Đang phát: Chương 1773
Tủi thân thì cũng chỉ mình mình biết thôi, chẳng ai mà thấu hiểu cho được.
Ít nhất Trư Bát Giới và Miêu Nghị chẳng đời nào mủi lòng thương xót Ngọc La Sát.Bát Giới thì đầy bụng mưu ma chước quỷ, còn Miêu Nghị chỉ hận không thể tống khứ ả cho rảnh nợ.
Dù hai gã này có động cơ gì đi chăng nữa, hoặc đang ấp ủ kế hoạch gì trong đầu, thì chung quy vẫn là muốn bắt nạt ả đàn bà kia.Mà muốn bắt nạt, thì chỉ có thể thừa lúc ả yếu thế nhất thời mà thôi.Chứ không thì chưa biết ai mới là người bị bắt nạt đâu.
Còn Ngọc La Sát, từ chỗ cường thế tột độ, chuyển sang chống trả quyết liệt, rồi lại hoàn toàn buông xuôi cả thể xác lẫn tinh thần, đến mức giờ đây chỉ còn biết cam chịu bị xâm lược.Sự thay đổi trong tâm lý của ả quả thực quá lớn, cứ như thể từng lớp vỏ bọc bị lột bỏ, để lộ ra con người thật bên trong.Việc ả bày ra dáng vẻ yếu đuối trước Bát Giới là vì đã đặt quá nhiều hy vọng vào gã, kết quả cái tát của Bát Giới đã đánh đau ả, đau đến tận tâm can!
Bao nhiêu năm rồi ả đã không khóc, tối nay ả bỗng thấy mình như thể trở lại cái thời vô y vô vị năm xưa.Ả đã khóc một trận, lau khô nước mắt rồi từ đó kiên cường đối mặt với mọi gian nan khổ ải, cuối cùng mới thành tựu được quả vị Ngọc Diện Phật.
Lúc vừa ngồi một mình ở đây, ả đã nghĩ rằng mình sắp phải lặp lại tình cảnh năm xưa.Ai ngờ đâu lại có một bàn tay ấm áp chìa ra, một bàn tay vừa đưa cho ả quần áo sạch sẽ, vừa đưa cả đồ ăn, còn nói những lời nghe thì có vẻ trách mắng nhưng thực chất là quan tâm ả.
Chút mềm yếu trong lòng ả bỗng chốc bị đánh trúng.Ả không muốn khóc lóc như một cô thiếu nữ, nhưng ả không thể thi triển pháp lực để kìm nén.Nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.Giờ phút này, ả nhận ra rõ ràng mình không phải là Ngọc Diện Phật gì cả, ả cũng chỉ là một người đàn bà bình thường, dù cho đã từng đứng ở trên cao.
“Lão đại, hương vị thế nào?” Ngồi bên đống lửa vừa ăn vừa uống, Bát Giới cười hì hì hỏi.
Miêu Nghị ăn như hổ đói, uống một ngụm rượu rồi thở phào một hơi: “Đi đường chỉ cần có cái gì bỏ bụng là được rồi, hình như lâu lắm rồi chưa được hưởng thứ gì ngon như vậy.”
Bát Giới ngẩn người, chợt có chút tự trách nói: “Đại ca, xin lỗi.Đều tại em cả.”
Miêu Nghị nghiêng đầu nhìn gã, cười cười: “Nói gì vậy, người một nhà cả mà.Mà này, cái chỗ khỉ ho cò gáy này các cậu tìm ra thế nào vậy?”
Bát Giới cười khổ nói: “Ai mà biết được cái nơi này chứ, còn không phải đụng phải cái gã Vu Hành Giả hay bói toán kia sao, hắn chỉ đường cho đấy.Hắn mà không chỉ thì ai mà biết đường đến đây? Đến thì cũng đến rồi, ai ngờ lại đụng phải con quái vật kia.Cái gã Vu Hành Giả này không phải là hố người sao.Hố em thì không nói, hắn với con lừa ngốc kia là bạn tốt mà, thế mà hắn cũng hố cả con lừa ngốc đến đây, uổng công bọn em tin tưởng hắn như vậy.”
Quả nhiên là hắn! Miêu Nghị nhướng mày.Hắn chẳng có oán hận gì với người nọ cả, đường là do mình chọn, chưa từng hối hận, nên cũng chẳng bao giờ oán trách hắn.Nhưng việc đẩy Bát Giới vào cái nơi hiểm địa này thực sự khiến hắn cảm thấy không vui.
