Chương 179 CHỦ NHÂN KỶ NINH NHÀ TA

🎧 Đang phát: Chương 179

“Mạnh Nham?” Mắt Kỷ Ninh sáng lên.Tuy chỉ chung đường mấy ngày đến An Thiền thành, hắn đã sớm có hảo cảm với con người này.Kẻ dám xả thân vì nghĩa, Kỷ Ninh sao có thể làm ngơ? “Vân Chu!” Hắn gọi lớn.
Vân Chu thoăn thoắt chạy tới, khom người: “Kỷ Ninh sư huynh có gì sai bảo?”
Kỷ Ninh gật đầu, quay sang Bắc Sơn Bách Vi: “Bách Vi, lát nữa ngươi cho Vân Chu đi cùng.Sau này phái người đưa Vân Chu đến chỗ Mạnh Nham, nghĩ cách đưa hắn về Hắc Bạch Học Cung là được.”
“Được thôi.” Bắc Sơn Bách Vi gật đầu.
“Vân Chu, nghe rõ chưa?” Kỷ Ninh nhìn Vân Chu.Hắn chọn Vân Chu vì thấy người này lanh lợi, biết nhìn người, chỉ cần dặn dò cẩn thận, chắc chắn sẽ chu toàn.
Vân Chu liền đáp: “Kỷ Ninh sư huynh cứ yên tâm.Nhất định ta sẽ mời được Mạnh Nham sư đệ về.”
“Ừ.” Kỷ Ninh gật đầu hài lòng.
Bắc Sơn Bách Vi cười khẽ: “Việc phụ thân giao đã xong, giờ đến quà ta chuẩn bị.”
“Bách Vi, ngươi…” Kỷ Ninh định từ chối.
“Đừng vội.” Bắc Sơn Bách Vi xua tay.”Ta với ngươi cũng coi như có chút tình nghĩa huynh đệ.Ngươi vừa vào Hắc Bạch Học Cung đã làm náo loạn cả Luận Đạo Điện, ta làm huynh đệ lẽ nào lại không có chút quà mừng nào? Yên tâm đi, cha ta quản nghiêm, ta cũng không dám tặng gì quá giá trị.Món quà này chỉ là chút lòng thành thôi.”
Kỷ Ninh bật cười, Bách Sơn Bách Vi đã nói vậy, hắn còn biết làm sao?
Bắc Sơn Bách Vi lật tay, lấy ra một bộ sách nom có vẻ bình thường.Chất liệu gỗ không tệ, nhưng Kỷ Ninh liếc qua cũng không thấy có gì đặc biệt.
“Ta đoán chắc không lâu nữa ngươi sẽ xuống núi lịch lãm.Dân tu đạo ai chẳng phải trải qua sinh tử rèn luyện mới mong tiến xa.” Bắc Sơn Bách Vi cười.”Nên ta chuẩn bị cho ngươi một tấm bản đồ! Bản đồ Đại Hạ vương triều.”
“Bản đồ Đại Hạ vương triều?” Kỷ Ninh kinh ngạc.
Đại Hạ vương triều rộng lớn đến mức nào?
“Đừng vội kích động.Bản đồ này chỉ vẽ chi tiết quận An Thiền thôi.Còn những nơi khác của Đại Hạ vương triều rộng lớn gấp ngàn vạn lần, chỉ phác họa sơ lược để ngươi khỏi lạc đường thôi.” Bắc Sơn Bách Vi bất đắc dĩ nói.”Ngay cả ta còn chưa từng được thấy bản đồ đầy đủ của Đại Hạ vương triều.”
Kỷ Ninh thầm cảm động.Đối với người tu đạo, bản đồ quan trọng đến nhường nào, khỏi cần phải nói.Vùng đất vô tận này đầy rẫy những nơi thần bí, nguy hiểm.Nếu không biết mà xông vào cấm địa, thì chết cũng không nhắm mắt.
“Xong việc rồi, ta đi đây.” Bắc Sơn Bách Vi đứng dậy cười.”Ta biết ngươi là thiên tài tu luyện, rất cần thời gian, nên không dám làm phiền lâu.”
“Đi nhanh vậy sao?” Kỷ Ninh cũng đứng lên.
