Đang phát: Chương 1826
Lũng Đông nghe lão tổ nhà mình dặn dò, trong lòng dù không cam tâm, nhưng cũng chỉ dám cúi đầu vâng dạ, không dám hé răng nửa lời.
Kẻ áo đen đứng cạnh khẽ giật mình, liếc nhìn Lũng gia lão tổ, bờ môi mấp máy, truyền âm:
“Lũng huynh, vừa rồi huynh có ý gì?”
“Huy lão đệ còn nhớ chuyện con Yêu Viên thần bí năm xưa đại náo Cửu Tiên Sơn chứ?” Giọng Lũng gia lão tổ thản nhiên vang lên trong đầu gã.
“Nhớ chứ! Chẳng phải Lũng huynh cho rằng nó là yêu tu từ Thánh Đảo phái tới?” Sắc mặt gã áo đen khẽ biến.
“Hắc hắc, ban đầu ta cũng nghĩ vậy! Nhưng sau khi điều tra kỹ càng, ta mới biết con Yêu Viên kia vì một tiểu bối Luyện Khí kỳ mà đến Lũng gia.Mà tên tiểu bối kia, lại chính là ký danh đệ tử của vị “Hàn đạo hữu” này.”
“Lại có chuyện như vậy! Chẳng lẽ Lũng huynh cho rằng người này có liên hệ với Thánh Đảo?” Gã áo đen hít sâu một hơi, lẩm bẩm.
“Có thể vậy, cũng có thể hắn có quan hệ sâu xa với con Yêu Viên kia.Hiện tại ta chưa dám khẳng định.Nhưng trước khi Ma Kiếp ập đến, Lũng gia không nên tự chuốc lấy phiền phức.Tu vi của gã trong mắt ta và huynh chẳng đáng là gì, nhưng có thể tiến giai Hợp Thể nhanh như vậy, hẳn không phải tu sĩ Sơ Kỳ tầm thường.Hoặc là có thần thông quảng đại, hoặc là ỷ vào dị bảo hộ thân.” Lũng gia lão tổ hờ hững đáp.
“Theo lời Lũng huynh, đúng là Lũng gia không nên gây thù chuốc oán vào thời điểm này.Vậy lát nữa, trên đại điển đối đầu với Cốc gia, chúng ta phải nhường hắn ba phần?” Gã áo đen gật gù, rồi nhíu mày hỏi.
“Không cần thiết! Chân Linh đại điển cho phép tự do giao đấu.Nếu đụng phải gã, cũng không cần nương tay.Ta muốn xem thực lực thật sự của gã đến đâu.Nếu hắn thật sự có đại thần thông, đến lúc đó nhường nhịn một chút cũng không sao.” Lũng gia lão tổ không chút do dự nói.
“Ừm, Huy mỗ hiểu ý Lũng huynh.Lát nữa, trận tỷ thí xếp hạng cứ giao cho ta là được.” Gã áo đen khẽ cười, rồi im bặt.
Lũng gia lão tổ vẫn khép hờ mắt, mặt không chút biểu cảm, như thể chưa từng truyền âm.
Hiểu Phong tiên tử và Tiêu trưởng lão thấy hành động của Hàn Lập thì vô cùng kinh hãi.
Tuy Cốc gia không đối đầu trực tiếp với Lũng gia, nhưng Hàn Lập lại không chút khách khí với Lũng gia lão tổ.Cốc gia lại không có Thái thượng trưởng lão trấn giữ, hai người sao không lo lắng cho được.
Nhưng thấy Lũng gia lão tổ không hề để ý tới lời nói của Hàn Lập, trong lòng hai người vừa mừng vừa nghi.
Hàn Lập vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, không rõ lão hồ ly này có ý đồ gì.
Trong mắt các thế gia vừa và nhỏ khác, biểu hiện của hắn lại mang đầy vẻ cao thâm khó lường, có kẻ còn không nhịn được mà xì xào bàn tán.
“Ồ, Dĩnh nhi! Vị Hàn đạo hữu này năm xưa cứu con quả thật là gan không nhỏ.Với tu vi Hợp Thể Sơ Kỳ mà dám đối đầu với Lũng lão quái.Xem ra, hoặc là hắn có thần thông quảng đại, hoặc là sau lưng có thế lực lớn chống lưng.Chẳng trách đến tiểu Dĩnh nhi nhà ta cũng không lọt vào mắt xanh của hắn.” Một nữ tu trong đám Chân Linh thế gia ngồi hàng đầu đột nhiên lên tiếng.
