Đang phát: Chương 183
Hàn Lập sải bước tiến về phía Bạch Tùng Thạch.Gã ta không còn chút vẻ khinh miệt nào, ánh mắt sắc lạnh như băng sương.
Hai tay gã vung lên, không gian rung động, hai đạo hỏa luân khổng lồ xuất hiện, ngũ sắc quang mang rực rỡ, thi thoảng lại có những đốm linh diễm ngũ sắc bắn ra.Rõ ràng đây là một kiện Ngũ Diễm Quang Luân Linh Bảo phẩm cấp không hề tầm thường!
“Đến nước này rồi, các hạ còn muốn giấu đầu hở đuôi sao?” Hàn Lập cười lạnh.
Bạch Tùng Thạch không đáp lời, hai tay vung về phía Hàn Lập, miệng lẩm bẩm niệm chú.
“Hô hô hô…”
Gió nổi lên từng cơn, hai đạo Ngũ Diễm Quang Luân phình to nhanh chóng, chớp mắt đã thành cự vật cao vài chục trượng, nghiền nát mặt đất lao thẳng đến Hàn Lập.
“Keng keng keng…”
Tiếng kim loại rít lên ghê rợn, đá núi cứng rắn của Thái Nga phong bị quang luân xé toạc thành hai đường rãnh sâu hoắm, lửa ngũ sắc thiêu đốt hừng hực, nung chảy cả đá thành nham tương.
Đám tu sĩ Bạch gia nhìn nhau, biết không thể tham gia vào trận chiến giữa lão tổ và Hàn Lập, bèn theo hiệu lệnh của lão giả thanh bào, quay sang vây công Bạch Tố Viện.
Bạch Tố Viện không định đối đầu trực diện, nàng ta liên tiếp tế ra hai ba kiện pháp bảo phòng ngự, quanh thân được bao bọc bởi những đám hỏa vân, di chuyển linh hoạt trên trận địa, quần nhau với đám tu sĩ Bạch gia.Tuy bối phận nàng ta nhỏ hơn so với lão giả thanh bào, nhưng tư chất hiển nhiên không tệ, tu vi Hóa Thần hậu kỳ, một mình đấu với nhiều người cũng không hề nao núng.
Hàn Lập nhìn hai đạo quang luân lao tới, không né tránh, mà bước tới một bước dài, kim lân trên cánh tay dựng đứng lên, hai tay đồng thời vươn ra phía trước.
Hai bàn tay vàng óng khổng lồ đột ngột xuất hiện, trực tiếp thọc sâu vào ngọn lửa hừng hực của quang luân, nắm chặt.
Khí thế lao tới của Ngũ Diễm Quang Luân lập tức khựng lại, bị ghìm chặt tại chỗ.
Bạch Tùng Thạch thấy vậy, con ngươi hơi co lại, miệng lẩm bẩm càng nhanh, hai tay kết ấn liên tục.
Ngũ Diễm Quang Luân bị kìm hãm lập tức bùng nổ quang mang, chuyển động điên cuồng hơn, ngọn lửa bốc cao, bắn ra như mưa sao băng.
Cảm nhận được luồng lực mạnh mẽ đột ngột từ quang luân truyền đến, nhìn ngọn lửa rơi xuống khắp nơi, lông mày Hàn Lập hơi nhíu lại, quát lớn một tiếng, hai tay đột nhiên nhấc bổng lên, hất mạnh lên trời.
“Hô!”
Hai đạo hỏa luân khổng lồ mất khống chế bay vút lên không trung.
Khoảnh khắc sau, Hàn Lập lóe lên, xuất hiện trước mặt Bạch Tùng Thạch, một cánh tay phồng to lên, phát ra tiếng “răng rắc” giòn tan, giơ nắm đấm nện thẳng vào đầu gã.
Gã kia đã sớm phòng bị, hai tay vội vã giơ lên một chiếc thuẫn tròn chạm khắc mặt thú, chắn trước người.
“Ầm!” Một tiếng nổ long trời lở đất.
Một cỗ cự lực như núi lở đánh tới, chiếc thuẫn vốn linh quang rực rỡ lập tức lõm sâu, người cầm thuẫn cũng bị lực chấn hất văng ra.
Bạch Tùng Thạch chưa kịp đứng vững, bóng người trước mắt lóe lên, Hàn Lập như bóng theo hình, lại một quyền nện tới.
