Đang phát: Chương 1770
Lý Vân Tiêu nhìn vẻ mặt của Quảng Nguyên, trong lòng cười lạnh, trợn mắt quát:
– Sao? Lời công chúa nói ngươi không nghe thấy à?
“Phanh”
Quảng Nguyên tức giận đến mức dồn nguyên lực xuống chân, giẫm nát một mảng lớn trên đài, mặt lạnh lùng nói:
– Công chúa đã nói vậy, ta xin ghi nhớ.
Lý Vân Tiêu tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, phất tay:
– Tốt rồi, nhớ là tốt rồi.Ngươi tiếp tục đấu giá đi.
Quảng Nguyên nghiến răng im lặng, nhưng ánh mắt nhìn Lý Vân Tiêu như nhìn kẻ thù không đội trời chung.
Mọi người trở nên căng thẳng, tâm trạng bất ổn của Quảng Nguyên ảnh hưởng đến cả không gian xung quanh.Họ không hiểu vì sao Lý Vân Tiêu lại tự tìm đường chết như vậy, trông hắn đâu phải người ngốc?
Quảng Nguyên cố gắng kiềm chế cơn giận, không còn tâm trạng khách sáo, nói thẳng:
– Chư vị chú ý, đây là vật phẩm đấu giá thứ ba.
Hắn giơ tay, năm ngón tay chậm rãi mở ra, một vầng kim quang như nụ hoa hé nở trên tay.
Mọi người nhìn kỹ, đó không phải kim quang mà là một nụ sen thật sự.
– Ồ, đài sen!
Nhiều người kinh hô, Quảng Nguyên đang cầm một đài sen nhỏ, tỏa ra kim quang rực rỡ, vô cùng sống động.
Đài sen không hiếm trong Hải tộc, thường dùng để ngồi thiền tu luyện, giúp tĩnh tâm, ngưng thần.Một số đài sen còn có khả năng tụ tập linh khí, tăng tốc độ tu luyện.
Đài sen nhỏ trong tay Quảng Nguyên vàng óng, tinh xảo, có thể thấy rõ từng đường vân.
Một người Hải tộc lên tiếng:
– Đại đảo chủ, đài sen tuy quý nhưng cũng thường thôi, để ở phiên đấu giá cuối cùng có phải hơi thất vọng không?
Nhiều người tán đồng.
Đồng tử của Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, trong mắt lóe lên hàn quang, như không tin vào mắt mình.
Thủy Tiên nghi hoặc nhìn đài sen, dường như đang suy tư điều gì.
Quảng Nguyên khẽ cười, nhìn đài sen trong tay với ánh mắt trìu mến như cha mẹ nhìn con.
Hắn nói:
– Ta không hiểu hết sự thần kỳ của đài sen này, nhưng chính nó đã tạo nên sự kỳ lạ của vùng biển xung quanh đảo Hãm Không.
– Cái gì?
Ngoại trừ bốn vị đảo chủ, những người còn lại đều kinh hãi.
Họ kinh ngạc nhìn đài sen kim quang rực rỡ, không thể tin nó có thể thay đổi quy tắc thiên địa, tạo nên kỳ cảnh trong phạm vi rộng lớn như vậy.
Trong mắt Nhuận Tường lóe lên hàn quang, vẻ mặt phức tạp, thần sắc khẩn trương.
Quảng Nguyên lạnh nhạt nói:
– Đài sen này có một tác dụng, đó là hồi sinh người chết, tái tạo xương thịt.Chỉ cần còn một hơi thở, nó có thể cứu sống ngươi.
– Thần kỳ vậy sao?
Mọi người kinh hãi, những gì Quảng Nguyên nói càng lúc càng khó tin, vượt quá sự hiểu biết của họ.
Chữa thương thì bình thường, hoặc khả năng chữa thương mạnh cũng có thể hiểu được, nhưng “hồi sinh người chết, tái tạo xương thịt” nghe quá khoa trương.
Trong mắt Quảng Nguyên thoáng hiện vẻ hồi tưởng:
– Mấy chục năm trước, ta bị trọng thương, tưởng chừng không qua khỏi.Nhưng trời không tuyệt đường sống, ta gặp được đài sen này, tĩnh tâm an dưỡng mấy chục năm, thương thế cũng đỡ được một nửa.
Một người Hải tộc giật mình:
– Mấy chục năm mới đỡ được một nửa? Vậy năm đó bị thương nặng đến mức nào? Nhưng nếu vậy thì công hiệu của đài sen cũng thường thôi.
Quảng Nguyên cười nhạt:
– Thương thế của ta không thể phục hồi hoàn toàn vì đài sen này cũng bị tổn thương nghiêm trọng.Ta không biết nó hư hao đến đâu, nhưng những năm gần đây, ta phát hiện nó có thể hấp thụ ngoại lực để tự chữa trị.
– Huyền khí có thể tự chữa trị?
Mọi người kinh ngạc, nhìn đài sen nhỏ kia với vẻ suy tư.
Có người hỏi:
– Chẳng lẽ mấy chục năm rồi mà nó vẫn chưa tự chữa trị được sao? Vậy thì làm được gì chứ, chi bằng tìm Thuật Luyện Sư chữa trị còn hơn.
Nhiều người lộ vẻ cổ quái, nhìn Triệu Văn Chiến.
Vị ngũ đảo chủ này là Thuật Luyện Sư cửu giai, chẳng lẽ hắn cũng không được?
Quảng Nguyên vẫn yêu thương nhìn đài sen, cười:
– Nó chữa trị chậm vì thiếu cơ hội.Đài sen này cần hấp thụ lực lượng xung quanh, và nó thích nhất là huyền khí chi linh.
Trong mắt Quảng Nguyên lóe lên hàn quang, mọi người đột nhiên chấn động, có dự cảm chẳng lành.
Một số người nghi hoặc:
– Vậy là phải hấp thụ huyền khí chi linh? Các ngươi tổ chức Huyễn Bảo đại hội để đổi lấy huyền khí cho nó hấp thụ sao?
Quảng Nguyên híp mắt cười:
– Đúng vậy.
Hắn thi triển một đạo quyết ấn, đài sen bay lên không trung, không ngừng lớn ra.
Một luồng lực lượng kỳ lạ từ đài sen lan tỏa, bao trùm toàn bộ hội trường.
– Chuyện gì xảy ra?
Một người sắc mặt đại biến, đứng dậy quát:
– Đại đảo chủ, chuyện gì vậy?
Hắn nắm chặt chiến đao, thân đao run rẩy vì sợ hãi, linh khí nhanh chóng tiêu hao, rõ ràng là bị đài sen hút mất.
Không chỉ hắn, mà khắp nơi trong tràng đều có thể thấy linh khí mạnh mẽ thoát ra khỏi người, bị hút vào đài sen.
Toàn bộ hội trường hoảng loạn, mọi người kinh hãi, dù không triệu hồi huyền khí bản mệnh cũng cảm nhận được lực lượng trên huyền khí đang nhanh chóng suy yếu.
– Đại đảo chủ, ngươi dùng vật này để hấp thụ huyền khí chi linh của chúng ta sao?
Tên cường giả Thủy Tích tộc tức giận đứng lên, mặt mũi đỏ bừng.Linh khí mạnh mẽ từ người hắn tràn ra, dù cố gắng ngăn cản cũng vô ích.
Nụ cười của Quảng Nguyên trở nên âm lãnh, dữ tợn:
– Ha ha, chuyện gì xảy ra? Ta đã nói rồi mà, đài sen này của ta sẽ hấp thụ huyền khí chi linh.
– Cái gì?
Mọi người giận tím mặt, nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng.