“Hắc Bạch Học Cung của ngươi cũng ở An Thiền thành, lúc nào ta chẳng đến được.” Bắc Sơn Bách Vi nói rồi dẫn tùy tùng và Vân Chu rời đi.
Kỷ Ninh ngước nhìn trời cao, dõi theo đám người Bắc Sơn Bách Vi hóa thành luồng sáng bay đi.Sau đó hắn cúi đầu nhìn sáu bảo vật trên khay ngọc.”Tiểu Thiên Kiếm Trận của ta đang thiếu phi kiếm, giờ lại có thêm hai bộ nữa rồi.” Kỷ Ninh nhìn hai bộ phi kiếm.Một bộ bảy mươi hai thanh, một bộ mười tám thanh.Đặc biệt là mười tám thanh kia, quả là phi kiếm nhân giai thượng phẩm.”Tuy ta chưa thi triển nhiều Tiểu Thiên Kiếm Trận, nhưng Bắc Sơn Hắc Hổ kia đã biết ta cần nhiều phi kiếm.Quả không hổ là người có khả năng trở thành An Thiền Hầu, tin tức thật nhạy bén.”
“Ta bây giờ mới chỉ là Tử Phủ cảnh, nhưng việc kiếm đủ bảy trăm phi kiếm nhân giai cũng không còn khó nữa.”
“Đến lúc thành Vạn Tượng thì cần hơn bảy trăm phi kiếm địa giai.Đến Nguyên Thần thì cần phi kiếm thiên giai.” Kỷ Ninh cảm thán.Tiểu Thiên Kiếm Trận đã khiến Thư Hoa tiên nhân phải kiêng kỵ, mà mình lại có ‘Nữ Oa Đồ’, còn đi theo con đường kiếm tiên, đúng là rất hợp với Tiểu Thiên Kiếm Trận.Tin rằng Tiểu Thiên Kiếm Trận trong tay hắn sẽ còn uy mãnh hơn cả Thiên Kiếm tiên nhân.Kỷ Ninh tiếp tục xem xét.
“Cánh chim?” Kỷ Ninh nhìn cánh chim đen trên khay ngọc.”Cái này tốt hơn nhiều cái ta lấy được sau khi giết tên đệ tử Tuyết Long Sơn.”
Nhưng cánh chim bây giờ cũng không có tác dụng lớn với Kỷ Ninh.Chủ yếu là dùng để ngộ ra ‘Phong Dực độn pháp’.
Đây là môn thần thông mà một gã Thiên Tiên được tổ tiên Uất Trì tộc cứu dùng để báo đáp.Nhìn năm môn thần thông mới ở Hắc Bạch Học Cung, cũng đủ biết thần thông trân quý đến mức nào.Khó trách Uất Trì tộc phải dùng pháp bảo cánh chim để che giấu.”Thuyền!” Kỷ Ninh nhìn bốn lễ vật còn lại, mỉm cười.”Pháp bảo nhân giai cực phẩm.Sau này ta chạy bộ còn nhanh hơn ấy chứ.”
Hắn dễ dàng luyện hóa cánh chim và con thuyền.
“Pháp bảo chướng khí.” Kỷ Ninh nhìn kiện lễ vật thứ năm rồi cầm bình ngọc trắng lên.Luyện hóa xong, hắn thấy trong bình có một viên trân châu màu trắng.Viên trân châu được bao bọc bởi một tầng chướng khí nồng đậm.
“Mọi người lùi ra xa một chút.”
Kỷ Ninh nhìn quanh.Vân Lộ đứng gần đó vội lùi lại.”Ra!”
Ý niệm vừa xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh.
Lập tức đình viện tràn ngập chướng khí trắng xóa.Chướng khí lan rộng trong phạm vi mười trượng, đậm đặc đến mức Kỷ Ninh dùng đôi mắt Thần Ma cũng chỉ lờ mờ thấy được ngón tay của mình.Thậm chí cả nguyên lực xung quanh, Kỷ Ninh cũng không thể cảm ứng được.
“Nghe nói pháp bảo chướng khí thích hợp để trốn chạy vì thứ nhất nó khiến người ta không thể nhìn rõ xung quanh, thứ hai là không thể cảm ứng được.” Kỷ Ninh gật đầu.”Quả đúng là vậy.Ngay cả ta là người phóng chướng khí ra cũng không thấy được ai.Sau này chỉ cần phóng chướng khí, cả địch lẫn ta đều không thấy gì, cứ chọn bừa một hướng mà chạy.”