Hắn không thể chắc chắn việc thầy trò Bát Giới đến đây có phải là do người nọ sai khiến Vu Hành Giả hay không.Cho nên nếu có cơ hội gặp mặt, hắn nhất định phải hỏi cho ra nhẽ!
“Đại ca, lão Tam đi theo cái bà cô tuyệt tình kia thế nào rồi?” Bát Giới hỏi.
Nhắc đến Nguyệt Dao, Miêu Nghị khựng lại.Hắn đương nhiên biết cái bà cô tuyệt tình mà Bát Giới nói là chỉ Mục Phàm Quân, bèn lẩm bẩm: “Ta cưới lão Tam làm thiếp rồi.”
“Phụt…” Bát Giới vừa tu vào miệng ngụm rượu đã phun ra hết, nước rượu chảy ròng ròng trên cằm cũng chẳng buồn lau.Gã ngây ngốc nhìn Miêu Nghị, cổ họng khẽ động đậy, dò hỏi: “Vừa rồi anh nói gì, em không nghe rõ.Có thể nói lại lần nữa được không?”
Miêu Nghị cố gắng tỏ ra bình thản, lặp lại một lần nữa: “Ta đã cưới lão Tam.”
Nói xong hắn đợi một hồi lâu mà không thấy Bát Giới phản ứng gì.Đến khi hắn chậm rãi nhìn lại, thì thấy Bát Giới đang nhìn mình với vẻ mặt cổ quái.Trong lòng hắn cực kỳ xấu hổ, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói: “Sao, không được à?”
“Được!” Bát Giới kéo dài giọng, nhưng ngay sau đó lại cười quái dị: “Lão đại, anh được đấy! Thật không ngờ anh lại ra vẻ đạo mạo như vậy!”
Miêu Nghị: “Đừng có ở đó mà kỳ quái.Cậu trốn ở đây thì biết cái gì? Ta cưới lão Tam cũng là bất đắc dĩ thôi.Lão Tam suýt chút nữa bị người ta hãm hại, tâm trạng cô ấy lúc đó rất bất ổn, nên ta mới cầu xin tẩu tử cho cô ấy vào cửa.”
Nghe nói lão Tam suýt chút nữa gặp chuyện không may, vẻ mặt Bát Giới trở nên ngưng trọng: “Chuyện gì vậy? Với bối cảnh của lão Tam, lại có đại ca che chở, ai dám động đến cô ấy ở cái thế giới nhỏ bé đó?”
“Giờ mới biết hỏi? Lúc lén lút bỏ trốn chẳng thèm liên lạc với ai thì làm gì hả? Không phải ở thế giới nhỏ bé, lão Tam cũng đến thế giới lớn này rồi.” Miêu Nghị kể lại đại khái tình hình, có liên quan đến việc Ngũ Thánh đi luyện ngục thì lược bỏ bớt.Không phải là không tin Bát Giới, mà là không tin nhân phẩm của gã, có một số việc không muốn Bát Giới bị cuốn vào.
Nghe đến việc Nguyệt Dao suýt chút nữa bị tên dâm tặc hàng đầu ở thế giới lớn là Giang Nhất Nhất hãm hại, vẻ mặt Bát Giới dữ tợn như muốn ăn thịt người, hai bàn tay siết chặt đến mức móng tay muốn đâm vào da thịt.Nghe đến việc Giang Nhất Nhất đã bị Vân Tri Thu thiết kế trừ khử, gã mới dịu bớt vẻ mặt, buông lỏng hai bàn tay, thở dài một hơi: “Không hổ là đại tẩu của ta, bần tăng rất coi trọng cô ấy.Lão đại không cưới sai người rồi.Như vậy mới là người một nhà.Có đại tẩu ở đó, lão Tam về sau sẽ không phải chịu tủi thân gì nữa.Lão Tam gả cho anh cũng là chuyện tốt.Anh dù có đánh có mắng cô ấy cũng là vì tốt cho cô ấy, ít nhất sẽ không ức hiếp cô ấy.Lão Tam mà gả cho người khác thì em thật sự lo lắng.Đàn ông chẳng có ai tốt đẹp gì cả.Đó cũng chính là lý do vì sao lúc trước em cứ khuyên anh cưới cô ấy! Mà này, đại ca, tình hình của anh hiện giờ thế nào rồi?”
