Chương 1786 Chương 1799: Ta chính là đang kiếm chuyện đó!

🎧 Đang phát: Chương 1786

Mạnh Hạo dừng bước, một chân của hắn ở cửa ra, cảm nhận được lực hút từ của ra
truyền đến, nhưng cái chân còn lại, lúc này bất kể như thế nào cũng không thể
bước ra.
Hắn quay đầu nhìn cảnh tượng trên bầu trời phía xa, thân thể run rẩy.Gương
đồng…với hắn mà nói, là chí bảo thay đổi toàn bộ cuộc đời hắn, mà Anh Vũ
bên trong thì chính là bằng hữu của hắn, là đồng bọn của hắn!
Còn có Bì Đống, tuy rằng vẫn thường đấu võ mồm cùng Anh Vũ, nhưng đối với Mạnh
Hạo mà nói, bọn chúng…đã trở thành thân nhân của hắn.
Hắn làm sao có thể quên được, một Bì Đống toàn nói huyện thuyên, làm sao có
thể quên được một Anh Vũ chỉ toàn thổi phồng tự sướng, một kẻ luôn miệng tự
xưng là Ngũ gia, một kẻ tự xưng là Tam gia chứ? Làm sao có thể quên được một
màn Hải Sản Ca chứ?
Hết thảy kỷ niệm lúc này đều hiện lên trong đầu hắn, đến cuối cùng hóa thành
một màn sinh ly tử biệt kia.Vì mình, Anh Vũ cam nguyện bị xóa đi thần trí, Bì
Đống cam nguyện vứt bỏ sinh mạng bất tử.
Cuối cùng, một kẻ bị xóa đi thần trí thì bị hai thế lực lớn cướp đi, một kẻ
thì trở thành vật chết, được Mạnh Hạo bi ai lưu giữ tại chỗ sâu nhất trong túi
trữ vật.
– Anh Vũ…Mạnh Hạo còn đang lẩm bẩm, thì thiếu niên áo bào vàng đã ầm ầm
vọt qua bên cạnh hắn, trực tiếp bước ra cửa biến mất, sau đó là Sa Cửu Đông,
lão nhân chưởng giáo cũng bay nhanh vượt qua cửa ra, biến mất.
Trước khi đi, bọn họ đều nhìn về phía Mạnh Hạo, không hiểu vì sao Mạnh Hạo lại
tỏ ra chần chờ, mà bọn họ cũng không có thời gian để suy nghĩ chuyện này, chỉ
hận tốc độ rời đi không thể nhanh hơn mà thôi.
Duy chỉ còn lại mình Mạnh Hạo đứng ở nơi đó, hắn như thể không thấy được những
tu sĩ Thương Mang Phái đang lướt qua bên cạnh mình trốn ra, ánh mắt chỉ chăm
chú nhìn về phía gương đồng.
Hắn thấy được gương đồng va chạm với ngón tay kia nổ vang, thấy được ngón tay
kia bị chấn động một cái, bất ngờ lại hơi lệch đi, thậm chí trở nên hơi mờ
nhạt, xuất hiện dấu vết vỡ vụn nhỏ.Vết nứt này trong phút chốc khuếch tán,
khiến cho ngón tay bị chấn động.
Mơ hồ có tiếng “hả” truyền ra, ngón tay tràn đầy khe nứt kia nâng lên, khẽ bắn
ra một cái.
Trong tiếng nổ “ầm ầm”, vào giờ khắc này, gương đồng…liền vỡ vụn.
Mặt gương đồng tan vỡ thành chín phần…bị phân tán khắp bốn phía.8 phần
trong đó bắn lên tinh không, không biết đi về đâu.Còn chủ thể gương đồng, mặc
dù không bị vỡ ra, nhưng lại ảm đạm không chút ánh sáng, cũng bay về chỗ sâu
trong tinh không.
Nhưng…còn một mảnh gương vỡ…lại rơi về hướng tầng đại lục thứ ba…
Một màn này, Mạnh Hạo nhìn thấy rất rõ ràng, thân thể hắn run rẩy, bỗng nhiên
hắn trở nên kích động muốn đi tầng đại lục thứ ba, muốn tìm mảnh gương rơi
xuống nơi đó! !
Thậm chí hắn có loại cảm giác, nếu như mình có thể tìm được mảnh gương này, có
lẽ…hắn sẽ có thể lần nữa cảm nhận được gương đồng, cảm nhận được Anh Vũ!
