Đang phát: Chương 1771
Lưỡi đao đỏ rực xé gió, mang theo âm thanh chói tai, trong tích tắc chém ngang không trung, nơi lưỡi đao đi qua, không gian vỡ vụn kéo dài cả ngàn thước.Ba nhát đao của Lục Thiếu Du chém xuống, những kẻ dẫn đầu đám cường giả Vương cấp còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị chém làm đôi, vô số yêu thú, linh thú cũng chung số phận.
Ầm ầm!
Mặt đất nứt toác, tạo thành những khe sâu hoắm kéo dài vô tận.Phần dưới đỉnh núi đổ sập, đá lớn vỡ vụn.Ba nhát đao kinh hoàng, khí thế ngút trời khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.
– Ai còn dám lên thử?
Lục Thiếu Du đứng giữa không trung, Huyết Lục trong tay tỏa ra sát khí ngập trời, như một thứ uy áp khiến yêu thú, linh thú không dám bén mảng.
Đám người vội vã chạy tới, thấy cảnh tượng này liền tỉnh táo lại.Lục Thiếu Du trước mắt đáng sợ hơn bất kỳ yêu thú, linh thú nào.Hắn ra tay không chút lưu tình, thực lực kinh khủng, e rằng dưới Tôn cấp khó ai địch nổi.Vây công yêu thú còn có cơ may sống sót, nhưng tới gần hắn thì chắc chắn mất mạng.
Đám người dừng bước, không dám tiến lên.
– Tiến lên đi! Chúng ta hao tổn hết, kẻ khác sẽ hưởng lợi, hậu quả khôn lường!
Giữa đám người Linh Vũ giới, giọng Huyền Minh Tôn giả vang lên, thúc giục mọi người tiến lên, ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo.
Lục Thiếu Du liếc về phía đám người Linh Vũ giới, thầm nghĩ nếu có cơ hội, nhất định không bỏ qua.
Mọi người nhìn nhau, bị yêu thú, linh thú và khôi lỗi vây khốn, lại không dám tiến lên vì Lục Thiếu Du, ai nấy đều rợn tóc gáy.
Đám người Không Nhận Tôn giả và cường giả Tứ các Tứ đảo nhìn Lục Thiếu Du, thấy người Nhật Sát các bình yên vô sự trốn trong khu vực kia, không khỏi ghen tị.
Người của bốn sơn môn Thần Kim các, Nguyệt Long các, Địa Viêm đảo, Khôn Dương đảo nhìn nhau rồi tiến về phía Lục Thiếu Du.Càng gần khu vực kia, dường như càng an toàn, ít bị tấn công hơn.
– Lục chưởng môn, cho chúng ta vào được không?
Giữa đám người, một lão giả mặc hắc bào bước ra, thực lực Vũ Vương bát trọng, có lẽ là người đứng đầu của một sơn môn nào đó.Sắc mặt tái nhợt, thân hình chật vật, ánh mắt thèm muốn nhìn đám người nhàn nhã phía trước.
– Tại sao ta phải cho các ngươi vào? Cho ta một lý do hợp lý đi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du lạnh lùng.
Lão giả bị sát khí của Lục Thiếu Du bao phủ, hoảng hốt, cắn răng nói:
– Lục chưởng môn, ngươi thật không có lòng từ bi.Các ngươi bình yên vô sự, lại không màng tới sinh tử của người khác, chỉ lo cho bản thân mình, không thấy quá đáng sao?
– Đúng vậy, quá đáng thật! Dựa vào cái gì chỉ lo cho mình mà không quan tâm tới người khác?
– Quá đáng!
– Chúng ta cũng muốn vào đó!
Lão giả vừa dứt lời, liền nhận được sự ủng hộ của không ít người, ai nấy đều trách móc Lục Thiếu Du.
Lạc Kiến Hồng, Tử Yên, Lam Thập Tam, Thiên Thủ Quỷ Tôn, Thiên Ưng công tử, Âm Dương Vương, Tiêu Dao Vương đều nhíu mày nhìn Lục Thiếu Du, không nói gì, thầm đoán xem hắn sẽ xử lý ra sao.
– Mấy tên ích kỷ này, chỉ biết nghĩ cho mình, gặp chuyện lại muốn người khác nghĩ cho mình.Không cho vào thì lại nói như đạo lý ở trong tay chúng vậy.Nếu là bảo vật thì chắc đã tàn sát lẫn nhau rồi.
Thiên Thủ Quỷ Tôn tức giận nói.
– Nhân loại đều vậy, ai cũng tham lam, ích kỷ, vì lợi ích mà liều lĩnh, đó là bệnh chung.
Bàn Hủy thờ ơ nói.
Lục Thiếu Du đứng giữa không trung, nhìn hắc y nhân và nghe những lời phụ họa.Một lát sau, hắn hít sâu một hơi rồi nói:
– Các ngươi im miệng! Nghe rõ đây, ta cho các ngươi vào là thương tình, không cho vào thì ta cũng không nợ các ngươi.Về phần ích kỷ, trong các ngươi ai biết nghĩ cho người khác, ai không vì bảo vật mà tới? Hôm nay ta đã nói giết không tha thì sẽ giết không tha.Ai dám tới gần tự tìm cái chết, ta không ngại.Trước khi nói ta nợ các ngươi, hãy tự hỏi mình có tư cách không.
Gào!
Lời còn chưa dứt, Huyết Lục đã xuất thủ, trước mắt bao người, lưỡi đao mang theo tiếng long ngâm chém vào Vũ Vương bát trọng.Sắc mặt Vũ Vương bát trọng kia kinh hãi, hộ thân cương khí lập tức xuất hiện.
Keng!
Lưỡi đao đánh xuống như thiên thạch giáng xuống hộ thân cương khí, không trung rung chuyển, không gian như ngừng lại.Hộ thân cương khí bắn ra ánh sáng chói mắt, một luồng kình phong kinh khủng sắc bén bạo phát.
Ầm ầm!
Trong nháy mắt, Vũ Vương bát trọng và hộ thân cương khí hóa thành huyết vụ rơi xuống.
– Khốn kiếp, coi lời ta nói là gió thoảng bên tai sao? Đã không nghe thì chết đi!
Lục Thiếu Du lạnh lùng quát, Huyết Lục liên tục chém ra.
Vút vút!
Mỗi nhát đao đều chém đôi một cường giả Vương cấp gần đó.Trong chớp mắt, Lục Thiếu Du giết thêm bốn cường giả Vương cấp.Sát khí ngập trời bao trùm không gian, như một sát thần khiến ai nấy đều lạnh lẽo.Huyết Lục mang theo sát khí và tiếng đao minh như long ngâm khiến yêu thú, linh thú lùi lại.
– Chạy, chạy mau!
– Rút lui!
Đám người vừa phụ họa sợ hãi, vội vã bỏ chạy.Lúc này, bọn họ mới biết Lục Thiếu Du khó đối phó hơn tưởng tượng, hắn không coi ai ra gì, trực tiếp đại khai sát giới.
– Hừ, ai dám tới gần trong vòng một trăm mét, giết không tha!
