Chương 181 Nhiếp Song Song.

🎧 Đang phát: Chương 181

– Thằng nhãi ranh, tao đang tìm mày, ai ngờ lại đụng mặt ở đây, số mày xui rồi.
Gã đàn ông gầm gừ, hệt như kẻ thù không đội trời chung.
Diệp Mặc nhận ra ngay, là Tần Tấn chạm mặt ở Hoa Đại, xem ra hắn ta vẫn còn ôm hận, chắc mẩm xem mình là tình địch.
– Anh Tấn, người này là ai vậy?
Một thanh niên tóc vàng hoe xuất hiện sau lưng Tần Tấn, tay ôm eo cô nàng măng tơ.
Tần Tấn chẳng thèm quay đầu, buột miệng:
– Thằng chó này dám cướp Ánh Tình của tao, ai ngờ lại gặp nó ở đây.Trì Binh, gọi thêm người đến đây, hôm nay tao không cho nó một bài học thì tao không phải họ Tần.
– Nhưng anh Tấn, còn Ánh Tình thì sao?
Trì Binh dè dặt hỏi.
Tần Tấn liếc xéo quán bar, gằn giọng:
– Để lần sau, có cơ hội lần một thì ắt có lần hai, hôm nay gặp thằng khốn này thì nhất định không được để nó thoát.
Diệp Mặc cười khẩy, chẳng thèm để Tần Tấn vào mắt, bế Đình Đình rồi quay lưng bước vào quán bar.
– Mày chán sống rồi à?
Tần Tấn thấy Diệp Mặc dám ngông nghênh phớt lờ mình, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.Hắn vung tay định túm lấy Diệp Mặc, muốn khống chế hắn, dù không thể động thủ giữa phố xá đông người, nhưng ít nhất cũng không để Diệp Mặc chuồn mất.
– Tần Tấn, anh làm gì vậy?
Ánh Tình cùng một cô gái vừa bước đến cửa quán bar thì thấy Tần Tấn đang túm áo Diệp Mặc.Vừa thấy Diệp Mặc, cô mừng rỡ khôn xiết, không ngờ lại gặp hắn ở đây.
Lần trước Diệp Mặc rời đi có để lại số điện thoại, nhưng cô gọi mãi không được, gần như nghĩ rằng hắn đã lừa mình.Ai ngờ bệnh tình của Trác Hóa Đường, người em họ, lại thực sự thuyên giảm.
Nghe giọng Ánh Tình, Tần Tấn cảm thấy như có tảng đá đè nặng lên tim.Hắn bị Diệp Mặc đạp văng xa cả mấy mét, đụng vào thùng rác kêu “thùm” một tiếng.
Trì Binh trợn mắt há hốc nhìn Diệp Mặc, đến nỗi quên cả việc đỡ Tần Tấn dậy.Hắn không ngờ một cú đạp lại có thể mạnh đến vậy.Lúc nãy hắn đã nhìn rất kỹ, người này thực sự quá lợi hại, dù có gọi thêm người cũng vô ích.
– Còn không mau biến, hay muốn ăn thêm một đạp nữa?
Diệp Mặc quát lớn, Trì Binh giật mình hoàn hồn, vội vàng chạy đến đỡ Tần Tấn, miệng lẩm bẩm:
– Mày dám đánh Tần Tấn, mày chết chắc rồi.
Lúc này Trác Ánh Tình mới vội vã chạy đến chỗ Diệp Mặc.Cô đã tận mắt chứng kiến cú đá vừa rồi, đến gần hắn mới kinh ngạc thốt lên.
Diệp Mặc để ý đến cô gái đi bên cạnh Ánh Tình, phát hiện cô ta cũng không hề kém cạnh, thậm chí đôi mày thanh tú còn quyến rũ hơn.Đôi mắt cô ta to tròn, ngây thơ và chân thật, không hề chứa đựng bất cứ điều gì khiến người khác khó chịu.Chỉ cần nhìn vào đôi mắt trong veo và vẻ ngoài yểu điệu của cô, ai cũng sẽ yêu mến ngay.
Trác Ánh Tình hoàn hồn, không ngờ Diệp Mặc lại lợi hại đến vậy.Xem ra không chỉ có y thuật cao siêu, mà võ thuật cũng thuộc hàng cao thủ.Điều này khiến cô phấn khích, vội kéo Diệp Mặc nói:
– Bác sĩ Diệp, không ngờ anh có bản lĩnh thật đấy, Tần Tấn là thành viên hiệp hội võ thuật của trường em đó.