Chướng khí không phân biệt địch ta.Kỷ Ninh luyện hóa cả bình ngọc và viên trân châu, nhưng chướng khí chỉ ẩn bên trong viên trân châu.
“Không biết thần thức có nhìn rõ được không.” Ý niệm vừa xuất hiện trong đầu Kỷ Ninh.
Vù vù! Thần thức phóng ra, bao phủ cả đình viện.
“Sao?” Kỷ Ninh lộ vẻ mừng rỡ.Chướng khí lợi hại thật, thậm chí còn xáo trộn cả lực lượng trời đất, nhưng dưới thần thức thì nó lại hoàn toàn rõ ràng.
“Tốt!” Kỷ Ninh mừng rỡ.”Đối với người khác, pháp bảo chướng khí này chỉ là bảo vật để chạy trốn.Nhưng với ta, ta có thể dùng nó để mê hoặc địch rồi lao vào cận chiến.” Trong đầu Kỷ Ninh hiện lên một kế sách.Thần thức của mình không bị ảnh hưởng bởi chướng khí, giờ có thể dễ dàng đối phó với Vạn Tượng chân nhân rồi.”Lại có thêm một đòn sát thủ.” Kỷ Ninh cười.
Kỷ Ninh lập tức nhìn sang bình ngọc còn lại.Một ngàn cân nguyên dịch! Đây là một tài sản khổng lồ.Một pháp bảo địa giai bình thường cũng chỉ có giá mười cân nguyên dịch.Nói cách khác, một ngàn cân nguyên dịch này có thể đổi được một trăm pháp bảo địa giai bình thường! Nếu đổi pháp bảo địa giai lợi hại hơn, cũng được khoảng mười tám món.
Như trước đây, Bắc Sơn Bách Vi và Bắc Sơn Hồ còn phải đỏ mắt tranh nhau chín mươi cân nguyên dịch.
“Quà của Bắc Sơn Hắc Hổ cũng không nhỏ chút nào.” Kỷ Ninh không do dự thu pháp bảo, cầm bình ngọc bay thẳng vào tĩnh phòng.
Trong tĩnh phòng.
Bình ngọc bay ra, nút lọ mở tung.Kỷ Ninh ngồi khoanh chân trên giường ngọc, tâm tình dần bình ổn.Hắn há miệng, nguyên dịch trong bình trút thẳng vào cơ thể.
“Ầm ầm ầm…” Trong không gian Tử Phủ rộng lớn, dưới đáy hồ nước tuôn ra lượng lớn nguyên lực tinh chất.Cả hồ nước bắt đầu khuấy động với tốc độ ngày càng tăng.
Đường quanh hồ mở rộng, tràn ra bốn phía.
Hồ càng lúc càng chiếm nhiều không gian, lan về những nơi sâu thẳm.Mở rộng!
Tiếp tục mở rộng!
Một trăm cân nguyên dịch, hai trăm cân nguyên dịch, ba trăm cân nguyên dịch…Kỷ Ninh không chút do dự, tiếp tục luyện hóa.Nền móng của hắn đã gần đủ, đạo ngộ cũng đủ cao, thần hồn đủ mạnh, Kiếm Tâm Thông Minh hoàn toàn có thể tu luyện thẳng lên Vạn Tượng tiền kỳ.
Hồ Tử Phủ không ngừng mở rộng.Diện tích ngày càng kinh người.Thậm chí nếu xét về diện tích, có thể coi là ‘biển’ được rồi.
Biển Tử Phủ.Sáu trăm cân nguyên dịch.Bảy trăm cân nguyên dịch!
“Trước đây ta chỉ cần tám mươi cân nguyên dịch để tu luyện.Lần này luyện hóa thêm bảy trăm hai mươi cân nguyên dịch nữa, xem ra cũng không tệ.” Kỷ Ninh thầm nghĩ.Theo ‘Thủy Nguyên Chú’ ghi lại, nếu luyện hóa được tám trăm cân nguyên dịch ở giai đoạn Tử Phủ thì nền móng coi như là ‘nền móng Thiên Tiên’.Pháp tướng đạt được cũng là loại pháp tướng hàng đầu.