Về chuyện của mình, Miêu Nghị cũng nói sơ qua, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Bát Giới hết hồn.
Sau khi nghe xong, Bát Giới khẽ thở dài: “Không ngờ mấy năm nay lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy.Đáng tiếc là chút tu vi còm cõi của em chẳng giúp được gì cho anh.”
Nhắc đến chuyện tu vi, Miêu Nghị đương nhiên không thể không hỏi: “Tu vi của cậu hiện giờ thế nào rồi?”
Bát Giới thở dài: “Tạm được.Mấy năm trước vừa đột phá đến Kim Liên nhất phẩm.”
Miêu Nghị trầm giọng nói: “Mới Kim Liên nhất phẩm thôi à? Vậy mà cậu còn có tâm trạng ở đây ngủ ngon? Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này thì có tài nguyên tu luyện gì chứ?”
Bát Giới dở khóc dở cười nói: “Anh không hiểu công pháp tu luyện của em mà.Lúc ban đầu tài nguyên tu luyện quả thật có ích, nhưng càng về sau càng vô dụng.Tốc độ tu vi tiến triển lúc nào cũng chậm rì rì như ốc sên ấy.Tiên nguyên đan ăn cả đống cũng vô dụng, cho em thêm nhiều tài nguyên tu luyện nữa cũng chỉ là lãng phí.Mấy năm nay em tu hành đã coi như là đột nhiên tăng mạnh rồi đấy, còn mạnh hơn con lừa ngốc kia nhiều.Con lừa ngốc kia nhiều năm như vậy về cơ bản không có gì thay đổi cả.Tu vi của em đột nhiên tăng mạnh rồi thì hình như cũng đến cái bình cảnh kỳ này, về cơ bản không có tiến triển gì.”
Miêu Nghị nhíu mày nói: “Cậu không phân tích thử nguyên nhân à? Không phân tích xem trước kia tu vi của cậu đột nhiên tăng mạnh là vì nguyên nhân gì sao? Tìm ra vấn đề thì mới giải quyết được chứ.”
Bát Giới gật đầu: “Phân tích rồi chứ, làm sao có thể không phân tích.Mà nói mới kỳ lạ, tu vi của em đột nhiên tăng mạnh là khi vốn chẳng làm gì tu luyện cả, tu vi tự nó cứ thế mà lên, trực tiếp đuổi kịp con lừa ngốc.”
Miêu Nghị kinh ngạc: “Không tu luyện mà tu vi lại đột nhiên tăng mạnh, làm sao có thể? Cậu làm gì?”
Bát Giới: “Thì còn làm gì được nữa? Cứ ở lì trong cái miếu kia với lão yêu quái thôi.Chẳng có thời gian tu luyện, toàn bộ tinh lực đều dồn vào việc áp chế lão yêu quái kia.Kết quả tu vi cứ thế mà vù vù lên, nhanh không thể tưởng tượng.”
Miêu Nghị ngạc nhiên nói: “Nếu vậy thì cậu cứ tiếp tục đi áp chế lão yêu quái kia đi!”
Bát Giới đang gặm chân thỏ thì cắn một miếng nhấm nuốt, rồi bày bãi chân thỏ xuống: “Anh tưởng em không muốn à, vô dụng ấy chứ.Từ khi có thể thoải mái áp chế lão yêu quái, tu vi liền dừng bước không tiến.Kỳ lạ.Anh không thấy em hiện giờ nhàn hạ lắm sao.Giờ áp chế lão yêu quái kia cũng chẳng cần em ra tay, có một mình con lừa ngốc là đủ rồi, huống chi còn có cả Bát Hối giúp đỡ.Anh bảo em hiện giờ tu luyện cũng chỉ có tiến độ đó, không tu luyện cũng chỉ có tiến độ đó, em còn điên mà đi tu luyện như thằng ngốc làm gì, đầu óc có vấn đề thì còn có lý.”
Miêu Nghị chần chờ một hồi, cũng không hiểu rõ là chuyện gì, hỏi: “Hay là đổi loại công pháp thử xem? Ta có Phật Thánh Cực Lạc Tâm Kinh.”
