Đang phát: Chương 176
Tựa như Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, vạn độc bất xâm.Bát Giác Huyền Băng Thảo cùng Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ, chỗ tốt lớn nhất chính là mượn sức Băng Hỏa đối nghịch để cải tạo thân thể.Nếu Đường Tam có thể hấp thu hoàn toàn dược lực, ắt có được thân thể bách độc bất xâm.
Đương nhiên, con đường ấy còn xa lắm.Lần trước Cửu Tiết Phỉ Thúy cắn hắn, chính là nhờ dược lực hóa giải độc tố.Mà Cửu Tiết Phỉ Thúy hôn mê, lại bởi uống phải máu tươi có chứa dược tính.Cũng may dược lực đã được trung hòa trong máu, nếu không, trân quý như Cửu Tiết Phỉ Thúy cũng phải bạo thể mà vong.
Đường Tam nếu dung hợp hoàn toàn dược tính, Bích Lân Xà Hoàng độc của Độc Cô Bác sẽ chẳng đáng ngại.Nhưng hiện tại còn quá sớm.Để chống lại kịch độc, hắn đành mượn ngoại lực.
Đường Tam không dại gì đùa giỡn với sinh mạng.Quyết định tiếp nhận độc tố, hắn đã có tính toán.
U Hương Khỉ La Tiên Phẩm không thể khắc chế độc tố xâm nhập, nhưng có thể làm chậm tốc độ phát tác, có khả năng áp chế nhất định.Khi trúng độc, Đường Tam đã nhanh tay rắc phấn hoa U Hương Khỉ La lên vết thương.
Phấn hoa giải bách độc, dù không đủ sức giải trừ độc tố Bích Lân Xà Hoàng, cũng làm giảm bớt tác dụng.Hơn nữa, Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ trong cơ thể Đường Tam đã liên thủ chống độc.
Độc Cô Bác lặng lẽ quan sát.Ngay cả hắn cũng không chắc giải được độc tính Bích Lân Xà Hoàng.Thấy hắc khí lan tỏa trên mặt Đường Tam, hắn không khỏi hối hận.”Ta thành danh đã lâu, lại làm khó một đứa trẻ.Nếu nó chết ở đây, thật phiền phức.” Nghĩ đến người sau lưng Đường Tam, Độc Cô Bác đau đầu.Phất Lan Đức từng nói, cha Đường Tam là Đường Hạo, người hắn không thể chống cự.
Khi Độc Cô Bác còn đang rối rắm, thân thể Đường Tam biến hóa.Hồng quang từ da tay lan ra, tiếp đến là bạch quang.Hai màu hồng bạch giao hòa, hắc khí đang lan tràn bị bao bọc, không thể tiến thêm.
Bát Chu Mâu từ sau lưng Đường Tam phóng thích.Toàn lực kháng độc, hắn không thể khống chế hồn cốt.
Lam Ngân Thảo cũng mất kiểm soát, đồng loạt xuất hiện.Màu sắc Bát Chu Mâu và Lam Ngân Thảo biến đổi, từ tím chuyển sang trắng hồng, đẹp mắt mà quỷ dị, chói mắt như lũ rắn bò ra từ người hắn, tạo thành vòng tròn bảo vệ.
Điều này khiến Độc Cô Bác giật mình.Nhưng thứ thật sự khiến hắn kinh hãi là một Tiểu Chuy đen nhánh từ tay trái Đường Tam xuất hiện.Kinh ngạc biến thành rung động.
“Không sai, bọn họ không lừa ta.” Tiểu Chuy nhỏ bé, nhưng hoa văn không thể lẫn vào đâu, đó chính là Hạo Thiên Chuy!
Huyền Thiên Công vận chuyển mạnh mẽ, độc tố không thể lan tràn.Dược tính Băng Hỏa ngăn chặn, bức độc tố ra khỏi cơ thể.Đường Tam không biết, lúc này hắn cực kỳ may mắn.
