Đang phát: Chương 18
“Hây!”
Tần Vũ mặc đồ đen, cưỡi con ngựa đen cao lớn băng băng trên đường, một mình hướng thẳng kinh thành.Trên đầu cậu là con chim ưng đen Tiểu Hắc đang sải cánh.
Gió thổi lồng lộng, Tần Vũ thích thú: “Ha ha, sảng khoái thật! Trút bỏ gánh nặng hai trăm cân, toàn thân nhẹ bẫng như mây gió.”
Cậu phấn khích nhào lộn, dang tay đón gió rồi đáp xuống lưng ngựa.
Tần Vũ bắt đầu luyện tập từ năm tám tuổi.Năm năm khổ luyện, cậu không bỏ phí một khắc nào.Thêm vào đó, cơ bắp không ngừng hấp thụ nội lực và biến đổi, khiến năm năm luyện tập của cậu bằng người khác khổ luyện mười năm.Tần Vũ xứng đáng là một cao thủ ngoại công ở kinh thành.
Thân pháp nhẹ nhàng, tốc độ nhanh như thỏ, lực bộc phát và sức mạnh đều không phải thứ người thường có thể đạt được.
“Hây, hây!”
Tần Vũ hào hứng thúc ngựa phi nhanh, bỏ lại phía sau một đám bụi mù, bóng người biến mất ở cuối con đường.
***
Ngựa lao nhanh, cảnh vật hai bên vụt qua, Tần Vũ đột ngột giảm tốc rồi dừng lại, nhảy xuống ngựa chạy theo con đường nhỏ dẫn vào một thôn làng.Năm nào Tần Vũ cũng một hai lần đến kinh thành, lần đầu rời Vân Vụ sơn trang đến kinh thành, cậu đã vào thôn này xin nước và kết bạn với lũ trẻ trong thôn.
“Đại Sơn, Tiểu Lộ!”
Tần Vũ vừa chạy vào làng vừa gọi.
“Tiểu Vũ!”
Một thanh niên vạm vỡ cầm xẻng vui mừng chạy tới.
Thanh niên cởi trần để lộ cơ bắp cuồn cuộn, ẩn chứa sức mạnh lớn.Đó là Thiết Sơn, bạn của Tần Vũ, năm nay mười sáu tuổi.
“Vũ ca ca!”
Một bé gái chạy tới ôm cổ Tần Vũ.Bé là Thiết Tiểu Lộ, em gái của Thiết Sơn, mới tám tuổi.
“Tiểu Vũ đến đấy à?”
Vài người dân trong thôn nhiệt tình chào hỏi, rất quen thuộc với Tần Vũ.
Tần Vũ vẫy tay chào lại.Cậu không phải người thường nhưng đối xử tốt với mọi người, đó là lý do dân làng quý mến cậu.
“Tiểu Lộ, Đại Sơn, hơn nửa năm ta không đến, mọi người vẫn khỏe chứ?”
Tần Vũ vừa xoa đầu Tiểu Lộ vừa hỏi.
“Mọi việc đều ổn.”
Thiết Sơn cười đáp.
Tiểu Lộ mắt sáng lên, đột nhiên nói: “Vũ ca ca khát nước rồi, để muội đi lấy nước cho huynh!”
Nói rồi không đợi Tần Vũ trả lời, bé đã chạy vào nhà.Lần đầu Tần Vũ đến đây là để xin nước uống vì khát.
“Đại Sơn, ta phải đi kinh thành ngay.Các ngươi có muốn mua gì không, ta mua giúp cho.”
Nghe Tần Vũ hỏi, Thiết Sơn ngẫm nghĩ rồi ngượng ngùng cười: “Ta muốn mua một thanh chiến đao.Ta đã để dành tiền để mua một thanh đao tốt.”
“Ngươi cứ giữ tiền lại, để ta lo! Ta sẽ mua một thanh chiến đao thật tốt cho ngươi.”
Tần Vũ vỗ vai Thiết Sơn cười nói.
Thiết Sơn hơi ngại ngùng nhưng lập tức nói: “Như vậy sao được, một thanh chiến đao tốt đắt lắm, làm sao…”
“Vũ ca ca, nước nè!”
Tiểu Lộ bưng một cốc nước chạy tới.
Tần Vũ nhận lấy cốc nước, cười nói với Tiểu Lộ: “Tự nhiên quan tâm thế này, có chuyện gì, nói đi, để Vũ ca ca giải quyết.”
Tần Vũ đã nhìn thấu tâm tư của Tiểu Lộ.
“Ách…chuyện đó!”