Trong lúc vội vàng, gã đành giơ chiếc thuẫn đã sứt mẻ lên đỡ.
“Oanh!”
Lần này, chiếc thuẫn mặt thú trực tiếp vỡ tan tành.
Nhưng dư lực của Hàn Lập không hề suy giảm, tiếp tục đánh thẳng vào ngực Bạch Tùng Thạch.
“Bành!” Một tiếng trầm đục vang lên.
Giống như sấm rền nổ tung trên chín tầng mây, thanh thế không lớn, nhưng lực chấn động kinh hồn.
Ngực Bạch Tùng Thạch lõm sâu, rồi đột ngột ngửa cổ lên trời, há to miệng, một luồng ma khí đen đặc cuồn cuộn trào ra, như khói lửa lan rộng, bao phủ cả bầu trời.
Ma khí lan ra, phủ kín cả Thái Nga phong, trong vòng mấy trăm dặm trời đất tối sầm lại, như từ giữa trưa chuyển sang chạng vạng.
“Chuyện gì thế này…”
“Dừng tay cho ta!”
“Tố Viện, lẽ nào những gì ngươi nói đều là sự thật?”
Đám người Bạch gia đang vây công Bạch Tố Viện giờ phút này đều dừng tay, ngơ ngác nhìn lên thi thể không có Thiên Ma khống chế đang rơi xuống, vẻ mặt khó tin.
Bạch Tố Viện đứng yên tại chỗ, thu lại hỏa vân quanh thân, nhìn lên trời, trong mắt ánh lên tia phẫn hận.
“Không muốn chết thì dẫn đám phàm nhân dưới núi rời khỏi Thái Nga phong.” Trên không trung, giọng Hàn Lập lạnh lùng vang lên.
Mọi người nghe vậy mới hoàn toàn tỉnh ngộ, thu hồi di hài của Bạch Tùng Thạch, vội vã bay xuống núi.
Lão giả thanh bào Bạch gia chậm rãi quay đầu nhìn Bạch Tố Viện, ánh mắt phức tạp tột độ, do dự hồi lâu mới lên tiếng: “Tố Viện, đi cùng Nhị thúc công đi…”
“Ta muốn tận mắt nhìn thấy ma đầu kia tan thành mây khói…” Bạch Tố Viện nghe vậy, không thèm nhìn gã, nghiến răng nói.
Lão giả thanh bào chần chờ một lát, rồi thở dài, bay xuống núi.
Giờ phút này, ma vân trên bầu trời đã tụ lại dày đặc như mực, bỗng nhiên cuộn trào, ngưng tụ thành một khuôn mặt Nhân tộc khổng lồ.
“Ép ta bỏ qua nhục thân Nhân tộc, hủy hoại Ma Đạo tu hành của ta, ta nhất định phải nghiền các ngươi thành tro!” Một giọng nói lạnh như băng từ trên bầu trời vọng xuống, khiến cả không gian vang vọng những tiếng “ong ong”.
Nói rồi, khuôn mặt kia đột ngột há to miệng, một luồng khí tức nóng rực bắn ra, hóa thành Ma Diễm ngập trời, trùm lên Hàn Lập.
Hàn Lập không biết từ lúc nào đã lấy ra thanh trường đao đen kịt, nhẹ nhàng vung vẩy trong tay.
Thấy Ma Diễm cuồn cuộn kéo đến, thân hình hắn bỗng vụt lên, trường đao lóe lên ô quang, vung xéo từ dưới lên, một đạo đao ảnh khổng lồ dài hơn 30 mét bay múa, nghênh chiến Ma Diễm.
Ma Diễm xung quanh đao ảnh cuồng loạn xoay tròn, bị khí thế của đao ảnh thổi dạt sang hai bên, mở ra một con đường rộng cả trăm trượng.
Hàn Lập lướt đi trong con đường đó, trường đao vung không ngừng, hóa thành vô số đao ảnh đen kịt như sương mù, xoắn về phía khuôn mặt ma vân khổng lồ.
Trên bầu trời, không gian rung chuyển, đao quang tung hoành, mảng lớn ma vân bị chém tan thành từng mảnh, xoay tròn không ngớt.
Khuôn mặt kia không ngừng phun ra Ma Diễm, vây hãm Hàn Lập, nhưng đều bị đao quang phá tan, không thể gây hại.