Theo gương đồng vỡ vụn, thân ảnh tầng đại lục thứ chín mang theo bi ai, mang
theo vẻ điên cuồng cũng ầm ầm lao thẳng tới ngón tay…
Một màn kế tiếp Mạnh Hạo cũng không quan sát, hai mắt của hắn chỉ nhìn chằm
chằm vào tầng đại lục thứ ba, hô hấp trở nên dồn dập.Thời khắc này, tuy rằng
hầu hết Thương Mang tu sĩ đều đã trốn ra, nhưng trước mặt của hắn vẫn còn hai
vị Chí Tôn bát nguyên đang phóng đến gần Mạnh Hạo, khi sắp lao đến cửa ra,
thân thể hai người này chợt run lên bần bật, hóa thành tro bụi cách Mạnh Hạo
chỉ có mười trượng.
Gần như ngay khi bọn hắn hóa thành tro bụi, cây đèn đồng thau trong cơ thể
Mạnh Hạo đã ảm đạm đến cực hạn, dường như sắp tắt mất.Mạnh Hạo cũng cảm nhận
được nguy cơ sinh tử trước mắt, tại một sát na này, cảm giác cận kề cái chết
dường như cách mình rất gần…
Mạnh Hạo biết nguy hiểm, biết lúc này ranh giới sống chết chỉ mỏng như sợi tơ,
nhưng vẫn kiên trì mở con mắt thứ ba ra, nhìn lại một lần cuối cùng.Dùng con
mắt thứ ba khóa vị trí mảnh gương kia, xác định chuẩn vị trí mảnh gương rơi
trên tầng đại lục thứ ba.
Quan sát xong, nguy cơ sinh tử đã gần ngay trước mắt, như có một chiếc miệng
to vô hình đang sắp sửa cắn nuốt hắn vào trong.Trong chớp mắt này, Mạnh Hạo
liền ngửa mặt lên trời gầm nhẹ, cái chân còn lại nhanh chóng bước ra, trong
nháy mắt liền biến mất.
Ngay lập tức, sóng gợn tử vong đã trùm lên vị trí của hắn vừa đứng.
Tại một truyền tống trận bên trên một nửa tinh cầu Thương Mang Tinh.
Thân ảnh Mạnh Hạo từ trong hư vô đi ra, mới vừa xuất hiện, hắn liền phun ra
một ngụm máu lớn, sắc mặt tái nhợt, nhưng trong mắt lại ánh lên ngọn lửa điên
cuồng.
Đám người Thương Mang Phái ở xung quanh hắn, thời khắc này đều vô cùng chật
vật, mấy chục người cùng tiến vào, thời khắc này chỉ có 20 người trở về, những
người khác…đều đã bỏ mạng ở bên trong Minh Cung.
– Khi nào mới có thể lại đi vào? ! Mạnh Hạo ngẩng đầu, nhìn về phía chưởng
giáo lão nhân hỏi.
– Ít nhất cần phải một năm, nhưng cũng không nhất định một năm sau sẽ tiến
vào, chúng ta còn phải chuẩn bị một chút.Lần sau lão phu sẽ đích thân đi mời
Bạch Vụ Trần Tiên! Có nàng tham dự, tính cả nhị Tôn, chúng ta đã có 6 vị cửu
nguyên đỉnh phong, cộng thêm ưu thế của ngươi tại bên trong Minh Cung, chúng
ta mới có thể nắm chắc mở ra được lối đi dẫn tới tầng đại lục thứ hai.Lão
nhân chưởng giáo không vì nguy hiểm vừa rồi mà bỏ đi ý định trong đầu, ngược
lại càng mãnh liệt hơn.
Dù sao đối với bọn hắn mà nói, Tế đàn Siêu Thoát chính là hy vọng để bọn họ
đạt đến cảnh giới Siêu Thoát!
Mạnh Hạo trầm mặc, cúi đầu liếc nhìn truyền tống trận dưới chân, tâm trạng của
hắn lúc này rất không yên tĩnh.Lần trải qua Minh Cung này, khiến Mạnh Hạo thu
hoạch được rất nhiều.
Mà đầu mối gương đồng phút cuối cùng, càng khiến cho Mạnh Hạo kiên định quyết
tâm lần nữa xâm nhập Minh Cung!
– “Nếu tìm được mảnh gương kia, ta sẽ có thể lần nữa liên hệ được với gương
đồng…” Mạnh Hạo trầm mặc, trong mắt lộ ra vẻ chấp nhất.Hắn vung tay áo, hai
vị Chí Tôn bát nguyên dưới trướng đều bay ra, trong lòng hai người vẫn còn sợ
hãi không thôi.Mặc dù bọn họ ở bên trong túi trữ vật, nhưng Mạnh Hạo cũng
không phong ấn cảm nhận của bọn họ đối với ngoại giới.
