Chương 176 Ác mộng trong mắt Vân Băng.

🎧 Đang phát: Chương 176

Chương 176: Ác mộng trong mắt Vân Băng.
– Cậu là Diệp Mặc? Diệp Mặc nhà họ Diệp ở Yến Kinh? Người khiến Diệp Bắc Vinh từ mặt hai đứa con?
Ông già kia im bặt, giọng điệu Diệp Mặc cho ông ta biết người này chính là Diệp Mặc đó.
Nếu Diệp Mặc thực sự là đứa con bị bỏ rơi của nhà họ Diệp, thì ngay cả nhà họ Tống cũng phải kiêng dè, chứ đừng nói đến nhà họ Âu.Diệp Mặc này đã giết mấy người nhà họ Tống rồi.Tuần trước, trước khi Tống Thiếu Thành chết còn nói một câu:
– Tôi hiểu rồi…
Nhưng hiểu gì thì không ai biết, mọi người đều đoán có liên quan đến Diệp Mặc.
Dù nhà họ Tống đều biết Tống Thiếu Thành bị Diệp Mặc xử lý, nhưng không ai dám tìm Diệp Mặc.Ngay cả nhà họ Tống còn không dám động đến, việc Diệp Mặc không coi nhà họ Âu ra gì cũng chẳng có gì lạ.
Tuy ông già này không biết tại sao nhà họ Tống lại sợ Diệp Mặc như vậy, nhưng ông ta biết Tống Kỳ Minh rất cẩn thận, không đời nào bỏ qua cho kẻ giết con trai mình.Điều đó khiến Diệp Mặc càng trở nên đáng sợ.Nhưng Âu Kim Long cũng chỉ biết có thế.
Sắc mặt Âu Kim Long trở nên khó coi, ông ta không muốn ngăn cản Diệp Mặc rời đi nữa, giờ ông ta hối hận vì những lời vừa nói.Sao ông ta không điều tra kỹ về Diệp Mặc, ít nhất cũng phải biết mặt mũi hắn.Âu Kim Long biết nhà họ Âu không sợ Diệp Mặc, nhưng ông ta không muốn gây chiến với hắn, để kẻ khác hưởng lợi.
Âu Kim Long nghĩ được như vậy, người đàn ông trung niên kia đương nhiên cũng nghĩ được.
Danh tiếng Diệp Mặc đã vang khắp Yến Kinh, không gia tộc nào không biết.
Chuyện Diệp Mặc bị đuổi khỏi nhà mấy năm trước từng là trò cười, nhưng giờ Diệp Mặc là điều cấm kỵ với tất cả các gia tộc, ai cũng không dám đụng vào.
Trước khi Diệp Mặc xuất hiện, Lục Đại Thiếu là những kẻ vênh váo nhất ở Yến Kinh.
Lục Đại Thiếu rất kiêu ngạo, nhưng từ khi Diệp Mặc xuất hiện, một người đã bị đuổi đi, một người bị Diệp Mặc giết, còn lại bốn người cũng bị gia tộc đuổi đi vì sợ Diệp Mặc.Giờ nhà họ Âu đã đưa người sang Mỹ rồi, mà Diệp Mặc vẫn tìm đến tận cửa.
– Mày kiêu căng quá rồi đấy, ông mày đá chết mày.
Gã thanh niên mắt híp tịt thấy Vân Băng sợ hãi núp sau Diệp Mặc thì tức tối.Không núp sau lưng mình mà lại núp sau lưng Diệp Mặc? Nghe Diệp Mặc nói vậy, gã ta không nhịn được, giơ chân đá về phía Diệp Mặc.
Âu Kim Long muốn ngăn lại nhưng đã muộn.
Diệp Mặc liếc nhìn gã thanh niên mắt híp tịt, đồng thời giơ chân đáp trả.
Diệp Mặc đá trúng đầu gối gã thanh niên, khiến gã ngã về phía sau.Diệp Mặc lại bồi thêm một cước vào ngực.
Gã thanh niên văng xa mấy thước, đập vào tường rồi rơi xuống.
Miệng gã không ngừng phun máu, chân mềm nhũn, chắc chắn đã bị Diệp Mặc đá nát.
– Cậu!
Âu Kim Long đoán Diệp Mặc sẽ kiêu ngạo, nhưng không ngờ hắn lại kiêu ngạo đến mức này.Dám đá gãy chân cháu mình ngay trước mặt ông ta, mạnh thêm chút nữa là chết người.
Vân Băng sợ đến ngây người.Nhà họ Âu là ác mộng của cô.
Nhà họ Âu nói gì, nhà họ Vân không dám không nghe theo.Dù nhà họ Âu muốn lấy mạng cô, nhà họ Vân cũng chỉ có thể đưa cô từ Ninh Hải đến Yến Kinh, rồi ngoan ngoãn giao cho nhà họ Âu.Cô rất nhớ Đình Đình, nhưng đến Yến Kinh cô cũng không dám quay lại, đừng nói đến gặp Đình Đình.
Nhưng giờ, Diệp Mặc lại dám đá cháu nhà họ Âu sống dở chết dở, sao cô không sợ cho được.Cô chỉ nghĩ phải làm sao để đưa Diệp Mặc ra khỏi nhà họ Âu, chạy càng xa càng tốt.