“Ào ào…”
Bảy trăm mười cân nguyên dịch.Bảy trăm hai mươi cân nguyên dịch.Còn lại một trăm ba mươi cân nguyên dịch.”Sao Tử Phủ của ta luyện hóa mãi mà chưa thấy có cảm giác đầy tràn vậy?” Kỷ Ninh hơi nghi hoặc, tốc độ luyện hóa chậm lại.Nếu tính theo pháp môn luyện khí thông thường, việc hồ Tử Phủ chứa được một trăm cân nguyên dịch đã là không tệ rồi.Nhưng Kỷ Ninh đã nạp vào hơn tám trăm cân.Bảy trăm bốn mươi cân nguyên dịch…Bảy trăm tám mươi cân nguyên dịch…Tám trăm cân nguyên dịch!
Kỷ Ninh mở mắt, ngừng luyện hóa.
“Lần trước ta chỉ luyện hóa tám mươi cân, lần này đã tám trăm cân rồi mà Tử Phủ vẫn có thể chứa thêm sao?” Kỷ Ninh nhíu mày.Tuy ‘Thủy Nguyên Chú’ không ghi mức độ tối đa, do khả năng của mỗi người khác nhau, nhưng thông thường tám trăm cân đã là giới hạn rồi.
“Tạm thời dừng lại.Hai ngày nữa hỏi sư phụ xem sao.” Kỷ Ninh dừng tu luyện.
Trong khi Kỷ Ninh đang tu luyện, ở một nơi yên tĩnh trong phủ đệ phía đông thành An Thiền, Mạnh Nham cũng đang khoanh chân trên giường, lặng lẽ bồi dưỡng lại Tử Phủ.Tử Phủ của hắn bị thương, dĩ nhiên phải điều dưỡng để khôi phục.”Tảng đá, tảng đá, mau ra đây!” Một giọng nói lo lắng vang lên.
“Danh thúc?”
Mạnh Nham dừng lại, xuống giường bước ra ngoài.
“Danh thúc, có chuyện gì vậy?” Mạnh Nham đẩy cửa, thấy người trung niên hói đầu vẻ mặt lo lắng.Mạnh Nham rất biết ơn Danh thúc.Ít nhất Danh thúc đã cho hắn sống lâu dài ở đây.
“Có phải ngươi đắc tội ai không? Bên ngoài có hộ vệ của phủ An Thiền Hầu đến tìm ngươi.” Danh thúc lo lắng nói.
“Hả?” Mạnh Nham lắc đầu.”Không có mà.”
“Đừng nói nữa, mau ra gặp đi.” Người trung niên hói đầu vội nói.Cho dù hắn đã chọn một phủ đệ nhỏ yên tĩnh để tu luyện, nhưng khi gặp người của phủ An Thiền Hầu thì cũng như kiến trước mặt rồng thần.Không, thậm chí còn chưa bằng con kiến, chỉ là một hạt cát trên đất mà thôi.
Mạnh Nham mang đầy nghi hoặc và bất an ra đến cửa chính.Ở đó có hai hộ vệ Tử Phủ mặc áo giáp đứng canh, bên cạnh là một thanh niên áo bào trắng.Hai hộ vệ đứng sau lưng thanh niên.
Mạnh Nham vừa nhìn cảnh này, giữa nỗi sợ hãi, một cảm giác chua xót dâng lên.
“Khi nào ta mới có được hộ vệ của An Thiền Hầu đi theo như vậy?” Mạnh Nham thầm than.”Hiện tại ta đến gia nhập môn phái còn không được, thì bao giờ mới tiếp tục được con đường tu tiên đây?”
Thanh niên áo bào trắng vừa thấy Mạnh Nham liền tươi cười: “Có phải Mạnh Nham huynh đài không?”
“Mạnh Nham huynh đài?” Mạnh Nham trợn tròn mắt.Người trung niên hói đầu bên cạnh tưởng mình nghe nhầm, liền nói: “Đúng vậy, nó chính là Mạnh Nham.”
“Ta là Vân Chu, đến đây theo lệnh chủ nhân Kỷ Ninh, mời Mạnh Nham huynh đến Hắc Bạch Học Cung.” Thanh niên cao gầy áo bào trắng mỉm cười nói.

☀️ 🌙