Nhất là khi Mạnh Hạo dừng lại, đối với hai vị Chí Tôn bát nguyên này mà nói,
chính là sự khảo nghiệm sinh tử.
Sắc mặt Mạnh Hạo âm trầm, cất bước ra khỏi truyền tống trận.Thời khắc này tâm
trạng của hắn đang rất phiền não, như thể mong đợi một chuyện, nhưng lại nhận
ra chuyển này cần phải chờ đợi rất lâu vậy.Tuy rằng hắn có thể áp chế loại
cảm giác này, nhưng bởi vậy mà lại gợi lên những chuyện trong dĩ vãng, khiến
trong lòng hắn không khỏi đau buồn.
Đi ra khỏi trận pháp, phía trước Mạnh Hạo là thiếu niên áo bào vàng Kim Vân
Sơn.Thời khắc này trở về được Thương Mang Phái, khiến hắn thầm thở phào nhẹ
nhõm.Trong Minh Cung, Mạnh Hạo có liên
hệ với vô tận quỷ hồn, chiếm cứ ưu thế lớn, khiến hắn không thể không cúi đầu
trước nguy cơ tử vong.Hiện tại đã trở về, mặc dù hắn biết Mạnh Hạo không dễ
trêu chọc, nhưng vẫn lộ ra vẻ lạnh lùng.
Đây cũng không phải là hắn lại muốn khiêu khích Mạnh Hạo, dù sao chưởng giáo
cùng oán khí với Sa Cửu Đông đã có lời thề, chỉ có điều oán khí trong lòng hắn
vẫn còn rất nặng, lúc ở trong Minh Cung không thể không đè nén, thời khắc này
trở lại Thương Mang Phái, đương nhiên là hắn không muốn tiếp tục đè nén nữa.
Cho dù Mạnh Hạo sáng lập kỳ tích trên Siêu Thoát Tế đàn, lại đối đầu với thiên
uy vô cùng kinh người, nhưng trong mắt của hắn, vẫn là do Mạnh Hạo mượn quỷ
hồn.Có điều hắn cũng có rất nhiều kiêng kỵ, dù sao…từ đầu đến cuối, hắn
cũng chưa thấy căn nguyên thứ chín của Mạnh Hạo, hơn nữa hắn căn bản cũng
không cho rằng Mạnh Hạo không có căn nguyên thứ chín, chỉ một mực cho rằng,
đối phương đang giữ lại làm đòn sát thủ.
Nhưng hắn cũng không định ra tay với Mạnh Hạo, lúc này hắn chẳng qua chỉ là
lạnh lùng liếc nhìn Mạnh Hạo một cái mà thôi.
– Tránh ra.
Mạnh Hạo híp mắt lại, chậm rãi lên tiếng.
Hắn vừa nói ra, thiếu niên áo bào vàng liền nhíu mày, xung quanh vẫn còn rất
trống trải, mặc dù hắn đang chắn trước mặt Mạnh Hạo, nhưng Mạnh Hạo chỉ cần
vòng qua là được.
– Ngươi muốn kiếm chuyện sao? Thiếu niên áo bào vàng lạnh lùng lên tiếng, ánh
mắt càng thêm lạnh lùng.
Nhưng bất kể như thế nào hắn cũng không nghĩ tới, chỉ một câu nói, một ánh mắt
lạnh như băng của mình, Mạnh Hạo liền ngẩng mạnh đầu, trong mắt hiện lên vẻ
lạnh lẽo, tay phải nâng lên, trực tiếp bấm quyết đánh ra một quyền.
– Ta chính là đang kiếm chuyện đó! Mạnh Hạo vừa dứt lời, bước chân bỗng nâng
lên, dậm mạnh xuống đất.Theo mặt đất ầm ầm chấn động, nắm đấm của hắn cũng
mạnh mẽ nện tới.
Một quyền này, ẩn chứa Diệt Sinh, Xá Thân, Sát Thần, Đồ Ma, bốn quyền ngưng tụ
một chỗ, khi đánh ra, lập tức khiến đất rung núi chuyển, thiên địa biến sắc,
khí thế ngập trời.
Thiếu niên áo bào vàng biến sắc, thương thế của hắn lúc ở trong Minh Cung
không nhẹ, mười thành thực lực thời khắc này chỉ phát huy được không tới bảy
thành.Thấy Mạnh Hạo trực tiếp ra tay, hắn lập tức bấm quyết phản kích, va
chạm với một quyền toàn lực của Mạnh Hạo, truyền ra tiếng nổ ngập trời.
