Đang phát: Chương 1773
Sắc mặt mọi người thay đổi hẳn, những lời đại nghịch bất đạo như vậy đến nghĩ họ còn không dám.
Quảng Nguyên cười khẩy:
– Hôm nay dù ngươi có tài ăn nói đến đâu cũng đừng mong sống sót.
Lý Vân Tiêu nhìn lướt qua đám đông, dõng dạc nói:
– Chẳng lẽ chư vị còn trông chờ hắn ta từ bi tha cho hay sao? Cơ hội sống sót phải tự mình đổ máu giành lấy, chứ không phải chờ người khác bố thí.
Lời này như đánh thức mọi người, nhìn vẻ mặt dữ tợn của Quảng Nguyên, sự do dự trong lòng dần biến mất.
– Vị bằng hữu nhân loại này nói phải, chúng ta liên thủ giết hắn không khó, nếu cứ đứng nhìn thì chỉ khiến hắn dễ dàng tiêu diệt từng người mà thôi.
Tên Hải tộc từng đổi được Cửu Thải Thiên Loa cũng lên tiếng, linh khí trên người hắn ta bộc phát, lao thẳng về phía Pháp Hoa Liên Thai trên không trung.
Hắn bước lên đứng cạnh Lý Vân Tiêu, rõ ràng là muốn hợp lực đối phó địch.
Lúc này, ngày càng có nhiều người kiên định lập trường, phẫn nộ đứng lên, trừng mắt nhìn Quảng Nguyên.
Bắc Minh Lai Phong vừa mừng vừa lo, mừng vì Lý Vân Tiêu chắc chắn sẽ chết, lo là mình cũng khó thoát.Hắn không biết phải làm sao, liếc nhìn Bắc Minh Kháng Thiên.
Bắc Minh Kháng Thiên sắc mặt âm trầm, khẽ nhếch môi truyền âm cho hắn.
Bắc Minh Lai Phong vội vàng lắng nghe, thần sắc trên mặt không ngừng biến đổi, cuối cùng lộ vẻ kiên định, gật đầu với Bắc Minh Kháng Thiên.
Bắc Minh Kháng Thiên bay lên không trung, trầm giọng nói:
– Tất cả cường giả Nhân tộc nghe lệnh ta, tiêu diệt năm người của đảo Hãm Không!
Quảng Nguyên híp mắt nhìn hắn, khen:
– Chậc chậc, cường giả Nhân tộc sao? Bát tinh đỉnh phong, không tệ.Tân Thần, giao hắn cho ngươi đấy!
Tân Thần nhảy lên đài, bay đến sau lưng Quảng Nguyên nói:
– Đại đảo chủ, có thể tha cho Lý Vân Tiêu được không?
Sắc mặt Quảng Nguyên lạnh đi, giận dữ nói:
– Đừng quên giao ước giữa ta và ngươi, Lý Vân Tiêu nhất định phải chết.
Ánh mắt hắn lóe lên sát khí, nhìn chằm chằm Tân Thần lạnh lùng nói:
– Ngươi có thể cứu hắn một lần, nhưng ta tuyệt đối không cho phép chuyện đó tái diễn.
Sắc mặt Tân Thần biến đổi, im lặng thở dài.
Trên gương mặt xinh đẹp của Thủy Tiên cũng lộ ra sát khí, giận dữ nói từng chữ:
– Ta tuyệt đối không cho phép ngươi giết Lý Vân Tiêu!
Giọng điệu vô cùng kiên quyết, dường như không thể thương lượng.
Nàng cũng không hiểu sao mình lại quyết đoán như vậy, bay lên chắn trước mặt Lý Vân Tiêu.
Hành động này của Thủy Tiên khiến mọi người kinh hãi, nhưng nó cũng đại diện cho lập trường của con gái Hải Hoàng, mọi người không do dự nữa, quyết tử chiến với đảo Hãm Không.
Lý Vân Tiêu ngẩn người, ánh mắt lộ vẻ phức tạp, không ngờ nha đầu ngốc này lại dũng cảm như vậy.
Sắc mặt Bắc Minh Lai Phong càng thêm tái nhợt, trong mắt tràn ngập hận ý.