Nhưng cô phát hiện Diệp Mặc đang dán mắt vào cô gái đi bên cạnh, lập tức bĩu môi:
– Này, anh kia, đừng dùng ánh mắt sói đói nhìn Song Song được không? Cô ấy là hoa khôi của trường em đấy, đừng hòng có được sự chú ý của cô ấy, đừng quên anh là chú đấy nhé.
Trác Ánh Tình lập tức đổi cách xưng hô, vẻ bất mãn lộ rõ trong từng lời nói.Cô chủ động chạy đến chào Diệp Mặc, nhưng hắn lại ngó lơ cô.
Nghe Trác Ánh Tình nói, Nhiếp Song Song có vẻ ngượng ngùng bước lên trước nói:
– Chào anh, em là Song Song, bạn học của Trác Ánh Tình.
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng không thể lý giải được nguyên nhân.Lúc nãy thần thức của hắn đã quan sát ánh mắt của Song Song khi nhìn cú đá của hắn, đó tuyệt đối là ánh mắt của kẻ tinh anh, chứ không phải vẻ e lệ dịu dàng.Hơn nữa, trên người cô ta có một thứ gì đó khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo.Diệp Mặc khẳng định cảm giác này là thật, bởi vì hắn có thần thức.
Nhiếp Song Song này không hề đơn giản, rất kỳ lạ.
– Em là Nhiếp Song Song? Em ở Yến Kinh sao?
Câu hỏi của Diệp Mặc càng khiến Trác Ánh Tình khó chịu, xem ra Diệp Mặc đã chết mê chết mệt Song Song rồi.Khi hắn gặp mình lần đầu tiên, chưa bao giờ hỏi mình là ai, thậm chí còn coi như không thấy cô.
Nhiếp Song Song cúi đầu, ánh mắt lộ vẻ sợ sệt.Dù cô chắc chắn Diệp Mặc không thể nhìn thấy, nhưng cô không ngờ hắn lại có thần thức, mọi biểu hiện của cô đều không thoát khỏi mắt hắn.
Lúc này Trác Ánh Tình mới nói:
– Chú Diệp Mặc, chú đừng hỏi nữa, Song Song đang ở nhà dì em.Cô ấy không thích nói chuyện, có chút ngại ngùng.Có gì chú cứ hỏi em, nhưng đừng theo đuổi Song Song, đừng hỏi vì sao, tóm lại Song Song là người đáng thương, hơn nữa cô ấy còn hay xấu hổ khi nói chuyện với con trai nữa đấy.
Diệp Mặc gật gật đầu, dù không hiểu Nhiếp Song Song, nhưng hắn biết Trác Ánh Tình hoàn toàn nói sai sự thật.Thần thức của hắn đã quan sát thấy trên người Song Song có một luồng khí bất thường, hơn nữa còn rất mạnh.Cô gái này không hề ngoan hiền, chắc chắn là mẫu người sống phóng khoáng.
Không biết tại sao Trác Ánh Tình lại chơi chung với cô ta, nhưng Diệp Mặc biết đây không phải chuyện của mình, chỉ cần không gây nguy hiểm cho hắn thì hắn sẽ mặc kệ.
Nhưng vào lúc đó, Song Song lại ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc, ánh mắt rất kín đáo nhưng không thoát khỏi tầm mắt của hắn.Cô ta nhìn Diệp Mặc một cái, cả gương mặt đỏ bừng.
Trác Ánh Tình đương nhiên cũng nhìn thấy ánh mắt của Song Song, cô hơi bực bội, không ngờ Diệp Mặc và Song Song lại phải lòng nhau.Hai người nhìn qua nhìn lại, xem cô như không hề tồn tại, chẳng lẽ cô xấu xí đến vậy sao?
Diệp Mặc hạ quyết tâm, sau khi về nhà sẽ hỏi cô em gái, nếu cô ấy quen Song Song thì nhất định phải bảo cô ấy tránh xa cô gái này, cô ta có một cái gì đó rất nguy hiểm.
Hắn cũng muốn cảnh tỉnh Trác Ánh Tình, nhưng thấy bộ dạng của cô ta thì lại không thể nói được, đành nói:
– Tôi có chút việc ở quán bar, hai cô cứ từ từ.