Đúng lúc này, ma vân đột ngột co lại, từ phạm vi trăm dặm thu nhỏ còn mười dặm, ngưng tụ thành một khuôn mặt ma kiểm đen kịt, trên đầu mọc hai sừng.
Nó há to miệng, bên trong xuất hiện một vòng xoáy hắc khí khổng lồ, từ đó truyền ra lực hút kinh người, kéo Hàn Lập vào trong.
Ma kiểm ngậm miệng lại, thân ảnh Hàn Lập biến mất không thấy.
Bạch Tố Viện đứng trên Thái Nga phong thấy cảnh này, giật mình, vẻ mặt trở nên kỳ quái, bàn tay giấu trong tay áo lật một cái, trong lòng bàn tay xuất hiện một viên kim cầu tròn vo.
Trên kim cầu phủ kín phù văn, mơ hồ có hồ quang điện màu vàng lấp lóe, chính là Kim Cương Diệt Ma Thần Lôi, vũ khí lợi hại để đối phó Thiên Ngoại Ma Đầu.
Một lúc sau, thấy ma kiểm không hề động tĩnh gì, trong mắt Bạch Tố Viện lộ ra vẻ kiên quyết, quang mang trên người bừng sáng, định lao lên.
“Xì xì xì…”
Đúng lúc này, khóe miệng ma kiểm đột nhiên lóe lên những tia sáng trắng bạc.
Ngay sau đó, một tiếng sấm vang lên, ma kiểm khổng lồ nổ tung trong lôi quang bạc.
Một con Lôi Bằng to lớn, quanh thân bao bọc điện mang bạc, từ đó lao ra, thu lại quang mang, biến thành hình người, chính là Hàn Lập.
Ma kiểm vỡ ra, ma vân tán loạn lại tụ lại, hóa thành một lão giả đen kịt, bay xuống Thái Nga phong, nhắm thẳng đến Bạch Tố Viện.
Dung mạo của gã ta giống hệt Bạch Tùng Thạch.
Hàn Lập thấy vậy, ánh mắt ngưng lại, vung trường đao màu đen.
Một đạo đao quang đen kịt lóe lên, nhanh đến cực điểm, chém trúng lão giả kia ngay trước khi gã đuổi kịp Bạch Tố Viện, xé gã làm đôi.
“Két!”
Đao quang chém trúng lão giả, không hề dừng lại, chém thẳng vào ngọn núi Thái Nga phong.
“Ầm ầm!”
Một trận địa chấn kinh hoàng truyền đến, khói bụi bốc lên, đá núi lăn xuống, chim muông kinh hãi bay tán loạn.
Sau một hồi lâu, dư chấn mới dừng lại.
Bạch Tố Viện vất vả lắm mới ổn định được thân hình, kinh ngạc thấy trước mặt mình xuất hiện một vực sâu vạn trượng.
Thái Nga phong đã bị Hàn Lập chém làm đôi.
Hàn Lập không biết rằng, nhát đao tùy ý này của hắn đã xóa sổ cái tên Thái Nga phong khỏi bản đồ Bách Hữu quốc, từ nay về sau, trong Thái Nga sơn mạch xuất hiện một tòa “Lưỡng Đoạn phong” và truyền thuyết Tiên Nhân khai sơn trừ ma.
Đương nhiên, đó là chuyện sau này.
Thi thể Thiên Ma đã bị chém làm hai đoạn, một đoạn ở vực sâu bên này, một đoạn ở bên kia.
Hàn Lập đáp xuống, đến gần lão giả đen kịt, ánh mắt hờ hững, định giơ tay đập nát gã, thì trong tai và trong lòng hắn vang lên tiếng “Đạo hữu chậm đã”.
Lão giả đen kịt bò trên mặt đất, thảm thiết cầu xin: “Đạo hữu đừng giết ta, ta nguyện ký Thiên Ma khế ước, từ nay làm nô làm bộc, mặc cho sai khiến.”
Hàn Lập nghe vậy, không nói gì, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái.
Bạch Tố Viện thấy vậy, sợ Hàn Lập đồng ý, vội bước tới, định mở miệng ngăn cản.
Lúc này, bóng dáng trước mặt Hàn Lập rung động, kéo dài, hiện ra một thân ảnh đen như mực, chính là Ma Quang, vừa rồi dùng tâm thần liên hệ ngăn cản Hàn Lập.
