Chương 177 Hiểm địa

🎧 Đang phát: Chương 177

Trong một không gian tối tăm, chỉ có hai con mắt đỏ ngầu.Bỗng một vệt sáng trắng xuất hiện, đó là Tuyết Miêu.
Tuyết Miêu biến thành một cô gái với tay chân mèo, mặc bộ đồ trắng bó sát người, khoe đường cong quyến rũ.Tuyết Miêu, một sinh vật mạnh mẽ giữa thần thú và yêu thú, cung kính nói:
– Đại nhân.
Đôi mắt đỏ nhìn Tuyết Miêu:
– Tiểu Tuyết, Long Nham và Hồng Loan sắp đến ngày gặp Lục Cửu thiên kiếp chưa?
– Đại nhân, Hồng Loan còn ba tháng nữa, còn Long Nham thì vẫn chưa cảm nhận được thiên kiếp.
– Người của Thanh Long cung đã bị diệt hết chưa?
Tuyết Miêu cười khẽ, mắt lóe tia máu:
– Đại nhân, đã giải quyết xong, không một ai sống sót.
– Tốt…
Đôi mắt đỏ nhắm lại rồi biến mất trong bóng tối.
***
Vùng Hồng Hoang rộng lớn.
Các cao thủ của sáu thế lực tiến thẳng vào sâu bên trong, các thủ lĩnh ra lệnh tập hợp quân quanh động.Mấy chục người này là cao thủ hàng đầu, tốc độ cực nhanh.
Hắc Bổng biến thành một khúc cây được gọt dũa, Hầu Phí ngồi trên đó nhìn Tần Vũ cười:
– Đại ca thật lợi hại.Lập Nhi tỷ cũng muốn đi mở mang tầm mắt, nhưng huynh đã khuyên nàng ở lại phủ.
Tần Vũ khẽ cười.
Lần này họ vào sâu Hồng Hoang để thăm dò hang động.Lập Nhi muốn đi theo, nhưng Tần Vũ biết nàng có thần thông nhưng công lực còn yếu, hang động lại quá nguy hiểm nên đã thuyết phục nàng ở lại.Vì vậy, chỉ có ba vị Các chủ của Tinh Thần các tiến vào.
– Hầu tử này, đại ca đối tốt với Lập Nhi tỷ quá.
Hắc Vũ nói.
Hầu Phí gật gù:
– Ta biết chứ, nhưng đại ca đừng lo Lập Nhi tỷ gặp nguy hiểm.Lan Thúc rất thương nàng, trên người nàng đầy bảo bối hộ mệnh.
Hầu Phí rất tin tưởng.
Tần Vũ mỉm cười.
Dù thế nào, Tần Vũ cũng không muốn Lập Nhi mạo hiểm.
Trong Hồng Hoang toàn núi non, cây cối um tùm, cổ thụ cao ngút ngàn trượng.Yêu thú gầm rú.Mọi người bay nhanh trên không, hướng về phía đông.
Sau vài ngày, nhóm Thanh Long, Ngôn Tự chân nhân, Tần Vũ đến được động.
Lúc này, các thế lực đã tập trung, chỉ thiếu người của Tinh Thần các và Thanh Long cung (đã bị tiêu diệt).Người của Tinh Thần các còn ở xa, chưa đến kịp.
Người của Bồng Lai tiên vực, Tử Diễm ma ngục, Bích Thủy phủ, Cửu Sát điện bái kiến thủ lĩnh của mình.
Động nằm trong một sơn cốc giữa các dãy núi, miệng rộng hơn mười mét, sâu không thấy đáy.Đứng bên miệng hang là nhóm Thanh Long.
– Quả nhiên trong động có khí tức của tiên nhân.Linh thức không dùng được, chỉ có thể nhìn bằng mắt.
Thanh Long nói xong, lập tức thiết lập cấm chế để thuộc hạ không nghe thấy.
Mọi người gật đầu, đều cảm nhận được khí tức quen thuộc trong động.
Ngôn Tự chân nhân nói lớn:
– Động này có lẽ là nơi cất giấu Đệ Cửu ngọc kiếm.Chúng ta cần tìm kiếm, nhưng tìm thế nào? Tự tìm hay bàn bạc đã?
– Ha ha, ta không ý kiến.Ta chỉ có một mình Đằng Sơn.
Thanh Long cười.
Tần Vũ cũng gật đầu:
– Người của Tinh Thần các còn ở ngoài Hồng Hoang, chưa đến được.Ta cũng như Thanh Long cung chủ, các ngươi cứ tự quyết định.
Ngôn Tự chân nhân, Tam Nhãn lão tổ, Y Đạt, Địch Long im lặng một lát.
– Cho một ngàn người xuống dò đường.
Y Đạt lạnh lùng nói.
Ba người kia gật đầu.
Họ biết thủ hạ phần lớn chỉ có Kim Đan kỳ, hy vọng sống sót ở nơi giấu Đệ Cửu ngọc kiếm là rất thấp.
– Vậy triệu tập nhân mã, nửa canh giờ sau vào động.
Thanh Long nói, mọi người đồng ý.Tần Vũ nhìn vào trong động.