Thân thể thiếu niên áo bào vàng run lên, lui mạnh về sau, phun ra một ngụm máu
tươi, trong mắt của hắn lộ ra vẻ điên cuồng, sâu trong đáy lòng lại ủy khuất
đến cực hạn.
Có trời đất chứng giám…hắn thật sự không muốn ra tay với Mạnh Hạo, hắn chỉ
cảm thấy mình đứng ở nơi đó cũng không quá mức vướng víu, thậm chí cái nhìn
của hắn đối với Mạnh Hạo cũng không có ý khiêu khích.Đó chỉ là vẻ lạnh lùng
rất tự nhiên khi hắn trở về tới thế lực của mình mà thôi.
Thậm chí, hắn cũng không biết tại sao mình lại đắc tội với tên điên trước mắt
này…
Hắn không biết, những người khác lại càng không biết.Thời khắc này, lão nhân
chưởng giáo chỉ biết cười khổ, Sa Cửu Đông thầm thở dài, Chí Tôn thứ hai thì
trợn tròn mắt, xem như đã được kiến thức sự bá đạo của Mạnh Hạo.
Chuyện này bọn hắn nhìn như thế nào cũng thấy, rõ ràng là…tâm trạng Mạnh
Hạo không tốt, cho nên muốn tìm người phát tiết một chút, cố tình lại xui xẻo
đúng Kim Vân Sơn…
Trong tiếng nổ vang ngập trời, trong lòng thiếu niên áo bào vàng tràn đầy ủy
khuất và tức giận, lập tức bấm quyết thi triển ra thần thông.Mạnh Hạo thì hóa
thành đại bàng, ầm ầm bắn ra vô số lông chim, trong chớp mắt đã tri triển ra
cấm pháp quy nhất!
Trong lúc nhất thời, những tiếng nổ mạnh không ngừng vang lên.Thiếu niên áo
bào vàng vốn đã bị thương sẵn, hơn nữa lại bị Mạnh Hạo chấn nhiếp trong Minh
Cung, nên dĩ nhiên đã mất đi chiến ý.Thời khắc này hắn bị Mạnh Hạo áp chế,
không ngừng bại lui.
Lão nhân chưởng giáo lắc đầu cười khổ, cùng với Sa Cửu Đông lần nữa tách hai
người ra.Mạnh Hạo trừng mắt liếc nhìn thiếu niên áo bào vàng một cái, thiếu
niên áo bào vàng cũng đồng dạng trừng mắt nhìn qua, đáy lòng hắn vô cùng ủy
khuất, thời khắc này rất muốn bạo phát.
– Tên điên, tâm trạng ngươi không tốt là có thể tùy ý đánh người sao, xích
mích của chúng ta trước đó, không phải đã được hòa giải rồi sao, ngươi vẫn còn
cầm vòng tay trữ vật của ta đó! hiếu niên áo bào vàng gào thét, hắn càng nghĩ
càng cảm thấy ủy khuất.
Bị hắn nói như vậy, Mạnh Hạo liền nhớ lại chuyện vòng tay trữ vật, vẻ mặt cũng
dịu xuống, vội ho một tiếng định mở miệng, nhưng lại không biết nên nói cái
gì, chuyện này…Quả thật là tâm trạng hắn không tốt, chủ động gây chuyện.
Mạnh Hạo đành hừ lạnh một tiếng, không nói gì, xoay người đi thẳng, trở về Đệ
Cửu Chí Tôn Thành của hắn, tiến vào trong đại điện, trực tiếp bế quan.
– “Tên điên, tên điên!” Thiếu niên áo bào vàng hung hăng trợn mắt nhìn theo
bóng lưng Mạnh Hạo, trong lòng thầm quyết định, thù này nhất định phải báo.
Nhưng nghĩ tới việc đối phương có thể kiên trì 16 ngày tại Tế đàn Siêu Thoát,
tu vi lại không xê xích bao nhiêu so với mình, thậm chí còn ẩn tàng căn nguyên
thứ chín chưa sử dụng ra, sau đó lại nghĩ tới trạng thái vô địch của đối
phương trong Minh Cung, trong khi mình vẫn còn phải tiến vào Minh Cung nhiều
lần nữa.Hắn cũng chỉ có thể cắn răng, thay đổi quyết định của mình.
– “Chết tiệt, sau này ta tuyệt đối sẽ không đứng ở trước mặt tên điên này
nữa”.
———-oOo———-

☀️ 🌙