Tiểu Lộ cúi đầu, mặt hơi đỏ lên, ngượng ngùng nói: “Vũ ca ca, muội muốn một con búp bê vải, trên đầu có thêu một bông hoa màu hồng thật lớn!”
Tần Vũ vừa cười vừa véo mũi Tiểu Lộ: “Ta rõ rồi, một con búp bê vải trên đầu có thêu một bông hoa màu hồng thật lớn.Muội yên tâm, huynh nhất định sẽ mua cho muội.”
Tần Vũ rất quý Tiểu Lộ.Khi Tần Vũ đến đây lần đầu, Tiểu Lộ mới bốn năm tuổi.
Uống nước xong, Tần Vũ đưa cốc lại cho Tiểu Lộ, nhìn sang Thiết Sơn và Tiểu Lộ nói: “Đại Sơn, Tiểu Lộ, ta phải đến kinh thành đây.Khi quay lại ta sẽ mang về các thứ các ngươi cần.”
“Tiểu Vũ, còn tiền.”
Thiết Sơn cầm một đồng tiền, không biết nói gì.
Nhưng Tần Vũ đã chạy đến chỗ ngựa, nhảy cao hai ba mét rồi ngồi lên lưng ngựa, sau một tiếng hí vang, Tần Vũ đã biến mất khỏi tầm mắt họ.
“Vũ ca ca, tạm biệt!”
Tiểu Lộ vẫy tay chào.
***
Về đến kinh thành, Tần Vũ hướng thẳng tới Vương phủ.
“Lý thúc, giữ ngựa hộ ta!”
Tần Vũ nhào lộn từ lưng ngựa xuống đất với tốc độ cực nhanh.
Từ trên trời, Tiểu Hắc cũng hạ xuống đậu lên vai Tần Vũ.
Hai người vệ sĩ của Trấn Đông Vương phủ thấy Tần Vũ liền cung kính quỳ xuống: “Tham kiến tam điện hạ!”
Tần Vũ mỗi lần đến kinh thành đều về vương phủ nên mọi người trong phủ đều biết cậu.Lần này có lẽ Tần Vũ muốn thăm phụ vương nên quay về.
Tổng quản Cát Mân lập tức bước tới: “Tiểu Vũ đó à, vương gia chưa về.”
Cát Mân nói thẳng vì biết mỗi lần Tần Vũ về vương phủ đều đến thăm vương gia, để cậu khỏi mất công.
“À.”
Tần Vũ thở dài, nhưng lập tức cười nói: “Cát gia gia, gia gia đưa ta đến Tàng Binh khố.”
“Ngươi đi với gia gia.”
Cát Mân cười nói.
Tàng Binh Khố không phải nơi phàm nhân có thể vào.Trong vương phủ có một số nơi vô cùng bí mật như Tàng Binh Khố, Bí Tịch Tàng Các, bất quá có vài người được vào.Ngoài vương gia Tần Đức và ba vị điện hạ còn có Từ Nguyên, Liên Ngôn và tổng quản của vương phủ.Phó tổng quản cũng không có tư cách vào.Đình đài lầu các, mái chạm trổ, hành lang quanh co, đình viện trùng trùng.
Vương phủ chiếm diện tích rất lớn, Tần Vũ đi theo Cát Mân một lúc lâu mới đến bí khố.Bí khố nằm sâu dưới lòng đất chính là Tàng Binh Khố, mỗi loại binh khí trong đó đều là những thứ khó tìm.
“Tiểu Vũ cứ chọn bất cứ binh khí gì ngươi cần.Gia gia đi trước đây.”
Cát Mân cười nói.
“Cát gia gia, gia gia cho người chuẩn bị cho ta một thanh chiến đao, là huyền thiết chiến đao nhé! Với cả chuẩn bị cho ta một con búp bê vải, nhớ là trên đầu phải có thêu một bông hoa màu hồng thật lớn.”
Tần Vũ thúc giục.
Kinh thành rất lớn, Tần Vũ biết nơi mua chiến đao nhưng không biết mua búp bê ở đâu.Để người trong phủ lo liệu là tốt nhất.
Cát Mân ngây người: “Búp bê vải? Trên đầu thêu một bông hoa thật lớn màu hồng?”
Cát Mân cẩn thận nhìn Tần Vũ, không thể tưởng tượng một người cao lớn như Tần Vũ lại thích búp bê vải.Bất quá Tần Vũ đã yêu cầu thì lão không thể từ chối.
“Được rồi, Tiểu Vũ đã thích búp bê vải có thêu một bông hoa thật lớn màu hồng thì gia gia sẽ sai người đi mua ngay.”