Tối đen, không thấy đáy.
Ai biết bên trong có gì.
Nửa canh giờ sau, bốn thế lực đưa một ngàn tu chân giả vào động.Tần Vũ và Thanh Long cùng những nhân vật quan trọng ở giữa đội hình, trước sau là tu chân giả bình thường.
– Động này không chỉ tối đâu.
Thanh Long nói:
– Ta chỉ nhìn sâu được vài chục mét.
Tần Vũ cười:
– Thanh Long cung chủ lợi hại thật.Ta chỉ nhìn được mười mấy mét.Tu chân giả bình thường chắc chỉ thấy được một hai mét.Bay như vậy chắc chắn rất kinh hãi.
– Đại ca, ta có thể nhìn xa cả ngàn mét.
Hầu Phí truyền âm cho Tần Vũ.
Tần Vũ giật mình, rồi mừng rỡ.Trong nơi tối tăm này, Hầu Phí thấy xa như vậy thật là đáng mừng.
“U…U…”
Bỗng mọi người im lặng, nghe thấy tiếng gió thổi kỳ lạ từ trong động.Mọi người cảnh giác cao độ.
Đáy động có gió?
– Đại ca, nguy rồi.Hàn khí kinh người từ đáy động đang bốc lên.
Hầu Phí nói.
– Cẩn thận, trong động có hàn khí.
Tam Nhãn lão yêu nói, con mắt thứ ba mở ra, chiếu ánh sáng xanh vào sâu trong động.
Tần Vũ cảm nhận rõ hàn khí kéo đến.Hàn khí chưa đến mà Tần Vũ đã thấy lạnh run.Hàn khí quét qua, một tu chân giả bị đóng băng mà chết, không kịp kêu.
Tần Vũ nhìn quanh, thấy các tu chân giả biến thành tượng băng.Hàn khí chuẩn bị đến gần nhóm Tần Vũ, Thanh Long vung tay.
Một đạo hào quang lục sắc chắn trước mặt, hàn khí không thể vượt qua.
– Đây là hàn khí quỷ quái gì mà mạnh vậy?
Hỏa Điền chân nhân tái mét mặt.
Thanh Long nghiêm túc nói:
– Các vị, ta nghĩ chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.
Nhóm Tần Vũ nhìn Thanh Long.Hàn khí đã bị ngăn lại rồi mà?
Thanh Long suy nghĩ rồi thở dài:
– Các vị, ta nói thật, động này không như chúng ta tưởng.So với những nơi giấu kiếm khác, nơi này khó khăn hơn nhiều.
– Thanh Long, ngươi có ý gì?
Tam Nhãn lão yêu hỏi.
Thanh Long nhìn mọi người:
– Ta chỉ muốn nhắc nhở mọi người.Trước đây, nguy hiểm không thể làm chúng ta bị thương.Nhưng bây giờ, có lẽ sẽ có người mất mạng ở đây.Không cần hỏi ta nguyên nhân chứ?
Tần Vũ nhìn Thanh Long.
Tần Vũ hiểu, Thanh Long là người Long tộc, biết nhiều hơn người thường.
– Thanh Long không sợ thì ta sợ gì? Cứ tiến tới thôi.
Tam Nhãn lão yêu cười.
Y Đạt cười lạnh:
– Thanh Long, có phải ngươi cố ý hù dọa chúng ta không? Muốn chúng ta rút lui để ngươi lấy Đệ Cửu ngọc kiếm à?
Lời nói của Y Đạt sắc như dao, không nể mặt Thanh Long.
Thần sắc Thanh Long lạnh đi:
– Hừ, ai lo việc người nấy.Các ngươi có chết cũng không phải chuyện của ta.
Thanh Long vung tay áo, hào quang lục sắc chỉ bao phủ bản thân và Đằng Sơn, sau đó hai người tiếp tục tiến lên.
Lúc này Thanh Long rất tức giận, hắn có lòng tốt nhắc nhở mọi người, ai ngờ lại bị đối xử như vậy.
– Phí Phí, Tiểu Hắc, chúng ta đi.
Tần Vũ mỉm cười.Ba huynh đệ cùng tiến về phía đáy động.
Phía dưới là những thân thể bị đóng băng.Nhóm Tần Vũ dùng hộ thể năng lượng phá băng, rồi đi theo đường của Thanh Long và Đằng Sơn, hoặc tự mở đường đi.
– Y Đạt, ngươi nói hơi quá đáng rồi.
Ngôn Tự chân nhân nhìn Y Đạt nói.
– Câm mồm ngay Ngôn Tự.Ngươi có phải lão hồ đồ không hả? Thực lực Thanh Long thế nào chẳng lẽ ngươi không biết.Hắn mạnh hơn chúng ta không bao nhiêu.Hắn đã biết những chuyện đó mà vẫn còn dám đi tiếp, với thực lực chúng ta lẽ nào còn sợ không dám tiến lên sao?
Y Đạt không ngốc.
Theo hắn, Thanh Long dám xuống chứng tỏ nguy hiểm không đến nỗi uy hiếp được tính mạng hắn.