– Đợi đã, bọn em cũng muốn vào đó.Hôm nay Song Song muốn ra ngoài uống chút rượu, em đi cùng cô ấy đấy.
Ánh Tình lập tức nói, rồi nhìn Đình Đình trong tay Diệp Mặc, hỏi:
– Anh Diệp, bé con này dễ thương quá, là ai vậy?
Diệp Mặc dở khóc dở cười, chỉ trong một thời gian ngắn mà Ánh Tình đã đổi ba cách xưng hô khác nhau.
Hắn chợt nhớ đến lời Trì Binh nói lúc nãy, Trì Binh và Tần Tấn biết Trác Ánh Tình sẽ đến đây uống rượu, tại sao họ lại biết?
Nghĩ đến đây Diệp Mặc vờ hỏi:
– Tình nhi, chú của cô cũng là bạn của tôi.Cô còn đang đi học mà đến quán bar uống rượu thì không hay lắm.Mà còn đến cái quán xa như vậy, chỗ này hơi xa so với trường cô đấy.
– Thôi đi chú, à không, anh Diệp, anh lớn hơn em bao nhiêu tuổi mà lại dùng cái giọng ấy nói với em.Hôm nay là Song Song muốn đến đây, không phải em, cô ấy thích chỗ này thì em đến.
Trác Ánh Tình ra vẻ bất bình nói, vừa nói xong lại lập tức nói:
– Loại thuốc lần trước anh nói, cô em đã chuẩn bị rồi, hôm nay anh có thể đi cùng em đấy.
Nhiếp Song Song kéo áo Trác Ánh Tình, muốn cô đừng nói nữa, nhưng Trác Ánh Tình lại nói:
– Sợ gì chứ, chúng ta đều trưởng thành rồi, chỉ là đi uống rượu thôi mà.
Diệp Mặc lại nhìn Song Song một lần nữa, nghĩ thầm quả nhiên là cô ta, xem ra Trác Ánh Tình bị bán đi còn không biết, lại còn đi thu tiền hộ nữa chứ, cô ta ngốc quá, Nhiếp Song Song quả là giỏi đóng kịch.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc nói:
– Nếu vậy thì chúng ta cùng đi nhé, hôm nay tôi mời.
Hắn muốn giúp Trác Ánh Tình là vì nể mặt Trác Ái Quốc.Trác Ái Quốc là người không tệ, hơn nữa cũng rất quan tâm đến Trác Ánh Tình.
– Nhưng Ánh Tình, xin lỗi, tôi thấy anh Diệp nói đúng, nên…nên tôi không đi nữa.
Nhiếp Song Song nói vài câu rồi khẽ nhìn Diệp Mặc, gương mặt càng thêm đỏ bừng.Vẻ ngây thơ vô tội của cô gái được thể hiện hết cỡ.
– Song Song, cô thật xinh đẹp, chẳng trách sao chú Diệp lại có ý với cô.
Đến Trác Ánh Tình cũng phải thừa nhận vẻ đẹp của cô ta.
– Ánh Tình đừng nói bậy, tôi phải về rồi, cô tìm anh Diệp có việc đúng không, không làm phiền hai người nữa, tôi về trước nhé.
Nói xong Nhiếp Song Song lại lén nhìn Diệp Mặc một cái nữa, đột nhiên lấy từ trong túi ra một mảnh giấy nhỏ màu hồng đưa cho Diệp Mặc:
– Anh Diệp, đây là số điện thoại của em.
Cô nói với giọng cực nhỏ, rồi không chào Ánh Tình mà quay đi ngay, trên mặt còn phảng phất nét ngượng ngùng.
Diệp Mặc cầm lấy mảnh giấy màu hồng xem qua rồi lắc đầu, nghĩ thầm nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ gọi điện cho cô ngay tối nay, nhưng cô ta đã tìm nhầm người.
Trác Ánh Tình ngạc nhiên nói:
– Con nhỏ Song Song hôm nay lạ thật, em chưa bao giờ thấy cô ta chủ động cho ai số điện thoại cả.
Diệp Mặc cười khẩy, chưa bao giờ thấy sao? Nếu chưa bao giờ thì tại sao cô ta lại làm cái danh thiếp số điện thoại đẹp như vậy để sẵn trong túi? Rõ ràng là có sự chuẩn bị.

☀️ 🌙