Chương 1760 Lời xin lỗi của Hướng Trường Ung

🎧 Đang phát: Chương 1760

Nhìn Diệp Mặc rời đi, mọi người đều khó hiểu.Với tính cách của Hướng Trường Ung, kẻ đưa chiến thư dù không chết cũng phải trọng thương.Nhưng Diệp Mặc vào thế nào ra thế ấy.
Một lát sau, Hướng Trường Ung xuất hiện.So với Diệp Mặc không thay đổi gì, nhưng mọi người cảm giác Hướng Trường Ung có chút khác lạ.Sắc mặt gã không tốt, tiên nguyên dao động.
“Vừa rồi tôi nghe người của Tề Bắc Thương giải thích, tôi mới biết mình bị lợi dụng.Có thể liều mạng với tôi, nhưng lợi dụng tôi thì không được.”
Lời này khiến mọi người nghi hoặc.Hướng Trường Ung vốn kiếm cớ giết Tề Bắc Thương, sao giờ lại nói bị lợi dụng? Gã không phải thích bị lợi dụng để giết người sao?
Không đợi mọi người nghi hoặc, Hướng Trường Ung nghiêm mặt nói:
“Tôi quang minh lỗi lạc, sai là sai, không để người khác lợi dụng.Muốn lợi dụng tôi khiêu chiến Tề Bắc Thương, tôi không chịu, lần này tôi quyết định tự mình đi xin lỗi Tề Bắc Thương…”
Lời này khiến mọi người kinh hãi.Hướng Trường Ung muốn đích thân đi xin lỗi? Với tính cách của gã, dù bị lợi dụng cũng chỉ giết Tề Bắc Thương xong mới đi tìm kẻ lợi dụng.Chuyện xin lỗi là không thể!
Vài Đại La Tiên cáo già hiểu ra, lập tức phụ họa:
“Hướng huynh quả nhiên quang minh lỗi lạc, biết bị lợi dụng còn chủ động xin lỗi một Đại La Tiên bình thường, đúng là phong cách quý phái.Với đạo tâm này, thành tựu tương lai không thể lường được…”
Có người mở đầu, những người khác lập tức vỗ tay theo.
Hướng Trường Ung xấu hổ nhưng cảm kích những Đại La Tiên thức thời này, ít nhất cũng giữ được mặt mũi cho gã.
Những Đại La Tiên lanh lợi kia biết vấn đề nằm ở Đại La Tiên sơ kỳ đưa chiến thư kia.Hắn đối mặt với sát thế của Hướng Trường Ung không hề sợ hãi, hiển nhiên không đơn giản.
Nếu Hướng Trường Ung không thật sự lợi hại, có lẽ người ta còn nghi ngờ Diệp Mặc đã dạy cho gã một bài học.Nhưng suy đoán này quá bất hợp lý, việc Hướng Trường Ung nói không muốn bị lợi dụng dễ được chấp nhận hơn.

