Đang phát: Chương 1815
“Linh Nhi!” Vừa thấy bóng dáng, Thiên Linh lão nhị đã đoán ra ngay.
Tuy chưa từng chính thức nói chuyện với Linh Nhi, nhưng trong thức hải của Hạ Thiên, lão nhị thường xuyên thấy Linh Nhi, hơn nữa quá quen thuộc với động tác của nàng.
Cái kiểu nhảy xổ tới này, ngoài Linh Nhi ra, chẳng ai làm vậy cả.
Thấy Linh Nhi xuất hiện, Thiên Linh lão nhị vội vã bám theo.
Nếu trước đó còn do dự việc xuất hiện, giờ lão nhị đã quyết định dứt khoát phải ra mặt.
Trên Thiên Linh Sơn.
Khi A Bảo lấy trận bàn ra, kẻ đầu tiên cảm thấy chẳng lành là minh chủ Ma giáo liên minh.Hắn lập tức bỏ chạy.Thấy vậy, mấy cao thủ tam đỉnh khác cũng kịp phản ứng, đầu óc quay cuồng rồi lại tỉnh táo lại ngay.
Diệt ma đại trận.
Thế mà còn dùng được!
Trốn!
Đó là quyết định đầu tiên của chúng.
Ầm ầm!
“Chết đi!” A Bảo phấn khích hét lớn.
Một đạo thiên lôi giáng thẳng xuống, nện mạnh xuống đất, những kẻ ở trung tâm đều tan xác, còn lôi thì bắn ra tứ tung.
Oanh!
Chỉ trong nháy mắt.
Đội ngũ dày đặc ngã rạp xuống đất.Vừa rồi, để tiện nghênh chiến người Thiên Linh Sơn, chúng đứng quá sát nhau, bị thiên lôi đánh trúng toàn bộ.Dù những kẻ bên ngoài không chết, chỉ khoảng năm vạn người gần nhất vong mạng, nhưng ba vạn kẻ còn lại cũng tê dại cả người.
“Bắt đầu giết người đi, tóm chín tên kia về đây cho ta.Còn lại thì tùy các ngươi giết, bảo vật trên người chúng thuộc về các ngươi cả.Chỉ cần các ngươi không ngại mệt, bảo vật của những kẻ chết trên Thiên Linh Sơn gần đây đều là của các ngươi.” A Bảo tùy tiện nói.
“Đa tạ sơn chủ!” Nghe A Bảo nói, đám người mừng rơn.
Quả là phần thưởng lớn!
Nhiều ban thưởng vậy khiến chúng mừng thầm trong bụng.
Rất nhanh, chín kẻ kia bị lôi tới.Lúc này, tám tên đã chết, tên còn lại cũng thoi thóp.A Bảo lấy nhẫn trữ vật trên người chúng, ném cho Vũ Văn Đào bốn cái, còn mình giữ lại năm cái.Mấy thứ bảo vật khác hắn chẳng thèm để mắt, chỉ có bảo vật của mấy cao thủ tam đỉnh này hắn mới coi trọng.
Bởi vì trên người chúng hẳn là có bảo khí.
Chín người chết tám, còn một kẻ thì hấp hối, đó là minh chủ Ma giáo liên minh.
Hắn là kẻ chạy đầu tiên, tốc độ rất nhanh, suýt chút nữa đã thoát được, tiếc là vẫn thiếu chút.Thân thể hắn cũng bị thiên lôi làm tê dại, còn bị đá vụn văng trúng gây thương tích.Hiện tại, hắn chảy rất nhiều máu.
“Khéo nhỉ, lần trước cũng là ngươi.” A Bảo nhìn minh chủ Ma giáo liên minh nói.
“Ngươi…thế mà còn…phát động được…” Minh chủ Ma giáo liên minh cố gắng lắm mới thốt ra được nửa câu, miệng và lưỡi hắn đều tê dại cả rồi.
“Diệt thiên đại trận đúng không? Ha ha ha, không ngờ các ngươi ngốc thật, diệt thiên đại trận đúng là có hạn chế sử dụng, nhưng sao ta có thể không chừa lại cho các ngươi một phần chứ?” A Bảo cười khẩy nhìn minh chủ Ma giáo liên minh.
Vẻ tuyệt vọng hiện lên trên mặt minh chủ Ma giáo liên minh.
Thua rồi.Hắn không ngờ mình tính toán kỹ thế, cuối cùng vẫn thua.
Một chút chủ quan cuối cùng dẫn đến cái chết.
