Đang phát: Chương 1811
Lục Thiếu Du cười:
– Chẳng lẽ mọi người không thấy cấm chế này đang yếu dần sao? Có lẽ lát nữa nó sẽ biến mất thôi.
– Ồ?
– Đúng là cấm chế đang mờ đi.
Nghe vậy, mọi người lập tức tập trung quan sát, lớp cấm chế trong suốt kia đang chậm rãi rung động rồi tan biến.
– Cấm chế mà biến mất thì việc tranh đoạt bảo vật chắc chắn sẽ dẫn đến đổ máu.Ai có được gì là do bản lĩnh của người đó.
Lạc Kiến Hồng nói.
– Lạc huynh, e rằng vận may cũng quan trọng lắm đấy.
Lục Thiếu Du cười nói.
– Đúng vậy.
Lạc Kiến Hồng ngẩn ra, cười rồi đảo mắt nhìn quanh sân rộng:
– Lục huynh, vận may của huynh có vẻ không tốt lắm, có không ít người đang nhắm vào huynh đấy.
– Có lẽ tại tôi trông giống cái bánh bao quá chăng.
Lục Thiếu Du cười nhẹ.
– Lục chưởng môn, ý của Lục chưởng môn là gì?
Câu nói của Lục Thiếu Du khiến mọi người nghi hoặc, đôi mắt đẹp của Tử Yên chợt lóe lên, lập tức hỏi.
– Nếu tôi mà giống bánh bao thì đương nhiên sẽ bị chó cắn thôi.Chuyện này làm sao mà tránh được.
Lục Thiếu Du liếc nhìn đám người Không Nhận Tôn giả rồi cười nói.
*Khúc khích*
Lời của Lục Thiếu Du khiến Tử Yên và Đạm Đài Tuyết Vi ngớ ra rồi bật cười.
– Ha ha…
Mọi người xung quanh nghe vậy cũng cười ồ lên.Ngay cả Long Linh, Thiên Thủ Quỷ Tôn, Bàn Vân và các cường giả Tôn cấp của các môn phái lớn cũng không nhịn được cười.
– Không ngờ lời của Lục chưởng môn lại sâu sắc như vậy, thật là mở mang tầm mắt.
Tử Yên cười duyên dáng.
– Ví von này cũng hợp lý đấy, ta thấy ngươi trông cũng giống bánh bao mà.
Lam Thập Tam vỗ vai Lục Thiếu Du, cười đểu.
– Lục Thiếu Du, bớt ngông cuồng đi.Sớm muộn gì ngươi cũng phải hối hận thôi.
Từ xa vọng lại giọng nói của Không Nhận Tôn giả.Lời của Lục Thiếu Du không hề che giấu, ai ở đây thính giác cũng hơn người, nên đều nghe rõ mồn một.Rõ ràng Lục Thiếu Du đang mắng Khôn Dương đảo khiến vị cường giả Tôn cấp này nổi giận.
– Không phục thì cứ nhào lên.
Bàn Hủy lạnh lùng nói.
Nhìn Bàn Hủy và đám người Bàn Vân, vẻ giận dữ trên mặt Không Nhận Tôn giả dịu đi, khóe miệng giật giật.Hắn không thể địch lại thực lực của hai con yêu thú bát giai này.
– Hừ, ra khỏi đây, Khôn Dương đảo ta nhất định không tha cho ngươi.Ngươi cứ chờ đấy.
Không Nhận Tôn giả hừ lạnh.
– Không Nhận Tôn giả, ngươi có ra được khỏi đây không mà nói? Thật ra ta chẳng coi ngươi ra gì, chỉ là một thằng hề thôi.Cứ Khôn Dương đảo, Khôn Dương đảo, lẽ nào cả đại lục này là của Khôn Dương đảo các ngươi chắc?
Lục Thiếu Du nói xong, bỗng nhổ toẹt một bãi nước bọt, khinh thường nhìn Không Nhận Tôn giả.
Nghe vậy, cả sân rộng vang lên những tiếng hít sâu.Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lục Thiếu Du.Lục Thiếu Du này càng ngày càng ngông cuồng, đến cả Không Nhận Tôn giả cũng không coi ra gì.