Lần này, sắc mặt Quảng Nguyên thực sự thay đổi, hắn lạnh giọng nói:
– Công chúa điện hạ, xin người suy nghĩ kỹ càng.Hắn chỉ là một tên nhân loại ti tiện, còn ta mới là dân của người, là dân của tứ hải.Người nên bảo vệ là ta, chứ không phải hắn.
Thủy Tiên lạnh lùng nói:
– Ta muốn bảo vệ ai là việc của ta, cần ngươi chỉ bảo sao?
Quảng Nguyên và đồng bọn sững sờ, Thủy Tiên vốn không giỏi ăn nói, sao đột nhiên lại trở nên sắc bén như vậy?
– Ha ha!
Lý Vân Tiêu bật cười, khen:
– Không tệ.Như vậy mới giống công chúa, nhưng chiến trường này không phải nơi cô nương nhỏ bé như ngươi có thể tham gia, lui ra sau đi.
Lý Vân Tiêu nắm lấy tay nàng kéo ra sau lưng.
Toàn thân Thủy Tiên run rẩy, nàng chưa từng bị nam nhân chạm vào, thoáng chốc bối rối, bị Lý Vân Tiêu kéo ra phía sau.Hai má nàng đỏ bừng, tim đập loạn xạ.
May mắn mọi người đều dồn sự chú ý vào Quảng Nguyên, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng là công chúa tứ hải, người có địa vị cao quý, Lý Vân Tiêu lại dám vô lễ với nàng như vậy, vốn nên bị xử tội chết.Nhưng giờ nàng không hề tức giận, ngược lại còn có cảm giác khó tả, đứng sau lưng tên nhân loại kia nàng cảm thấy rất an toàn, rất ấm áp.
– Lý Vân Tiêu, ngươi dám bắt cóc công chúa tứ hải, còn các ngươi nữa, dám cấu kết với nhân loại, phản bội Hải Hoàng, tất cả đều đáng chết!
Sắc mặt Quảng Nguyên lạnh lẽo, chụp mũ cho mọi người, sau đó vung tay lên quát:
– Giết hết!
Ba vị đảo chủ trên đài dẫn đầu bay lên, đứng sau lưng Quảng Nguyên.Vệ sĩ của đảo Hãm Không cũng xuất hiện bao vây mọi người.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đây là cấm chế một chiều, bên ngoài vào được, bên trong không ra được.
Bắc Minh Kháng Thiên trầm giọng nói:
– Ngươi có chắc phá được cấm chế không?
Hắn hỏi vậy chứng tỏ cũng không biết phải làm sao.Bát tinh đỉnh phong và cửu tinh chi cảnh là hai cấp độ khác biệt hoàn toàn.
Lý Vân Tiêu lắc đầu cười khổ:
– Dù thoát khỏi đại sảnh này, cũng không thoát khỏi đảo Hãm Không được.Lần này thực sự phiền phức, không cẩn thận chúng ta sẽ mất mạng ở đây mất.
Bắc Minh Kháng Thiên nhíu mày, không hiểu ý của Lý Vân Tiêu, chỉ hừ lạnh:
– Vân Tiêu công tử cũng có lúc tuyệt vọng sao? Không giống ngươi chút nào.Ta không tin đảo Hãm Không có thể ăn hết chúng ta, trong đám người này có không ít cao thủ đấy!
Lý Vân Tiêu cười khổ, không thể giải thích với Bắc Minh Kháng Thiên, Pháp Hoa Liên Thai kia là huyền khí siêu phẩm, nếu mọi người biết được, e rằng niềm tin sẽ sụp đổ.
Giờ không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, vệ sĩ của đảo Hãm Không đã lao lên, trên tay cầm những chiếc xiên giống nhau, khắc đầy vòng tròn quấn vào nhau, không bị ảnh hưởng bởi lực hút của Pháp Hoa Liên Thai.
“Phanh”
Một vệ sĩ đảo Hãm Không giao chiến với một Hải tộc, chiến phủ của Hải tộc bị xiên của đối phương bẻ gãy, hắn kinh hãi bị đâm xuyên ngực mà chết.
Cảnh tượng này khiến mọi người vừa sợ vừa giận, nghĩ đến huyền khí của mình cũng dễ vỡ như vậy, lửa giận bùng lên.
