Đang phát: Chương 178
Từng tảng đá khổng lồ rơi xuống, mỗi tảng dài cả trăm mét, rộng sáu, bảy chục mét, dày không rõ.Ước chừng mỗi tảng nặng đến vài trăm vạn cân, khiến cho dù mấy chục người tu luyện hợp sức cũng không thể đỡ nổi.
Tần Vũ hơi chùng chân, dồn toàn lực đỡ lấy tảng đá dài trăm mét.Áp lực khủng khiếp từ tảng đá dồn xuống hai tay, khiến chân hắn lún sâu vào nền đá.
“Hự…”
Tiếng động vang lên dưới chân.Tần Vũ cảm thấy chân mình lún sâu vào đá.Trong đường hầm đá này, đá rơi xuống đồng loạt, mỗi tảng lại đè lên một nhóm người khác nhau.Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ, Thanh Long và Đằng Sơn ở phía trước nhất nên phải cùng nhau gánh chịu.
Nền đá kêu răng rắc vì không chịu nổi trọng lượng.Đá vỡ vụn hoặc lún sâu xuống đất.
– Nặng kinh khủng!
Hầu Phí kêu lên, hai tay ra sức chống đỡ.Tiểu Hắc im lặng, đôi cánh lớn dang rộng để gánh tảng đá phía trên.Ba huynh đệ liên thủ mới miễn cưỡng chống đỡ được toàn bộ trọng lượng.
Tần Vũ kinh hãi.Nhớ lại khi xưa luyện ngoại công, chưa đạt tới Tiên thiên đã có thể nâng ngàn cân, đạt Tiên thiên đại thành thì vạn cân không thành vấn đề.Đến Tinh Vân cảnh và Lưu Tinh cảnh, sức mạnh không chỉ tăng mà tinh thần lực cũng trở nên cực kỳ lợi hại.
Một mình Tần Vũ có thể nâng vật nặng trăm vạn cân, Hầu Phí thì sức mạnh vượt trội hơn cả hắn, Tiểu Hắc cũng không kém bao nhiêu.Ba người liên thủ mà chỉ tạm chống đỡ, đủ thấy tảng đá này nặng đến mức nào.
– Thanh Long! Sao ngươi không ra tay?
Tần Vũ giận dữ hỏi.
Cả ba huynh đệ đã dốc sức, nhưng Thanh Long đứng bên cạnh lại chỉ nhìn chằm chằm vào đạo bùa trên mặt đá.
– Đạo bùa này có gì đó kỳ lạ!
Thanh Long lẩm bẩm rồi quay sang Tần Vũ cười:
– Được rồi, tốt lắm.Ba người các ngươi nghỉ ngơi đi.
Thanh Long gầm lớn, hai tay biến thành đôi vuốt rồng khổng lồ, lớp da tay trở nên thô ráp và phủ vảy rồng.Một luồng sức mạnh cường đại phát ra từ người Thanh Long, khiến không khí xung quanh rung động.
Hai tay Thanh Long vừa đỡ lấy, Tần Vũ, Hầu Phí và Hắc Vũ không còn cảm thấy chút áp lực nào nữa.
Một mình Thanh Long mạnh hơn cả ba huynh đệ Tần Vũ hợp lại.
Mắt Hầu Phí lóe lên tia đỏ nhìn Thanh Long, rồi dùng linh thức truyền âm:
– Đại ca, lúc nãy đá rơi, sao Thanh Long không ra tay? Lẽ nào hắn muốn đá đè chết hoặc làm chúng ta bị thương?
Tần Vũ im lặng rồi đáp:
– Đừng nghĩ nhiều.
Tần Vũ liếc nhìn Thanh Long.
Trên nền đá, máu đã chảy thành dòng nhỏ, đó là máu của những người tu luyện.Áp lực của đá quá lớn, ba huynh đệ Tần Vũ còn chống đỡ gian nan, thì mấy chục người tu luyện Kim Đan kỳ sao có thể chịu nổi?
Tiếng kêu thảm thiết dần im bặt.
Vì mỗi khối đá dài cả trăm mét nên người ở dưới tự nhiên tụ thành từng nhóm.