Nhóm người này có số lượng tu sĩ tương đương Lũng gia, lại giống Cốc gia, phần lớn là nữ nhân.
Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi ngồi đầu nhóm người, mặc võ phục ngũ sắc, dung mạo thanh tú, trên mặt nở nụ cười tươi tắn.
Hai bên nàng là một thiếu phụ xinh đẹp khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi và một lão phụ tóc bạc trắng.
“Lão tổ tông, Dĩnh nhi tư sắc tầm thường, không thể lọt vào pháp nhãn của Hàn tiền bối cũng là chuyện thường tình.” Đứng sau lưng thiếu phụ xinh đẹp là một bạch y thiếu nữ, nghe vậy giật mình, mặt đỏ bừng, lắp bắp đáp.
Chính là Diệp Dĩnh, người từng gặp Hàn Lập ở Vạn Bảo đại hội!
Dáng vẻ của nàng có năm sáu phần giống thiếu nữ mặc võ phục kia.
“Thật sao? Ta lại thấy tiểu Dĩnh nhi nhà ta rất đáng yêu.Xem ra mắt nhìn của Hàn tiểu tử thật tệ.Nếu không, hắn mà gia nhập Diệp gia chúng ta, chẳng những có được vô số lợi ích, mà còn có được tôn nữ mà ta thương yêu nhất nữa.” Thiếu nữ mặc võ phục khanh khách cười lớn, giọng nói thanh thúy êm tai như chim hoàng oanh hót, khiến người nghe không khỏi ngoái đầu nhìn lại.
Do sử dụng cấm chế thuật, người của các thế gia khác không thể nghe được cuộc trò chuyện của họ.Nhưng ánh mắt của tộc nhân xung quanh khiến Diệp Dĩnh đỏ mặt, không dám đáp lời, chỉ cúi đầu e thẹn.
“Mẫu thân, người đừng trêu chọc Dĩnh nhi nữa.Người lúc nào cũng cố ý trêu đùa Dĩnh nhi như vậy.” Lúc này, thiếu phụ xinh đẹp không nhịn được hờn dỗi.
“Hì hì, có gì lạ đâu! Trong đám vãn bối, chỉ có Dĩnh nhi có vài phần giống ta năm xưa, nhưng tính tình lại kém xa, ta đương nhiên muốn đích thân chỉ bảo.Nếu không, một đại mỹ nữ lại biến thành một khúc gỗ vô vị thì thật chán chết.” Thiếu nữ mặc võ phục rung đùi đắc ý đáp, vẻ mặt lơ đễnh.
Nghe vậy, thiếu phụ vốn đoan trang ổn trọng cũng không khỏi cười khổ, không nói gì thêm.
Về phần lão phụ và các tu sĩ Diệp gia khác thì khẽ cười, không ai nói gì.
Cùng lúc đó, hai tu sĩ Hợp Thể trong một đại thế gia nhỏ tiếng nói chuyện với nhau.
“Tuy Thiên Lê bà nương kia không đến, nhưng Hàn tiểu tử này cũng không phải dạng vừa, lát nữa chúng ta có hành động theo kế hoạch cũ không? Dù sao kế hoạch ban đầu của chúng ta và Lao gia là nhắm vào bà nương kia.” Một nam tử mặc hoa phục, tướng mạo đường đường, nhíu mày hỏi.
“Tại sao lại không? Bà nương kia không đến, coi như mụ ta gặp may.Hàn tiểu tử này không oán không thù với chúng ta, nhưng nếu dám đến giúp Cốc gia thì phải cho hắn nếm chút đau khổ.Tuy hai ta cũng chỉ là Hợp Thể Sơ Kỳ, nhưng đã tiến giai trước hắn mấy vạn năm, dù không liên thủ cũng đủ cho hắn biết sự chênh lệch.Huống hồ, việc của chúng ta chỉ là tiêu hao một chút pháp lực của hắn, bức hắn thể hiện ra phần lớn thực lực mà thôi.Khổ chiến thật sự cứ giao cho người của Lao gia.Bà nương kia không tham gia đại điển lần này, Lao gia chắc đang cười thầm trong bụng.” Bên cạnh là một quái nhân đeo mặt nạ đồng che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra một bên gương mặt trẻ con mềm mại, thản nhiên đáp.
“Huynh trưởng nói phải.Dù sao Thiên Lê bà nương cũng không phải đối thủ của hai ta khi liên thủ, tiểu tử trước mắt này đương nhiên không bằng được.” Nam tử mặc hoa phục nghiêng đầu suy nghĩ rồi khẽ cười.