Cát Mân vừa cười vừa rời khỏi Binh Khí bí khố.
“Nhưng…”
Tần Vũ giật mình: “Ta thích búp bê vải có thêu một bông hoa màu hồng thật lớn?”
Tần Vũ phản ứng ngay, quay người nói: “Cát gia gia…”
Nhưng Cát Mân đã đi rồi.
Tần Vũ chẳng biết làm gì, tự nhiên bị ngộ nhận là thích búp bê vải có bông hoa màu hồng thật lớn.
“Kệ vậy.”
Tần Vũ cười rồi quay lại tìm Ngư Trường kiếm.
Trong Binh Khí bí khố có vô số binh khí, đều thuộc loại tiên phẩm.Đa số được luyện hóa từ khoáng vật tìm thấy trong Hồng Hoang và nhiều thứ khác.Binh khí được chia làm phàm phẩm và tiên phẩm.
Phàm phẩm là binh khí chế từ khoáng vật và nguyên liệu của Tiềm Long đại lục.Tiên phẩm thì khó có được, phải chế từ khoáng vật trong Hồng Hoang hoặc nguyên liệu từ các bộ phận của yêu thú trong Hồng Hoang.Phàm phẩm có thượng trung hạ thì tiên phẩm cũng vậy.
Ngư Trường kiếm là một đoản kiếm thuộc loại hạ cấp tiên phẩm.Trong các loại trung, đoản kiếm thì nó là duy nhất.
“Ngư Trường kiếm.”
Tần Vũ nhìn thanh đoản kiếm.Đoản kiếm rộng khoảng một thốn, dài hơn bẩy thốn, bề mặt màu đen trông tầm thường.Nhưng thanh đoản kiếm đen này rất quý hiếm, “từ chất liệu đặc thù của vẫn thiết rơi từ vũ trụ xuống chế tạo thành.”
Tần Vũ cầm thanh đoản kiếm, màu đen trên thân kiếm không phản chiếu ánh sáng.Trong đêm tối giết người thì không thể bị phát hiện.
“Hây!”
Tần Vũ vung tay, Ngư Trường kiếm biến mất trong tay cậu.
Vu Thị nhất kiếm có nói đến tàng kiếm, xuất kiếm.Tần Vũ luyện hai năm, kỹ năng tàng kiếm đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.Đoản kiếm đã giấu thì người ngoài không thể phát hiện, hơn nữa Ngư Trường Kiếm chỉ dài bẩy thốn, không ảnh hưởng đến khả năng cận chiến của Tần Vũ.Đột nhiên Tần Vũ huy động tay phải, trong không khí có hai âm thanh nhưng tay phải của Tần Vũ vẫn bình thường.
Nếu có cao thủ sẽ thấy Ngư Trường Kiếm xuất hiện trên tay Tần Vũ, nhanh chóng huy động hai lần rồi biến mất trong tay với tốc độ cực nhanh, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới tàng kiếm.
“Phương pháp tàng kiếm trong Vu Thị nhất kiếm lợi hại thật, nhưng Tổ Long quyết miêu tả phải luyện mười năm mới đạt cảnh giới tàng kiếm.Có vẻ miêu tả trong Tổ Long Quyết không hoàn toàn chính xác.”
Tần Vũ cảm thán.Cậu đã sai.
Người thường phải mất mười năm nhưng cơ bắp của Tần Vũ được nội lực hấp thụ nên rất linh hoạt.Hơn nữa cậu thường xuyên luyện tập tốc độ và sự linh mẫn của thủ chỉ, khả năng khống chế cơ bắp cực cao.Cơ bắp linh hoạt giúp cậu dễ dàng ẩn dấu Ngư Trường kiếm.Người thường sao có thể tu luyện đến cảnh giới này?
Tần Vũ luyện tàng kiếm hai năm nhưng bằng người khác luyện mười năm.
Lúc này có thể thấy lời Triệu Vân Hưng nói: “Trước tiên phải luyện một thân thể hoàn mĩ, sau đó mới luyện các phương pháp công kích.”
Nguyên lý này hoàn toàn chính xác.Mài đao không để chặt củi thì là đạo lý gì!
Trong Binh Khí khố có nhiều loại binh khí, đao thương côn bổng nhưng Tần Vũ không hề nhìn qua.
“Nếu ta tăng cường thêm lực công kích thì tốt.”
Tần Vũ cẩn thận nhìn quanh.Lực công kích của cậu rất lớn nhưng không thể kết hợp với thần binh lợi khí, nếu có hộ thủ bảo vệ quyền đầu thì tốt.