Năm người Tần Vũ thành một nhóm.Địch Long, Địch Tiến, Địch Húc, Tàm Nhãn lão yêu, Lâu Kha cũng ở chung dưới một tảng đá.Y Đạt, Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu thì bị một khối đá khác đè xuống.Ngôn Tự chân nhân, Hỏa Điền chân nhân, Địch Phong chân nhân cùng khoảng mười người tu luyện khác chống đỡ ở một nơi khác.
Ngoài mấy nhóm này, những người khác đã chết hết.
– Mẹ nó, cứ nâng thế này đến bao giờ? Ta phá nó đi!
Hầu Phí vung Hắc Bổng đánh thẳng vào tảng đá.Uy lực của Hắc Bổng khỏi phải bàn, đá sao chịu nổi? Theo lý, Hắc Bổng đánh vào thì đá phải vỡ tan.
Nhưng khi Hắc Bổng chạm vào đá, bùa chú trên đó liền phát ra ánh sáng đen.Cả tảng đá được bao phủ bởi hào quang đen, dễ dàng đỡ lấy công kích của Hắc Bổng mà không hề hấn gì.
– Hả?
Hầu Phí kinh ngạc.
– Phá!
Thanh Long hét lớn, hai vuốt rồng phát ra ánh sáng chói mắt, làm tan hào quang đen do đạo bùa tạo ra.Tảng đá vỡ tan thành từng mảnh, năm người Tần Vũ không còn bị đè nặng nữa.
Tần Vũ, Hắc Vũ và Hầu Phí cùng nhìn Thanh Long.
Hắc Bổng của Hầu Phí không phá được đạo bùa đen, còn Thanh Long thì có thể, sự khác biệt quá rõ ràng.Chỉ là…Hầu Phí vẫn chưa biến thân, coi như chưa dùng hết sức.
– Xẹt!
Con mắt thứ ba giữa trán Tam Nhãn lão tổ mở ra, bắn ra một tia sáng xanh lục về phía đạo bùa đen.Tảng đá liền dễ dàng bị đánh tan thành từng mảnh.
Ngôn Tự chân nhân đột nhiên phát ra những luồng kiếm khí kinh người.Cả người ông ta như được bao bọc bởi một thanh kiếm khổng lồ.Sau đó ông ta hét lên, kiếm khí bắn thẳng vào đạo bùa, phá hủy nó.
Mái tóc tím dài chấm lưng của Y Đạt đột nhiên biến thành hàng loạt mũi kim nhọn bắn thẳng lên trên.
Xẹt, xẹt…
Như tờ giấy bị xé, đạo bùa đen bị mái tóc tím xuyên qua.Tảng đá vỡ tan, cả đường hầm tối đen bỗng bừng sáng, màn đen biến mất.
– Màn đen lúc nãy chắc chắn do những đạo bùa thần bí này gây ra.
Thanh Long khẳng định.Lúc này trong đường hầm có rất nhiều mảnh đá vỡ, nhưng không ảnh hưởng đến ai.
Tần Vũ nhìn bốn người.
Thanh Long – thần thú Không Minh tiền kỳ, Tam Nhãn lão yêu – thần thú ba mắt Đổng Hư hậu kỳ, Y Đạt – tu ma giả Không Minh hậu kỳ, Ngôn Tự chân nhân – tu tiên giả Không Minh hậu kỳ.Trong bốn cao thủ này, Thanh Long chiếm ưu thế hơn, nhưng không nhiều.
Mạnh thật!
Tần Vũ thầm nghĩ.
Hắn biết rõ, trong sáu thế lực, thực lực của Tinh Thần Các chỉ ngang Cửu Sát Điện.Bốn nhà còn lại có bốn siêu cấp cao thủ dẫn đầu.Tuy nhiên…nếu Lan Thúc là người của Tinh Thần Các thì Tinh Thần Các sẽ mạnh nhất.
Tinh Thần Các có ba huynh đệ Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ.Thanh Long Cung có Thanh Long, Đằng Sơn.Tam Nhãn lão yêu, Lâu Kha đại diện cho Bích Thủy Phủ.Cửu Sát Điện có ba huynh đệ Địch Long, Địch Tiến, Địch Húc.Tử Diễm Ma Ngục có Y Đạt, Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu.Thêm vào đó là ba người Ngôn Tự chân nhân, Hỏa Điền chân nhân, Địch Phong chân nhân từ Bồng Lai Tiên Vực.
