mân sư muội.
Chân Băng Du nghe sư phụ nói xong, đã hiểu mình phải làm gì, tâm trạng vui vẻ hơn.
– Sư tỷ, tâm trạng chị có vẻ tốt hơn.
Tần Niệm Mân nhận ra ngay sự thay đổi của Chân Băng Du.
Chân Băng Du cười:
– Đúng vậy, sư phụ chỉ dẫn cho ta, bây giờ ta đã thông suốt rồi.
Tần Niệm Mân nghe cha nói, bây giờ Chân Băng Du nói vậy, cô liền nghĩ Chân Băng Du đã buông tay Diệp Mặc rồi.Băng Du sư tỷ đã buông tay Diệp Mặc, cha lại muốn tác hợp cô với Diệp Mặc, cô không thoải mái.
– Em đến có chuyện gì không?
Chân Băng Du muốn dành thời gian tu luyện.Cô có đan dược, có tiên tinh, không bế quan tu luyện thì đợi đến bao giờ? Đúng như sư phụ nói, nếu cô và Diệp Mặc quá khác biệt, sẽ không thể đi cùng nhau.Mà bây giờ cô đã kém Diệp Mặc rất xa rồi.
Tần Niệm Mân gãi đầu:
– Còn không phải vì cha em sao? Cứ muốn em với Diệp Mặc, kêu em đến hỏi chị Diệp Mặc ở đâu.Haiz, thật đáng ghét.
Chân Băng Du nghe vậy, cười nhạt:
– Thật ra Niệm Mân sư muội à, em không cần lo đâu.
– Sao lại không? Cha em ép ghê lắm, nói Húc Thao không hợp với em, cứ muốn em bắt Diệp Mặc gì đó kia.Em không biết, Diệp Mặc có gì tốt chứ.
Tần Niệm Mân hỏi xong, lại tự phiền não.
Chân Băng Du ừ một tiếng:
– Không phải em, mà là về phía Diệp Mặc, hắn sẽ không thích em đâu.Dù chưởng môn yêu cầu em và hắn ở cùng nhau, hắn cũng sẽ không ở cùng em đâu, nên em không cần lo.
Đừng nói Diệp Mặc đã giải thích với cô, dù không giải thích, cô cũng biết Tần Niệm Mân không phải gu của Diệp Mặc.Trước đây cô không hiểu Diệp Mặc, nhưng bây giờ cô hiểu rõ hơn Niệm Mân sư muội này nhiều.
Chân Băng Du nói quá thẳng, khiến Tần Niệm Mân tức giận, cô hừ một tiếng:
– Băng Du sư tỷ, em dù sao cũng là mỹ nữ có tiếng ở Cung Hoa Thiên, dù kém Băng Du sư tỷ một chút, cũng không đến nỗi Diệp Mặc không vừa mắt chứ? Hơn nữa, lúc em biết Diệp Mặc, chị còn chưa quen hắn.Chẳng lẽ hắn vừa mắt chị, thì không vừa mắt em nữa?
Phụ nữ mà ghen ghét thì không có lý lẽ gì cả.Dù Tần Niệm Mân biết mình kém Chân Băng Du một chút, nhưng nghe Chân Băng Du thẳng thừng nói Diệp Mặc sẽ không để ý đến cô, cô vẫn không thoải mái.Diệp Mặc có gì chứ? Chỉ là tán tu, biết luyện đan thôi.Tướng mạo chỉ trên trung bình, còn kém Húc Thao và Hải Sư Huynh nữa.
Dù Tần Niệm Mân không nói, nhưng trong lòng cô vẫn kiêu ngạo.Nếu cô thật sự muốn Diệp Mặc làm bạn đời, chắc chắn không có vấn đề gì.Cô ưu tú như vậy, cha lại là Tiên Vương, Diệp Mặc có lý do gì từ chối? Lúc trước hắn còn phải cầu cạnh cô để có Liệt Khai Phù vào Hỗn Độn Tinh Vực kia mà.