Diệp Mặc vừa ra khỏi khu vực của Phạm Độ Thiên, đã thấy tiểu tiên vương Lư Mang đang nhìn hắn cười lạnh.Hắn biết Lư Mang đang chờ mình.
“Khó trách giết được Minh Tài, không ngờ ngươi là Đại La Tiên, giỏi lắm.”
Lư Mang mỉa mai.
Diệp Mặc biết Lư Mang hận hắn thấu xương, nhưng hắn không để ý.Bây giờ hắn có Thời Không Thoa, đi đâu cũng được.Một tiểu tiên vương bình thường, hắn khi còn là Đại Chí Tiên cũng không sợ, bây giờ càng không.
“Ngươi nói đúng, Đại Chí Tiên lúc đầu của ta là giả, Đại La Tiên mới là thật.Dù sao tốt hơn kẻ giả tạo như ngươi.”
Diệp Mặc phản kích.Hắn mừng vì mình không tiếp tục ẩn dấu tu vi.
Lư Mang thấy Diệp Mặc lại mỉa mai mình là Tiên vương giả, càng thêm căm tức.Đáng tiếc đây không phải nơi nên ra tay, nếu không gã đã không nhịn được.
“Cảnh cáo ngươi tránh xa Hi Nguyệt ra, đừng để chết mà không biết vì sao.”
Lư Mang uy hiếp Diệp Mặc.
Rõ ràng Lư Mang cố ý đến cảnh cáo Diệp Mặc, Diệp Mặc không để ý, lập tức rời đi.Lư Mang hừ lạnh một tiếng.Dù khó chịu, gã cũng không thể làm gì Diệp Mặc.Vừa lúc đó, một Đại La Tiên tới, truyền âm cho Lư Mang.
Diệp Mặc đã thấy Đại La Tiên kia.Hắn cẩn thận bắt lấy nội dung truyền âm.
Truyền âm đứt quãng, Diệp Mặc chỉ nghe được mấy từ ‘vật Ngũ hành, đấu giá, tiên vương’.Sau khi Lư Mang nhận được tin, lập tức vội vàng rời đi.
Diệp Mặc không để ý đến đại hội đấu giá, hắn để ý ba chữ ‘vật ngũ hành’.’Ngũ hành’ khiến hắn nhớ đến ụ đá của mình, bây giờ hắn còn thiếu một ụ đá, không biết ‘ngũ hành’ này có liên quan đến ụ đá của hắn không.
Nghĩ vậy, Diệp Mặc lập tức tàng hình đuổi theo Lư Mang.Trên tiên thuyền có rất nhiều cấm chế, đặc biệt là cấm chế ẩn dấu.Diệp Mặc chỉ đuổi theo chưa tới một nén nhang, Lư Mang đã biến mất khỏi thần thức của hắn.
“Diệp đại ca?”
Diệp Mặc còn đang suy nghĩ làm sao để hỏi về đại hội đấu giá, thì một giọng nói ngạc nhiên vang lên ngay cạnh hắn.
Chung quanh người đến người đi, Diệp Mặc không chú ý.Lúc này bị gọi tên, Diệp Mặc mới nhận ra Nhâm Ngu Cẩn mà hắn quen biết, bên cạnh Nhâm Ngu Cẩn là Sở Di.
Thật lòng, Diệp Mặc không muốn gặp hai người này.Nhưng không ngờ họ cũng có tư cách đi Thanh Vi Thiên, Diệp Mặc đành phải khách khí chào hỏi:
“Thì ra là Ngu Cẩn sư muội và Sở huynh, thật là nhân sinh hà xứ bất tương phùng, hai vị chắc cũng đi Thanh Vi Thiên.”
Sở Di vội vàng nói:
“Đúng vậy, lần trước rất cảm ơn Diệp huynh đã giúp đỡ.”
Sau khi thấy Diệp Mặc, Sở Di kinh hãi.Diệp Mặc xuất hiện ở đây, có nghĩa là Hắc Vô Nhẫn trong đại điện kia hẳn là lành ít dữ nhiều.Với y, Diệp Mặc bây giờ là Đại La Tiên sơ kỳ, y cảm thấy bình thường.Lần trước Diệp Mặc là Đại Chí Tiên viên mãn, trong thời gian này hắn độ kiếp thăng cấp Đại La Tiên sơ kỳ cũng không lạ.
Diệp Mặc không muốn nhắc đến chuyện lần trước, vội vàng nói:
“Chỉ là việc nhỏ thôi, hai người hẳn là ở khu vực Cấm Thượng Thiên, sao lại xuất hiện ở đây?”
“Thật ra lần này chúng tôi đi Thanh Vi Thiên, tiên trang hao tốn tâm tư cực lớn.Chúng tôi biết, muốn lấy được Bồng Việt Tiên Quả rất khó, nhưng đi thể nghiệm việc đời một chút cũng tốt.Phía trước là phường thị, lần này chúng tôi mang một ít tiên khí đến bán.”
Nhậm Ngu Cẩn nói.
Diệp Mặc hiểu ra, thì ra đã đến phường thị rồi.Tiên khí mà Nhâm Ngu Cẩn và Sở Di lấy ra chắc chắn là lấy được trong cấm địa Tiên Phần Lĩnh.
Diệp Mặc đang tìm tin tức về đại hội đấu giá, sau khi biết phía trước là phường thị, lập tức nói:
“Đúng lúc, tôi cũng muốn đến phường thị.”
Dù là phường thị của tiên thuyền, nhưng mức độ náo nhiệt so với phường thị của một số tiên thành thì không kém.Ở đây đa số là Đại La Tiên, cũng có một số ít Đại Chí Tiên.
Diệp Mặc bảo Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn đi trước bày quầy bán hàng, không cần để ý đến hắn.Hắn muốn nghe ngóng đại hội đấu giá, không muốn để người khác biết.