“Ngươi yên tâm đi, ta tạm thời sẽ không giết ngươi đâu, vì ta hứa với một người sẽ tặng cho hắn một món đồ chơi, ngươi vừa hay chính là món đồ chơi đó.” Trước đó, để Lão Phong Tử không trực tiếp đánh chết Hạ Thiên, A Bảo đã hứa sẽ tìm cho ông ta một món đồ chơi mới, và giờ hắn đã tìm được.
Chính là minh chủ Ma giáo liên minh.
“Có ai không?”
Vút!
Ngay lúc đó, một bóng dáng nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt A Bảo và mọi người.
“Thả Thiên ca!” Người tới là Linh Nhi.
Linh Nhi sau khi rời khỏi đại hoang, lập tức chạy về phía Thiên Linh Sơn.Nàng không hề nghỉ ngơi trên đường.Nếu không phải tố chất cơ thể cường hãn, có lẽ nàng đã mệt mỏi nằm xuống rồi.Dù vậy, nàng cũng tiêu hao không ít, nhưng nàng không chọn nghỉ ngơi, mà trực tiếp lên núi, vì nàng sợ hãi nếu mình nghỉ ngơi một lát, Thiên ca sẽ chết mất.
“Thiên ca?” A Bảo nhíu mày: “Ngươi nói Hạ Thiên ấy à?”
Minh chủ Ma giáo liên minh thấy Linh Nhi thì ngạc nhiên, nhưng giờ hắn chẳng nói được gì nữa.
“Thả Thiên ca của ta ra, nếu không ta giết hết các ngươi!” Linh Nhi không khách khí nói.
“Ha ha ha ha!” A Bảo ngửa mặt cười lớn, như thể vừa nghe được chuyện cười vậy.Cái cô bé dáng vẻ đáng yêu này lại đòi giết bọn hắn: “Nhóc con, ngươi lớn chưa? Chỉ bằng ngươi mà đòi cứu Hạ Thiên?”
“Ta nhắc lại lần nữa, nếu các ngươi không giao Thiên ca ra, ta sẽ giết các ngươi!” Linh Nhi mất kiên nhẫn nói.
Thiên Linh lão nhị đã lên tới.Khi thấy Linh Nhi trực tiếp nói vậy với A Bảo và mọi người, lão hoàn toàn kinh ngạc.A Bảo bọn họ là cao thủ tam đỉnh đấy! Nhưng giờ có lên ngăn cản thì đã muộn rồi, nên lão chỉ có thể trốn trong bóng tối, hễ Linh Nhi gặp chuyện, lão sẽ lập tức ra tay cứu người.
Lão biết tình cảm giữa Linh Nhi và Hạ Thiên tốt đến mức nào.
“Nhóc con, ta hết kiên nhẫn chơi với ngươi rồi.Đã ngươi là muội muội của Hạ Thiên, vậy ta bắt ngươi lại, rồi giết ngươi ngay trước mặt Hạ Thiên.Ta nghĩ điều này sẽ khiến Hạ Thiên vô cùng đau khổ.” A Bảo chợt nảy ra ý này, giết muội muội của Hạ Thiên ngay trước mặt hắn.
Chắc Hạ Thiên sẽ suy sụp mất.
Nghĩ đến đây, A Bảo đặc biệt phấn khích.
Vút!
Linh Nhi không nói thừa, nhảy xổ lên, hai chân nhanh chóng đá về phía A Bảo.
Ầm!
A Bảo cũng tung một quyền ra, hắn tin rằng một quyền này có thể đánh gãy chân Linh Nhi.
Nhưng đúng lúc này, thân thể Linh Nhi giữa không trung đột nhiên bốc lên, hai chân nàng thế mà có thể mượn lực trong không khí.
Ầm!
Hai chân Linh Nhi đá thẳng vào ngực A Bảo.
Phụt!
Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng A Bảo.
“Cái gì?” Thấy cảnh này, Vũ Văn Đào giật mình, rồi vội hô: “Ngăn nó lại cho ta!”
Trong khoảnh khắc, tất cả cao thủ đều xông về phía Linh Nhi.
“Ai dám động vào công chúa!” Đúng lúc này, hai tiếng hét lớn vang lên, rồi hai người đáp xuống bên cạnh Linh Nhi.
“Sao các ngươi lại tới đây?” Linh Nhi không hiểu hỏi khi thấy hai người kia.
“Công chúa, chúng ta đã khắc dấu sinh mệnh lên người ngài, sau khi ngài ra ngoài, chúng ta liền đuổi theo tới.” Một người giải thích.
“Tốt rồi, đã các ngươi tới, vậy thì giúp ta cùng nhau cứu ca ca của ta đi!” Linh Nhi nói.
“Ca ca của ngài? Đại nhân không phải đang bế quan sao?” Một người nghi ngờ nhìn Linh Nhi.
“Không phải anh ta, là Thiên ca của ta.” Linh Nhi giải thích.