Đằng sau Ngôn Tự chân nhân còn có mười mấy người tu luyện may mắn sống sót.
– Ta nghĩ mọi người nếu không hợp tác, cứ đơn độc tác chiến thì có lẽ chưa thấy Đệ Cửu Ngọc Kiếm đã chết hết rồi.
Ngôn Tự chân nhân cười nói.
Y Đạt vuốt mái tóc dài, cười tà dị:
– Hợp tác? Nếu thật lòng thì tốt.Còn không thật lòng thì đến thời điểm quan trọng, lão già ngươi ra tay…haha.
Cười lạnh vài tiếng, Y Đạt nói:
– Ta có thói quen tự bảo vệ mình, chứ không có thói quen giao tính mạng cho người khác.
– Lão tổ ta cũng vậy.
Tam Nhãn lão yêu ngạo nghễ nhìn Ngôn Tự chân nhân.
Địch Long nói:
– Ta không tán thành nhưng cũng không phản đối.Nếu mọi người đồng ý thì ta cũng đồng ý.
Địch Long nói thừa.Đã có hai người không đồng ý, hắn nói vậy tức là hắn cũng không đồng ý.
Tần Vũ im lặng.
– Thanh Long, đi tiếp thôi.
Tần Vũ nói.
Thanh Long nhìn những người phía sau, thản nhiên nói:
– Mọi người cẩn thận.Ai chết ta không quan tâm, còn nếu lo lắng cho tính mạng thì quay về đi.
Nói xong, Thanh Long dẫn Đằng Sơn đi tiếp.
Không ai quay lại, kể cả những người tu luyện bình thường.
Không phải họ không nghĩ đến, mà không dám.Thủ lĩnh Lục đại thế lực có thể lùi, nhưng thủ hạ như họ thì không.Nếu lùi thì chẳng khác nào bỏ rơi thủ lĩnh, chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
Lần này mọi người cẩn thận hơn nhiều.
Quan sát khắp nơi, không ngừng tiến về phía trước.
Đi theo đường hầm dưới đất khoảng trăm dặm, mọi người đến một nơi đặc biệt.Đó là một hang động chứa được khoảng vạn người.Hang động này, ngoài lối vào còn có chín lối ra khác.Mỗi lối ra đều tối đen như mực.
– Chín thông đạo, chỉ có một đường sống, còn lại là đường chết.Ha ha…muốn có bảo vật của ta thì xem vận may của các ngươi thế nào!
Trên tường hang động có những dòng chữ viết bằng văn tự của Tiềm Long đại lục, mỗi chữ đều tỏa ra khí thế khủng bố.Khí thế này mạnh hơn xa khí thế của Thanh Long, Tam Nhãn lão yêu.Có thể nói…hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Mọi người đều nhìn lên tường.
– Hự!
Thanh Long, Tam Nhãn lão yêu, Y Đạt, Ngôn Tự chân nhân ai nấy đều tái mặt, ngẩng đầu lên trời phun ra máu.
Tần Vũ và những người khác cảm thấy nặng nề trong lòng, còn những người tu luyện bình thường thì không cảm thấy gì.Bốn người Thanh Long lập tức ngồi xuống, không dám nhìn lên tường nữa, tĩnh tâm điều tức.
– Trong chín thông đạo chỉ có một sinh lộ.
Tần Vũ nhíu mày.
Một lúc sau, Thanh Long và những người khác đứng dậy, nhưng không ai dám nhìn bức tường lần nữa.
Y Đạt thì có vẻ hưng phấn, khóe miệng vẫn rỉ máu:
– Ha ha, nhìn những dòng chữ trên tường xem, chắc không ai còn nghi ngờ là không phải do tiên nhân nào đó lưu lại chứ?
– Đương nhiên không thể nghi ngờ.Chỉ khí thế của những dòng chữ này cũng đủ làm ta bị thương.Giải thích duy nhất là do tiên nhân lưu lại.Chỉ là các người nhìn đám Kim Đan kỳ xem…
Thanh Long chỉ vào đám tu luyện Kim Đan kỳ.
