Đang phát: Chương 179
Ta tiến đến trước mặt ả hồ ly, hừ lạnh: “Ngươi độc ác đến thế, hôm nay xem ra không thể dung thứ.Nếu không, không biết còn bao nhiêu oan hồn nữa phải chịu khổ.”
Dứt lời, ta giơ tay.Ma pháp của ta đã trói buộc ả trở về nguyên hình, câm lặng, chỉ đôi mắt to long lanh ngấn lệ, tràn đầy vẻ cầu xin.
“Ngươi gây bao nhiêu tội ác, ta giết ngươi còn oan uổng gì?”
Ả dường như hiểu ý, điên cuồng lắc đầu, như thể ta thật sự đổ oan cho ả.Tô Hòa lên tiếng: “Kìa, hình như ả có gì đó muốn nói?”
Chiến Hổ gạt đi: “Giờ còn nói gì nữa, chẳng phải là cầu xin tha mạng thôi sao? Trường Cung, giết nó đi rồi chúng ta còn lên đường.”
Nhìn đôi mắt to xinh đẹp kia, lòng ta mềm nhũn, nới lỏng vòng quang trói buộc: “Nếu ngươi mà dám trốn, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây.Giờ cho ngươi cơ hội, giải thích đi.”
Ả hồ ly rên rỉ vài tiếng, ma pháp ba động, lại biến thành hình dáng nữ tử.Vóc dáng yêu kiều, khiến lòng ta không khỏi rung động.Ta thầm cắn lưỡi, giữ vững tâm thần: “Còn dám dùng mị thuật, ta sẽ không khách khí đâu.”
Ả vội vàng xua tay: “Không dám, tiểu yêu không dám.”
“Muốn nói gì thì nói nhanh đi, ta không có thời gian ở đây đùa với ngươi.”
Ả hồ ly đáng thương nhìn ta: “Ta vốn chỉ là một con hồ ly bình thường, vô tình hấp thụ linh khí trời đất mà khai thông linh khiếu, học được phương pháp tu luyện.Nhưng từ khi có được năng lực đến giờ, ta chưa từng giết ai.”
Ta hừ lạnh: “Ai tin được lời ngươi? Không giết người mà ngươi có thể tu luyện đến trình độ này sao?”
“Ta nói thật mà, đại nhân.Mặc dù ta hấp thụ tinh huyết của Ma tộc, nhưng mỗi lần chỉ khiến họ mê man rồi hấp thụ một chút thôi, chưa từng sát hại ai cả.”
Ta nhìn Tô Hòa dò hỏi: “Có cách tu luyện như vậy sao?”
Tô Hòa gật đầu: “Ngài nhìn xem, hình như là thật.Mi tâm ả không có hắc tuyến, hẳn là chưa tạo sát nghiệp.”
Ta suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu ngươi chưa giết người, hôm nay ta tha cho ngươi một mạng.Sau này tìm mồi phải cẩn thận hơn, biết chưa? Đi đi.”
Ả hồ ly ngàn ân vạn tạ, dập đầu không ngừng.Ta vung tay thu hồi năng lượng trói buộc, nói: “Được rồi.Sau này đừng giết người đã là cách báo đáp tốt nhất đối với ta rồi.”
Ả hồ ly nhỏ giọng: “Đại nhân, ta có thể có một thỉnh cầu không?”
Không giết ả đã là may mắn rồi, còn dám có yêu cầu với ta sao? Thôi thì cứ nghe xem sao: “Nói mau.”
Ả hồ ly cẩn thận: “Ta muốn đi theo ngài.”
Ta giật mình, thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Không được!”
Nước mắt ả hồ ly tuôn rơi: “Ta thật sự chưa từng giết sinh linh Ma tộc nào, càng không nói đến nhân loại.Xin ngài thu lưu ta đi.”
“Không phải vì chuyện ngươi giết hay không giết người.Ta không thể mang ngươi theo được, ngươi cứ ở đây mà tu luyện đi.”
Mang ả theo? Đừng đùa chứ! Mỗi ngày ả đều ở trước mặt ta quyến rũ như vậy, khó bảo đảm ta không làm ra chuyện mất mặt với Mộc Tử và Hải Thủy.Hơn nữa, cả bọn chúng ta đều là những tiểu tử khí huyết phương cương…
Tô Hòa đột nhiên nói khẽ với ả hồ ly: “Với bộ dáng thế này của ngươi, sao hắn dám cho ngươi đi theo? Biến thành hình khác đi.”
Ả hồ ly bừng tỉnh, lập tức biến trở lại thành một con hồ ly đáng yêu, trực tiếp nhảy vào lòng ta, không ngừng liếm mặt.