Ngôn Tự chân nhân hiểu ra.
– Còn nói vớ vẩn nữa à, mau đi thôi.
Tam Nhãn lão yêu đi xuống trước, đuổi theo nhóm Tần Vũ, Thanh Long.Nhóm Ngôn Tự chân nhân, Y Đạt cũng theo xuống, băng khối bị chấn vỡ.
***
– Phía dưới ngàn mét là đáy rồi.Dưới đáy có một hồ nước đen, bên cạnh hồ có một lối đi.Ta có cảm giác không thể đi vào cái hồ đó được.
Hầu Phí nói.Hỏa nhãn của Hầu Phí quả nhiên rất lợi hại.
Thanh Long và Đằng Sơn được lục quang bảo vệ, nhanh chóng bay xuống dưới.
Do tốc độ quá nhanh, Thanh Long có thể thấy được vài chục mét, nên khi thấy nước đen lập tức chuyển hướng, dẫn Đằng Sơn vào thông đạo bên cạnh.
Vừa xuống, hào quang lục sắc đã tiêu hao quá nửa.
Ba người Tần Vũ chuyển hướng, an toàn tiến vào thông đạo.Tam Nhãn lão yêu cũng đã phát hiện ra.
“A…” Mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Địch Long luôn cảnh giác, nhưng do bay quá nhanh, lại không thấy rõ nên đã chạm vào nước đen.Vừa chạm, hộ thể yêu lực của Địch Long liền bị ăn mòn, cả hộ thể chiến giáp cũng bị ăn mòn một phần.
Trong đám bị thương, nặng nhất là Hỏa Điền chân nhân.Vì quá nôn nóng, tay trái của Hỏa Điền chân nhân bị ăn mòn, trọng thương.
– Tất cả phải cẩn thận, bay chậm thôi.Nước đen dưới đây tuyệt đối không được tiếp xúc.
Ngôn Tự chân nhân nói lớn, mọi người đều nghe rõ.Nhóm Ngôn Tự chân nhân cũng tiến vào thông đạo.
Phía sau, hai ba ngàn tu chân giả bay rất chậm.Nhờ Ngôn Tự chân nhân nhắc nhở nên không có thương vong.
Thanh Long, Đằng Sơn bay không nhanh vì không thấy xa.
Ba huynh đệ Tần Vũ nhờ Hầu Phí nên tốc độ vượt xa Thanh Long.Không lâu sau, ba huynh đệ đã bắt kịp hai người.
– Tần Vũ huynh đệ, ngươi tốt nhất là hãy ở bên cạnh ta.
Thanh Long nghiêm túc nói.
Tần Vũ nghi hoặc hỏi:
– Thanh Long cung chủ, rốt cuộc là có chuyện gì, hoặc giả…ngươi phát hiện ra điều gì xin nói ra.
Tần Vũ cảm thấy Thanh Long không hề bịa đặt.
Thanh Long lắc đầu:
– Hiện tại ta chỉ đoán thôi, có nói ra thì ngươi cũng không hiểu.Ngươi chỉ cần theo ta, nguy hiểm sẽ giảm đi rất nhiều.
– Được, tiểu mệnh của ta coi bộ cần phải nhờ Thanh Long cung chủ bảo hộ.Ngàn vạn lần đừng khiến ta thất vọng.
Tần Vũ cười.Hầu Phí lẩm bẩm gì đó.Hắc Vũ im lặng đứng bên Tần Vũ.
Ba người Tần Vũ và hai người Thanh Long cùng sánh vai bay.
Phía sau, Tam Nhãn lão yêu, Ngôn Tự chân nhân, Địch Long, Y Đạt cùng đám đông tu chân giả cũng bay rất nhanh.
– Không ổn, cẩn thận phía trên!
Thanh Long đột nhiên hét lớn.
Mọi người nhìn lên.Trên đỉnh thông đạo có điêu khắc, những hình điêu khắc rất lớn kéo dài cả vài ngàn mét.Tần Vũ biến sắc:
– Đây là một đạo bùa cực lớn!
Một đạo hắc sắc quang mang dài vài ngàn mét chiếu qua.
Tường thông đạo được tạo thành bởi những tảng đá lớn, mỗi tảng đá đều lớn tới trăm mét, trọng lượng kinh người.Trên đó có những bùa chú phong ấn, mỗi đạo bùa đều nhấp nháy hắc sắc quang mang quỷ dị.
“Đùng!” “Đùng!” “Đùng!” “Đùng!”…
Liên tiếp những tảng đá to trăm mét rơi xuống.Những tảng đá này nặng hơn trăm vạn cân, lại mang theo năng lượng của các đạo bùa chú quỷ dị.Khoảng cách trăm mét có vài chục tu chân giả, cố gắng chống đỡ.Tuy nhiên…
“A!…A!…A!…”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.Các tu chân giả phía sau gần như không có sức chống đỡ, bị đè nát xương, máu chảy lênh láng.Nhóm Tần Vũ, Thanh Long dùng tay ngăn đỡ các hòn đá.Vừa tiếp xúc, Tần Vũ liền biến sắc.

☀️ 🌙