Truyện:

Chương 180 Làm thịt nó

🎧 Đang phát: Chương 180

– Hừ! Tưởng ta không làm gì được ngươi chắc?
Gã thanh niên diện đồ lòe loẹt lắc mình, chân khí bùng nổ kèm theo khói đen, hai tay cũng bị làn khói này bao phủ.
Lục Thiếu Du nhướng mày:
– Độc chưởng?
Khí độc nồng nặc bốc ra từ người gã, xem ra có liên quan đến độc dược.
Lục Thiếu Du chẳng hề để tâm.Thứ khí độc này quá yếu so với Phệ Huyết Hóa Cốt đan của lão độc vật Thôi Hồn Độc Suất.Hơn nữa, có Tiểu Long ở đây, hắn chẳng sợ chút độc này.
Mặt gã thanh niên cũng nổi đầy gân máu đen ngòm, gã hét lớn:
– Độc Sa Chưởng!
Kình khí bá đạo, mùi khó chịu xộc thẳng vào mũi, chưởng đánh ra.
Chưởng ấn đè ép không gian, không khí xung quanh rít gào.Đám người vây xem thấy tim đập thình thịch, cảm nhận rõ ràng sự cuồng bạo của luồng sức mạnh kia.
Lục Thiếu Du lạnh lùng:
– Đến đây!
Biết gã thanh niên sắp tung hết sức, Lục Thiếu Du gầm lên, chân khí bộc phát tạo thành một màn nước khổng lồ trước mặt.
Áo xanh tung bay, khí thế tăng vọt, màn nước xoay tròn, bắn ra những giọt nước tung tóe như mây khổng lồ hóa thành sóng lớn.Uy thế còn mạnh hơn cả gã thanh niên kia, lan tỏa khắp nơi.
– Đây là vũ kỹ gì? Mạnh thật!
– Hoàng giai hay Tinh giai cao cấp?
Đám người Phi Linh Môn trợn mắt há mồm nhìn Lục Thiếu Du ngưng tụ vòng xoáy nước khổng lồ trên không.Đệ tử Phi Linh Môn chỉ tu luyện vũ kỹ Hoàng giai, thân truyền đệ tử may ra mới được học Tinh giai, mà cũng chỉ là Tinh giai cấp thấp.Họ chưa từng thấy vũ kỹ nào mạnh mẽ đến vậy.
Xoẹt!
Chưởng ấn đen của gã thanh niên giáng xuống, khiến vòng xoáy nước rung lắc dữ dội, có vẻ sắp tan ra.
Lục Thiếu Du thúc thủ ấn:
– Nộ Hải Cuồng Khiếu, bạo!
Chân khí lại bùng nổ, vòng xoáy co bóp đầy nhịp điệu như đang ấp ủ điều gì.
Bùm bùm bùm!
Tiếng nổ vang vọng khắp sân, vòng xoáy nổ tung, bọt nước bắn ra khắp nơi rồi tan biến.
Sức mạnh cuồng bạo xới tung mặt đất.Một bóng người bị đánh bay xa hơn chục thước, ngã xuống đất, miệng nôn ra máu, chính là gã thanh niên kia.
Lục Thiếu Du lùi lại mấy bước, huyết khí sôi trào.Nếu không nhờ thân thể có khả năng phòng ngự mạnh mẽ, hắn đã bị thương rồi.Gã thanh niên kia dù gì cũng là Vũ Sư nhất trọng, mạnh hơn hắn nhiều.
Đệ tử Phi Linh Môn kinh ngạc nhìn, không nói nên lời.Chưởng môn mới nhận về quả thực quá mạnh.
– Chết đi!
Lục Thiếu Du biến mất tại chỗ, xông về phía gã thanh niên đang bị thương nặng.Nếu hắn giết gã, La Sát Môn sẽ nổi giận, Phi Linh Môn coi như xong đời, Hoàng Hải Ba và Chu Ngọc Hậu khó thoát khỏi sự trả thù của La Sát Môn.
– Dừng tay!
Một bóng người lao ra, đáp xuống cạnh gã thanh niên, hào quang lam bao bọc toàn thân.
Lục Thiếu Du thu chiêu:
– Hoàng Hải Ba!
Người đến chính là Hoàng Hải Ba, trưởng lão Phi Linh Môn.
Ông ta lạnh lùng nhìn Lục Thiếu Du:
– Ngươi muốn làm gì?
Lục Thiếu Du lớn tiếng:
– Hoàng trưởng lão, La Sát Môn tìm đến tận cửa gây sự, lẽ nào chúng ta không nên dạy cho chúng một bài học sao? Chẳng lẽ muốn tất cả người Phi Linh Môn phải làm rùa rụt cổ sao? Dù chúng ta không đủ mạnh nhưng có thể liều mạng, còn hơn sống nhục nhã, bị người ta ức hiếp!
Lục Thiếu Du cố ý nói lớn để đám đệ tử Phi Linh Môn nghe thấy.