Ta giận dữ mắng Tô Hòa: “Ngươi nói bậy bạ gì vậy? Để ả theo ta làm gì?”
Tô Hòa vẫn cười: “Có điều ngài chưa biết thôi, linh hồ như ả tiên thiên đã không tốt, có thể luyện đến trình độ này đã vô cùng khó khăn.Nếu muốn đột phá thêm, cần phải có năng lượng thần thánh bảo vệ, hoặc đại lượng tín đồ cầu khấn.Điều thứ hai là không thể, còn điều thứ nhất…vừa hay lại chính là nói ngài đó.Thân thể ngài chắc chắn có năng lượng của thần thánh, nên ả mới tha thiết muốn đi theo ngài như vậy.”
Nghe Tô Hòa nói xong, ả hồ ly cũng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng ý cao độ.
Ta đem ả hồ ly giao cho Chiến Hổ: “Đại ca, huynh cũng có năng lượng của thần thánh, hay là để bên huynh đi.Ả còn có thể biến thành mỹ nữ nữa mà.”
Một cục lông xù rơi tọt vào ngực Chiến Hổ, khiến hắn nhảy dựng lên.Nghe xong lời ta, hắn thét lên: “Trường Cung, tiểu tử ngươi thật đáng chết! Không được, mỹ nữ này dành cho ngươi đấy.”
Chưa nói xong, hắn đã ném ả hồ ly trả lại cho ta.Ta vừa định giao cho Đông Nhật, chợt thấy nước mắt đã long lanh trong mắt ả, đành thở dài: “Thôi được, sau này ngươi đi theo ta.Bất quá không được làm điều gì quá đáng.Nếu không, ta nhất định không tha cho ngươi.Nhất là, nếu ta chưa cho phép, ngươi không được tự tiện biến thành nhân dạng, nghe rõ chưa?”
Không còn cách nào khác, ai bảo tâm địa ta quá tốt.Sau này tặng cho Mộc Tử làm sủng vật vậy.
Trong mắt ả hồ ly lóe lên quang mang vui sướng, không ngừng gật đầu.
Nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, giờ đã có thêm hai thành viên rồi.
Sau một hồi náo loạn với ả hồ ly, mọi người đều cảm thấy đói bụng.Ta hỏi Tô Hòa: “Không phải ngươi nói trong rừng có ma thú sao? Sao không thấy con gì khác ngoài ả hồ ly này?”
Tô Hòa xấu hổ cười: “Đó cũng chỉ là tương đối thôi, đâu phải cái gì ta nói cũng đều đúng hết đâu.”
Đột nhiên, ả hồ ly từ trên vai ta nhảy xuống, chạy vọt về phía trước, rồi phát ra một mùi hương là lạ.Ta thấy lạ nên im lặng không ngăn cản, hỏi khẽ: “Ả muốn làm gì vậy?”
Đúng lúc này, chợt có tiếng sột soạt trong bụi rậm.Chiến Hổ quát: “Mọi người cẩn thận, có thể có ma thú.”
Quả nhiên, một con lang hình ma thú gầm gừ vồ lấy ả hồ ly.Ả hồ ly linh xảo nhảy lên, vọt tới phía sau con ma thú, cái đuôi đâm một chút vào lưng khiến nó loạng choạng rồi ngã lăn xuống đất.
Mùi hương kì lạ kia cũng biến mất.Đông Nhật kinh ngạc: “Thì ra ả muốn giúp chúng ta tìm thức ăn.”
Ả hồ ly giẫm chân lên người con lang đang nằm lăn lóc kia, đắc ý kêu lên vài tiếng.Tô Hòa đi tới nhìn: “A, đây là ma lang cấp D.Có thứ này cũng đủ cho chúng ta ăn rồi.”
Ả hồ ly đã quay trở lại đứng trên vai ta, cái đuôi to quét qua, thân mật kêu lên vài tiếng.
Ta cười: “Không ngờ tiểu yêu ngươi còn có bản lĩnh này.Được rồi, ta sẽ ghi cho ngươi một công.Đại ca, không phải huynh nói sẽ nấu ăn sao? Cái này phải nhờ đến tay nghề của huynh thôi.”
Chiến Hổ cười: “Không vấn đề gì.Hình như phía bên phải phía trước có tiếng suối chảy, đến đó đi.”
Kiếm Sơn vác ma lang, cả nhóm đi đến nơi Chiến Hổ vừa chỉ.Quả nhiên, một con suối nhỏ hiện ra trước mặt mọi người.Chiến Hổ đắc ý: “Thế nào, thấy sự lợi hại của lão giang hồ ta chưa?”