Lời của Lục Thiếu Du cũng khiến các cường giả của Nhật Sát các, Thiên Vân đảo, Kiền Hiên đảo, Tinh Ngục các không ngừng suy nghĩ, lẽ nào Lục Thiếu Du này còn có chỗ dựa nào khác sao.
Lục Thiếu Du nhìn mọi người.Giờ hắn đã đắc tội không ít người, nếu là trước đây thì hắn phải dè chừng.Nhưng bây giờ chuyện đã đến nước này, hơn nữa lại có Thánh Linh giáo, hắn lại thu được Hổ Âm Yêu Tinh, một khi Nam thúc khôi phục thì hắn cũng có thực lực nhất định, không phải không thể chống lại mấy thế lực này.Huống chi, thù của Thánh Linh giáo hắn phải trả.
Trong Linh Vũ giới, Huyền Minh Tôn giả mỉm cười khi thấy Lục Thiếu Du đắc tội với nhiều người như vậy, như vậy hắn ra tay sẽ dễ dàng hơn.Tốt nhất là đợi bọn này đánh nhau tơi bời, lúc đó hắn ra tay mới là thượng sách.
– Lục Thiếu Du, ngươi đang thách thức giới hạn của ta.
Không Nhận Tôn giả giận dữ hét lớn, lúc này hắn không thể nhịn được nữa.Thân thể hắn lóe lên, hóa thành một đạo tàn ảnh bắn về phía Lục Thiếu Du.Khí tức uy áp như biển khiến không trung rung chuyển.
– Có bản lĩnh thì ngươi cứ lên thử xem.
Bàn Hủy và Bàn Vân nhảy lên, yêu nguyên hùng hậu trên người tràn ra.
Yêu nguyên mạnh mẽ khiến Không Nhận Tôn giả khựng lại giữa không trung, từ cơn giận dữ dần lấy lại lý trí.Có hai con yêu thú bát giai này ở đây, nếu chỉ có một mình hắn thì sẽ thiệt lớn, với lại việc tranh đoạt bảo vật quan trọng hơn.
Nghĩ vậy, quang mang trên người Không Nhận Tôn giả lóe lên, áp chế sự tức giận và sát ý trong lòng, hung hăng nhìn Lục Thiếu Du, lạnh lùng nói:
– Lục Thiếu Du, ta thề nhất định sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt.
– Phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã.
Lục Thiếu Du cười nhạt, Vũ Tôn tam trọng, trước đây là một sự tồn tại đáng sợ đối với hắn.Còn bây giờ, với thực lực bình thường thì hắn không thể chống lại, nhưng nếu dùng toàn lực thì hắn có thể giết được Vũ Tôn tam trọng.Người tan xương nát thịt chắc chắn là Không Nhận Tôn giả.
Đồng thời, Lục Thiếu Du cũng không có ý định để Không Nhận Tôn giả rời đi.Thậm chí hôm nay hắn còn muốn những kẻ đối đầu với hắn phải ở lại đây.Tránh cho sau khi ra ngoài, bọn chúng lại muốn đối phó hắn, nên hắn chỉ có thể ra tay trước.
– Lục chưởng môn, thế lực của Khôn Dương đảo không yếu, Lục chưởng môn nên cẩn thận.
Tử Yên nhíu mày, nhỏ giọng nói với Lục Thiếu Du.
– Đa tạ Tử Yên cô nương đã nhắc nhở, ta sẽ chú ý.
Lục Thiếu Du nói.
– Tử Yên thánh nữ nói đúng, Lục huynh, tuy rằng thực lực của huynh không tệ, nhưng có một số việc huynh chưa biết, nói chung là phải cẩn thận.
Lạc Kiến Hồng nhíu mày, nghiêm túc nói với Lục Thiếu Du.
– Được.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, từ ánh mắt nghiêm túc của Lạc Kiến Hồng, hắn cũng nhận ra Lạc Kiến Hồng đang nhắc nhở mình, e rằng Khôn Dương đảo này không đơn giản như hắn nghĩ.
– Cấm chế sắp biến mất…
– Nhanh chuẩn bị, cấm chế sắp biến mất rồi.
Lúc này, xung quanh vang lên những tiếng nói.Mọi ánh mắt đổ dồn vào vòng cấm chế trong suốt vô hình kia.Mọi người bắt đầu chuẩn bị.