Mọi người nhìn lại thì thấy đúng là đám người này nhìn những dòng chữ trên tường mà không hề bị ảnh hưởng.
Lẽ ra, với khí thế của những hàng chữ này, công lực càng kém thì càng không thể đứng vững mới phải.
– Áp lực của các văn tự này, công lực càng cao thì càng dễ bị thương, công lực yếu thì ảnh hưởng càng nhỏ.Thật kỳ lạ, ta chưa từng nghe nói đến.Vị tiên nhân này ít nhất cũng là Kim Tiên, thậm chí theo truyền thuyết là…
Thanh Long không nói tiếp.
Hiển nhiên đó là bí mật.
– Nói vớ vẩn làm gì.Thanh Long, giờ chín con đường này ta phải chọn đường nào? Tiên nhân đã nói, với thực lực của bọn ta, chọn sai đường thì chỉ có chết.
Tam Nhãn lão yêu lạnh lùng nói.
Tâm trạng mọi người nặng nề.
Do chính tiên nhân cảnh giới ít nhất là Kim Tiên nói ra, với thực lực của họ đúng là không thể tạo ra kỳ tích.
Vậy nên…trong chín con đường này phải chọn đúng đường sống.
– Chín con đường chỉ có một đường sống, lựa chọn thật khó khăn.So với Đệ Cửu Ngọc Kiếm, sinh mạng quan trọng hơn nhiều.Ta nghĩ không cần tốn thời gian nữa.Lão Lục, đừng nghĩ nữa, chúng ta đi thôi.
Địch Long nói rồi cùng Địch Húc quay người đi.Địch Tiến lập tức theo sau.
– Đồ nhát gan.
Y Đạt cười lạnh.
– A!
Địch Long kêu lên kinh hãi.Địch Tiến và Địch Húc cũng kêu lên hoảng sợ.
Mọi người quay lại nhìn theo.Theo ánh mắt của họ, mọi người nhìn về phía thông đạo.Vừa nhìn thấy, ai nấy đều biến sắc.
Lúc này thông đạo đột nhiên biến thành một cái lỗ đen xoay chuyển, hào quang đen từ tâm phát ra, men theo tường động di chuyển.
– Không ổn!
Nhóm Thanh Long, Ngôn Tự chân nhân, Tần Vũ đều nhận ra sự bất ổn.Trong nháy mắt hào quang đen bao phủ những bức tường, biến thành một địa huyệt đen không đáy, chỉ có chín thông đạo là không hề bị ảnh hưởng.
Ngẩng đầu lên, mọi người thấy một hàng chữ lơ lửng trên không: “Không sống thì chết!”
– Ha ha…
Y Đạt ngẩng đầu lên trời cười lớn:
– Vị tiên nhân này quả nhiên lợi hại.Lưu ngôn của ông ta nói: “Chín thông đạo một đường sống, còn lại là đường chết.Bọn ta phải lựa chọn.” Bây giờ chúng ta nhất định phải lựa chọn rồi.Con đường đến đây không còn, chỉ còn chín thông đạo này mà thôi.
– Biến thái.
Địch Long lạnh lùng nhìn Y Đạt.
Ai gặp tình huống này cũng đều như Y Đạt, ai muốn chết chứ.Đáng tiếc, bây giờ họ không còn lựa chọn nào khác.Hơn nữa, những vùng xoáy trên tường động tỏa hào quang đen mang theo năng lượng khủng bố khiến ai cũng khiếp đảm.
Chỉ có lựa chọn!
Không sống thì chết!
– Đại ca, huynh chọn đi.Huynh chọn đường nào, ta sẽ theo đường đó.Quác quác, ta tin vào vận may của đại ca.
Hầu Phí cười lớn nhìn Tần Vũ.Hắc Vũ cũng nhìn Tần Vũ, trong ánh mắt sắc bén đầy vẻ tin tưởng.
Hai huynh đệ đều đồng ý với lựa chọn của Tần Vũ!
Chín thông đạo chỉ có một đường sống, xác suất quá thấp.
Đường lùi cũng không còn.Chỉ có lựa chọn!
Tần Vũ nghiến răng, nhìn chín thông đạo.