Quả nhiên, đám đệ tử bình thường nhao nhao:
– Cho bọn La Sát Môn biết tay, đánh chết chúng nó!
– Phi Linh Môn ta không dễ bị bắt nạt!
Hôm nay hiếm lắm mới thấy người La Sát Môn bị đánh, bọn họ hả hê lắm, ngày thường có không ít đệ tử Phi Linh Môn bị ức hiếp mà.
Chu Ngọc Hậu bước ra:
– Tất cả lui xuống, nếu không sẽ bị phạt theo môn quy!
Trịnh Anh cũng đến, nàng ngạc nhiên nhìn Lục Thiếu Du, vừa rồi nàng đã chứng kiến cảnh hắn chiến đấu.
Đám đệ tử Phi Linh Môn nhìn Hoàng trưởng lão, rồi lại nhìn Lục Thiếu Du, e ngại môn quy nên đành ủ rũ lui xuống.Hình phạt môn quy không dễ chịu chút nào.
Mấy tên La Sát Môn đỡ gã thanh niên kia dậy, nói với Hoàng Hải Ba:
– Phi Linh Môn các ngươi to gan thật, dám làm bị thương tam sư huynh của chúng ta, La Sát Môn sẽ không tha cho các ngươi đâu!
Trịnh Anh trừng mắt nhìn đám người La Sát Môn, nhướng mày:
– Mau cút đi, nếu không ta sẽ không khách sáo đâu!
Trưởng lão Phi Linh Môn đã nói vậy, đám người La Sát Môn nghẹn lời, cộng thêm vừa rồi bị chèn ép khí thế.Bọn chúng hung hăng trừng mắt dọa Lục Thiếu Du và đám đệ tử Phi Linh Môn, sau đó dìu gã thanh niên vội vã bỏ chạy.
Lục Tâm Đồng chạy đến bên cạnh Lục Thiếu Du, hỏi:
– Ca ca có sao không?
Cảnh tượng vừa rồi khiến Lục Tâm Đồng vô cùng rung động.Từ giây phút này, trong đầu cô bé chỉ có một ước muốn, đó là sau này sẽ trở thành cường giả giống như ca ca.
Lục Thiếu Du nắm tay Lục Tâm Đồng, nói:
– Ta không sao.
Hoàng Hải Ba nhìn Lục Thiếu Du, lạnh lùng hỏi:
– Ngươi tên gì? Rốt cuộc là ai?
Lục Thiếu Du thản nhiên:
– Hoàng trưởng lão, đệ tử tên Lục Thiếu Du, là đệ tử mới được sư phụ thu nhận, vừa nãy đã nói rồi.
Chu Ngọc Hậu quát:
– Nực cười, ngươi vừa thi triển vũ kỹ không phải của Phi Linh Môn, còn dám nói là đệ tử do chưởng môn thu nhận?
Lục Tâm Đồng ngước lên:
– Hai vị trưởng lão, ca ca thật sự là đệ tử do phụ thân thu nhận, Tâm Đồng tận mắt chứng kiến.Phụ thân còn bảo ca ca chăm sóc cho Tâm Đồng nữa.
Trịnh Anh nói thêm:
– Hai vị sư huynh, Tâm Đồng đã nói vậy thì chắc chắn không sai đâu.
Trịnh Anh hỏi Lục Thiếu Du:
– Lục Thiếu Du, trước kia ngươi thuộc môn phái nào? Vũ kỹ vừa rồi là sư huynh dạy cho ngươi, hay là trước kia tự học?
– Trịnh trưởng lão, đệ tử tên Lục Thiếu Du, vũ kỹ vừa rồi là do trước kia vô tình học được, không môn phái.Tình cờ gặp sư phụ trong Sơn mạch Vụ Đô, sư phụ nói tư chất của ta hơn người, là kỳ tài tu luyện hiếm có nên kiên quyết nhận ta làm đồ đệ, cho nên ta bái sư.Ai ngờ sau đó sư phụ…
Lục Thiếu Du thở dài, trong lòng thầm cảm thán.Hắn định giết gã thanh niên kia, nhưng Hoàng Hải Ba đột nhiên xuất hiện phá hỏng mọi kế hoạch.
Nghe Lục Thiếu Du tự biên tự diễn, Lục Tâm Đồng bật cười.
– Ngươi là đệ tử do sư huynh nhận, đương nhiên là người của Phi Linh Môn.Phi Linh Môn vốn yếu kém, cộng thêm sư phụ ngươi…
Trịnh Anh khẽ thở dài:
– Sau này ngươi bớt gây chuyện đi.Không phải Phi Linh Môn chúng ta để mặc người ta ức hiếp, chỉ là vì chúng ta quá yếu, sơ sẩy một chút là sẽ gặp họa ngay.
Lục Thiếu Du đáp:
– Đệ tử biết rồi.
Hắn công nhận Phi Linh Môn đúng là quá yếu, có thể cắm rễ ở biên giới Cổ Vực mà chưa bị tiêu diệt đã là một kỳ tích rồi.

☀️ 🌙