“Lần này Thiên Lê tiên tử không tham gia Chân Linh đại điển, Cốc gia chỉ có một tên Hợp Thể Sơ Kỳ trấn giữ.Đây chính là cơ hội tốt cho Lao gia chúng ta! Đến lúc tỷ thí, nếu đụng phải các thế gia khác thì có thể nhường một chút.Nhưng đến phiên chúng ta khiêu chiến Cốc gia thì nhất định phải dốc toàn lực, không tiếc nguyên khí.” Một giọng nói âm trầm lạnh lẽo vang lên phía sau một thế gia khác.
“Vâng, lão tổ!”
Các thế gia nhỏ khác cũng có người âm thầm tính toán.
Lúc này, Hàn Lập đã thu hồi ánh mắt.Giữa hai ngón tay hắn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc hồ lô nhỏ màu vàng, chỉ bằng ngón cái, lấp lánh trên ngón tay như không có thực thể.Ngoài ra, không thấy có gì thần kỳ.
Nhưng không hiểu sao, Hàn Lập lại rất hứng thú thưởng thức nó, thích thú không muốn buông tay.
Thời gian chậm rãi trôi qua, người của mấy chục Chân Linh thế gia đều thành thật dị thường chờ đợi.
Cuối cùng, hơn hai canh giờ sau, đột nhiên, linh quang lóe lên ở trung tâm Vạn Linh Đài, một pháp trận màu trắng ngà bỗng nhiên hiện lên trên mặt đá xanh.Ban đầu chỉ to bằng mấy trượng, nhưng xoay tròn một chút liền đại phóng hào quang, rồi cuồng trướng tới hơn một mẫu.
Trong pháp trận bắt đầu tuôn ra vô số phù văn các màu, đồng thời truyền ra những đợt âm thanh vù vù.
Thời điểm pháp trận xuất hiện, Vạn Linh Đài rung nhẹ lên.
Như cùng hô ứng, trên bốn vách núi liên tiếp vang lên những tiếng nổ sắc nhọn, tiếp theo, hàng trăm cột sáng khổng lồ không chút dấu hiệu ầm ầm xuất hiện, chớp động hào quang ngũ sắc chói mắt.
Dưới ảnh hưởng của quang trận, bầu trời hạp cốc nổi lên một trận cuồng phong.Mây đen phủ kín, sấm chớp rền vang chấn động lòng người, từng đạo tử kim sắc hồ quang to như cự mãng xuất hiện khắp nơi.
“A, là Thiên Kiếp chi lôi!”
Không ít đệ tử Chân Linh thế gia lần đầu tham gia Chân Linh đại điển bị thiên tượng vừa rồi làm cho kinh hãi, trợn mắt há mồm.Thấy những đạo tử kim hồ quang thì nhất thời kinh hô loạn xạ.
“Hừ, một đám phế vật, giật mình cái gì! Đây là điềm báo Vạn Linh đại nhân sắp xuất hiện mà thôi.Nghi thức tế điện có thể bắt đầu rồi, các vị đạo hữu thấy thế nào?” Hai mắt Lũng gia lão tổ vốn nhắm nghiền bỗng mở ra, đứng lên khỏi ghế, vẻ mặt lạnh lùng nói.
Giọng nói của lão không lớn, nhưng rõ ràng vang vọng trong tai mọi người, khiến những đệ tử đang hoảng hốt bình tĩnh trở lại, ngơ ngác nhìn nhau.
“Đương nhiên rồi.Theo lệ cũ, nghi thức lần này do Lũng huynh chủ trì.” Nam tử mặc hoa phục ha hả cười nói, đồng thời đứng lên.
“Vãn bối không có ý kiến!”
“Tiểu nữ cũng không có ý kiến, ai bảo Lũng huynh là người có tu vi cao nhất trong số chúng ta!”
“Mời Lũng huynh!”
Các thế gia khác cũng nhanh chóng đồng ý.
“Nếu chư vị không có ý kiến gì, vậy trước tiên hãy dâng tế phẩm lên đi.” Lũng gia lão tổ ngước nhìn lên không trung, gật đầu nói.
Lúc này, tử kim hồ quang trên bầu trời hạp cốc đã đan xen lẫn nhau, hợp thành một lưới điện khổng lồ.Cùng với những cột sáng lớn từ bốn phía của hạp cốc, chúng tạo thành một cái lồng giam cực lớn!