Bát Giới lắc đầu: “Vô dụng.Mấy năm nay em cũng kiếm chút công pháp tu hành thử qua rồi, sửa cái gì thì cũng như một hạt cát ném vào biển cả, luyện tới luyện lui chẳng có tác dụng gì cả.Phi ma phi kiếp, bất trụ bất không, bần tăng vẫn cứ là bần tăng.Em à, cuối cùng xem như đã hiểu ra rồi.” Vừa nói vừa lắc đầu.
Miêu Nghị: “Hiểu ra cái gì?”
Bát Giới chắp tay trước ngực nói: “Vừa vào giới môn sâu như biển, trời sinh làm hòa thượng mệnh, A Di Đà Phật!”
Miêu Nghị trầm mặc, yên lặng uống rượu.Công pháp tu luyện của Bát Giới có vấn đề kỳ quái, công pháp tu luyện của hắn cũng có vấn đề kỳ quái, hai anh em nhà này là sao vậy?
Nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một tia sáng.Tinh Hỏa Quyết của hắn đến một mức độ nào đó mà nói, nếu không có âm dương trợ lực thì kỳ thực chưa chắc đã so được với tốc độ tu hành của người khác.Việc Bát Giới đột nhiên tăng mạnh tu vi lúc đó chẳng phải là bởi vì có việc trấn áp yêu tăng Nam Ba hay sao? Hắn suy tư rồi trầm ngâm nói: “Một khi đã như vậy thì không cần vội.Ta phỏng chừng cậu vẫn chưa tìm được nguyên nhân kích thích tu vi tăng vọt thôi.Một khi tìm được rồi, ắt hẳn tu vi sẽ lại đột nhiên tăng mạnh.”
Bát Giới cười ha ha: “Gấp cái gì chứ? Bần tăng gấp cái gì? Bần tăng chẳng gấp gì cả.Vất vả lắm mới bước vào giới tu hành, thế giới tươi đẹp, cuộc sống tốt đẹp, phải hảo hảo hưởng thụ mới đúng.Đem thời gian dùng vào tu luyện, như vậy mới thật là có bệnh.”
Miêu Nghị hừ lạnh nói: “Ta xem lúc cậu gặp phiền toái vô kế khả thi thì còn có nghĩ như vậy không.”
“Đến cả chuyện gì sẽ gặp phiền toái cũng không thể nhận ra để tránh né, thì còn lăn lộn cái…” Vừa nói thuận miệng, Bát Giới bỗng cứng họng.Thấy Miêu Nghị lại muốn ra vẻ anh cả mà thuyết giáo, đầu gã liền to ra, vội vàng chuyển chủ đề, ho khan một tiếng nói: “Đại ca, anh bảo em tái kiến lão Tam, là nên gọi cô ấy là tẩu tử, hay là gọi Tam muội thì tốt?”
Sắc mặt Miêu Nghị nháy mắt tối sầm lại, vung chân đá thẳng ra ngoài.
Bát Giới “Ôi” một tiếng kêu quái dị, bị đá văng ra ngoài.
Đêm nay, hai anh em lâu ngày gặp lại đã hàn huyên rất nhiều, rất nhiều dưới bầu trời đầy sao.
Đến tận bình minh ngày hôm sau, Miêu Nghị đứng dậy nhìn về phía khe sâu, Bát Giới mới vỗ vỗ mông đứng dậy, đi tới trước đình, quát lớn với Ngọc La Sát đang nằm nghiêng nhắm mắt: “Đừng giả bộ ngủ nữa, biết là cô tỉnh rồi.”
Ngọc La Sát mở to mắt nhìn nhìn, rồi lại nhắm hai mắt lại, lạnh lùng nói: “Không biết đại sư có gì phân phó?”
Bát Giới cười ha ha: “Nghe nói cô muốn xem kho báu của Nam Vô Môn?”
Ngọc La Sát bỗng nhiên mở to hai mắt, trong mắt, dã tâm lại bùng cháy.
Bát Giới vẫy vẫy tay: “Đi thôi, không thể để cô đến đây uổng công một chuyến được, mang cô đi mở mang kiến thức.” Dứt lời xoay người mà đi.
Ngọc La Sát lập tức xoay người đứng dậy, vốn muốn đi theo ngay phía sau, nhưng lại không biết nghĩ đến cái gì, bèn chạy tới bên hồ trước, múc nước rửa mặt, soi mình xuống mặt hồ, vuốt vuốt mái tóc, rồi mới đứng dậy bước nhanh đuổi theo.