Dược tính Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ phi thường mạnh mẽ.Đơn độc mỗi loại không phải là tiên phẩm, nhưng khi đi cùng nhau lại thành cực phẩm tiên dược.Đường Tam muốn dung hợp hoàn toàn dược tính, ít nhất phải đạt tới bảy mươi cấp hồn lực mới có thể.
Nhưng lúc này, kích thích từ Bích Lân Xà Hoàng độc khiến Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ bộc phát mạnh mẽ, phản kích quyết liệt.Nhờ vậy, tốc độ hấp thu của Đường Tam tăng lên chóng mặt.
Độc tố Bích Lân Xà Hoàng trong cơ thể Đường Tam bị hấp thu hơn ba phần.Tốc độ hấp thu độc tố cũng tăng dần.
Sắc mặt Độc Cô Bác khó hiểu nhìn Đường Tam.Hắn nổi tiếng nhờ độc, sau kinh ngạc, hắn dần hiểu vì sao thiếu niên này có thể ngăn cản kịch độc của mình.
Khi bị bắt đi, Đường Tam không có năng lực này.Vũ Hồn và Ngoại Phụ Hồn Cốt đều biến hóa.Chắc chắn hắn đã ăn dược vật có khả năng chống độc.
Từ khi phát hiện Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, Độc Cô Bác thấy nơi này có không ít dược thảo mà hắn không nhận ra.Hắn đã từng thí nghiệm dược tính, nhưng những thí nghiệm này khiến hắn nếm trải đau khổ cả đời không quên.Nếu không có công lực cao thâm, có lẽ hắn đã chết.
Từ đó, Độc Cô Bác chỉ dùng các loại dược thảo mình biết.Hắn không muốn tin, thảo dược mình không nhận ra, thiếu niên mười mấy tuổi lại biết.Hắn biết đó có thể là bảo vật, nhưng thân là Phong Hào Đấu La, hắn không muốn mạo hiểm.
Nhìn Đường Tam, Độc Cô Bác chỉ có thể nghĩ đến bốn chữ: “Bách độc bất xâm”.Tất cả độc của hắn đều không thể gây hại cho Đường Tam, dù hắn thừa sức bóp chết Đường Tam bất cứ lúc nào.Nhưng tuổi tác là ưu thế lớn nhất của Đường Tam.Với thực lực này, tiền đồ vô hạn.
“Đáng tiếc.” Độc Cô Bác thầm than.Cháu gái hắn lớn tuổi hơn Đường Tam.Nếu không, hắn đã muốn tác hợp cho bọn họ.
Hồng, bạch quang từ da tay Đường Tam dần biến mất.Tiểu Chuy đen nhánh dung nhập vào cơ thể, tiếp đến là ngoại phụ hồn cốt Bát Chu Mâu, cuối cùng là Lam Ngân Thảo.Sắc mặt Đường Tam dần hồi phục.
“Đa tạ tiền bối hạ thủ lưu tình.” Đường Tam đứng lên, trên mặt lại xuất hiện nụ cười quái dị.
Tuy giải trừ Bích Lân Xà Độc, Đường Tam biết Độc Cô Bác chỉ dùng một chút độc trên người mình.Độc tính mạnh mẽ không thể so sánh.Kịch độc mạnh, nhưng số lượng không đủ, không gây ra uy hiếp.Độc Cô Bác hiển nhiên đã nương tay.Đương nhiên, Độc Cô Bác không biết điều đó, đây chỉ là phán đoán của Đường Tam.
Khi Đường Tam thấy Độc Cô Bác thả ba người Đại Sư đi và còn cho họ thuốc giải, hắn biết Độc Cô Bác sẽ không dễ dàng giết mình.Đây là nguyên nhân hắn đặt cược với Bích Lân Xà Độc.
Có lần đầu tiên này, khả năng tự kháng độc của hắn đã tăng lên nhiều.Nếu lần sau Độc Cô Bác dùng Bích Lân Xà Hoàng Độc mạnh hơn, cũng khó mà giết được hắn.