“Diệp Mặc sao vẫn chưa về?”
Cửu Nhứ Nhạn có chút sốt ruột, Hướng Trường Ung tính khí táo bạo, người ở khu vực này đều biết.
Nếu Diệp Mặc chọc giận Hướng Trường Ung, dù Hướng Trường Ung không dám giết Diệp Mặc, nhưng khiến Diệp Mặc trọng thương, thậm chí mất hết tu vi thì vẫn có thể.
Theo lý, Diệp Mặc chỉ đi đưa chiến thư, không cần lâu như vậy.Không chỉ Cửu Nhứ Nhạn sốt ruột, mà đám Quý Thư cũng lo lắng.Kế Khôn ban đầu không lo lắng, thấy mọi người lo lắng, cũng bắt đầu lo lắng.Cô tin vào tu vi của Diệp Mặc, nhưng bên kia nhiều người, lỡ như giở trò bao vây tấn công thì sao?
Nghĩ vậy, Kế Khôn đứng lên nói:
“Tôi đi xem thử.”
“Hi Nguyệt sư tỷ, để tôi đi cho.”
Quý Thư cũng đứng lên, y và Diệp Mặc quan hệ không tệ, Diệp Mặc chưa về, y sợ Hướng Trường Ung ra tay với Diệp Mặc.
Vừa lúc đó, cấm chế ở cửa gian phòng dao động, có người tới.
Tề Bắc Thương đã hơi say, nhưng gian phòng là của y, cấm chế khẽ động, y lập tức biết, mở cấm chế ra nói:
“Diệp huynh chắc đã về…”
Nhưng sau khi Tề Bắc Thương mở cấm chế ra thì ngây người, đứng ở cửa không phải Diệp Mặc, mà là Hướng Trường Ung – kẻ muốn khiêu chiến y.Hướng Trường Ung đã tới, không có bóng dáng Diệp Mặc.
Tề Bắc Thương nghĩ đến chuyện Diệp Mặc có thể đã bị thương nặng, lập tức nổi giận, những người còn lại trong phòng cũng hiểu ra.
Chỉ có Diệp Mặc trọng thương, Hướng Trường Ung mới đến diễu võ dương oai.Bạn của Diệp Mặc là Quý Thư, Tề Bắc Thương, Cửu Nhứ Nhạn và Ân Hồn, người khác dù đoán được gì cũng không ai lên tiếng.
“Em trai tôi, Diệp Mặc đâu?”
Kế Khôn đỏ mắt, tức giận quát hỏi Hướng Trường Ung.
Diệp Mặc đi đưa chiến thư, cô không ngăn cản, vì cô tin vào bản lĩnh của Diệp Mặc, Hướng Trường Ung không phải đối thủ của Diệp Mặc.Nếu cô phán đoán sai, Diệp Mặc xảy ra chuyện gì, thì cô hối hận không kịp.
Hướng Trường Ung thấy Kế Khôn giận dữ quát hỏi gã, thậm chí ý muốn giết người không thể khống chế, cũng ngây người.Gã mới đến, chưa làm gì Kế Khôn.Nhưng gã hiểu ra, Kế Khôn nói em trai của cô – Diệp Mặc, hiển nhiên cho rằng gã đã làm gì Diệp Mặc.
Kế Khôn là chị của Diệp Mặc, Hướng Trường Ung rụt rè, vội chủ động chắp tay nói:
“Vị sư tỷ này, Diệp huynh đến chỗ tôi ngồi một lát rồi rời đi, tôi không biết hắn đi đâu.Tôi nghĩ, không bao lâu, hắn sẽ trở lại thôi.”
Mọi người trong phòng ngơ ngẩn, từ khi nào Hướng Trường Ung dễ nói chuyện như vậy? Đây là lời của Hướng Trường Ung thô bạo sao?
Nhưng khiến mọi người kinh sợ hơn là, Hướng Trường Ung nói xong, lại quay người chắp tay nói với Tề Bắc Thương:
“Tề huynh, lúc trước Hướng mỗ nghe người ta xúi giục, khiêu chiến huynh.May mắn Hướng mỗ đã biết ngọn nguồn mọi chuyện, lần này cố ý đến xin lỗi huynh, hơn nữa muốn rút lại khiêu chiến thư, kính xin Tề huynh tha thứ.”
Trong lúc nhất thời cả phòng yên tĩnh, Hướng Trường Ung chủ động đến xin lỗi Tề Bắc Thương? Còn chủ động rút lại khiêu chiến thư?

☀️ 🌙