Điều khiến Vân Băng kinh hãi là Âu Kim Long không những không nổi giận, mà chỉ giận dữ nói:
– Cậu…
Rồi im bặt.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Tôi làm sao? Kiêu ngạo đúng không? Ông nói đúng rồi, đối phó với ông thì đương nhiên tôi phải kiêu ngạo.Bây giờ tôi muốn đi, còn ai dám cản tôi không?
Mặt Âu Kim Long tức giận đến tái xanh, thậm chí trắng bệch.Nhà họ Âu không phải là một trong năm đại gia tộc ở Yến Kinh, nhưng thực lực cũng không kém là mấy.Người của năm đại gia tộc cũng cố gắng giảm thiểu tối đa xung đột với nhà họ Âu.
Vậy mà giờ lại bị một tên trẻ ranh đánh đến tận cửa, còn tỏ ra kiêu ngạo trước mặt Âu Kim Long, nếu ông ta nuốt trôi cục tức này thì cũng không cần phải lăn lộn nữa.
Dù ông ta có rút lui, cục tức này cũng không thể nuốt nổi.
– Được, được…
Âu Kim Long gần như không nhịn được nữa.Ông ta không hiểu tại sao Diệp Mặc giết người nhà họ Tống mà nhà họ Tống lại nhịn được? Diệp Mặc còn chưa giết người nhà họ Âu mà ông ta đã không thể nhẫn nhịn được nữa rồi.Xem ra nhà họ Tống đã xuống dốc.
Ông ta nhìn chằm chằm Diệp Mặc đầy căm tức:
– Được lắm, cậu đi đi.Nếu nhà họ Âu không tìm được cậu về thì không cần phải lăn lộn ở Yến Kinh này nữa.
Diệp Mặc cười nhạt, nhìn Âu Kim Long:
– Hoan nghênh ông đến tìm tôi.Nếu đến thì đừng trách tôi không khách khí, tôi ghét nhất là bị người ta uy hiếp.Tôi cho ông cơ hội tìm ra tôi đấy.Còn nữa, ông già chết tiệt.Tôi cảnh cáo ông, nếu lần sau tôi thấy Vân Băng mất một sợi tóc nào thì tôi sẽ cho nhà họ Âu các ông đi đời luôn đấy.Tôi đi đây, đợi ông đến tìm tôi đấy.
Diệp Mặc nghênh ngang đưa Vân Băng và Đình Đình đi, không thèm để ý đến Âu Kim Long đang giận đến phát run.
Âu Kim Long há miệng thở hổn hển, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.
Một lúc sau, được người hầu xoa ngực vuốt lưng, ông ta mới dần tỉnh lại.Câu đầu tiên Âu Kim Long nói là:
– Bất kể phải tốn bao nhiêu tiền cũng phải đánh cho thằng oắt con kiêu ngạo này một trận cho nó xuống mười tám tầng địa ngục.Đúng là không coi nhà họ Âu ra gì, nó mù rồi.
Khi ba người đã đi xa khỏi khu biệt thự, Vân Băng mới tỉnh ngộ, vội vàng nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, anh mau trốn đi, trốn càng xa càng tốt.Mau lên, nếu người nhà họ Âu đến thì anh xong đời đấy.
Diệp Mặc thản nhiên cười:
– Cô giáo Vân không cần lo lắng, em không sao đâu.Đừng nói là nhà họ Âu, cho dù là nhà họ Tống cũng không dám đắc tội với em.Bây giờ không còn như trước nữa rồi.
Lúc này Diệp Mặc càng nhận ra tầm quan trọng của thực lực.Nếu hắn chưa luyện đến cấp thứ ba, có lẽ xương cốt đã bị nhà họ Tống gặm sạch rồi.Dù không phải nhà họ Tống gặm thì cũng bị đám người “Nam Thanh” cắn nuốt không còn một mảnh.
– Anh không biết nhà họ Âu hung ác đến mức nào đâu, tôi van anh, anh chạy đi nhanh lên.
Vân Băng thấy Diệp Mặc thờ ơ như vậy thì cầu khẩn.
– Mẹ, sao mẹ lại muốn anh Mặc đi? Anh ấy ở cùng chúng ta không phải tốt hơn sao?
Đình Đình thấy mẹ không ngừng cầu xin Diệp Mặc rời đi thì hỏi.
Vân Băng ôm lấy Đình Đình:
– Đình Đình, sao con lại gọi là anh Mặc? Sau này phải gọi là chú, biết chưa?
Đình Đình dẩu miệng:
– Nhưng lúc ở HongKong con thấy một người rất lớn tuổi gọi là anh Mặc mà, nên con cũng gọi là anh Mặc luôn.
– Cái gì? Đình Đình, con đã đi HongKong? Con đi bằng cách nào?
Vân Băng giờ mới nhớ ra phải hỏi tại sao Đình Đình lại đến HongKong.Lúc nhìn thấy Diệp Mặc cô đã quên mất chuyện này.
Diệp Mặc đành phải kể chuyện bọn buôn người ở HongKong, rồi bạn bè hắn đã cứu Đình Đình từ tay bọn buôn người, rồi dẫn Đình Đình an toàn trở về với Vân Băng.
– Anh nhận ra Đình Đình?
Vân Băng tò mò nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc đành phải nói:
– Hôm đó đã thấy ảnh trong phòng của cô.
Vân Băng nhớ đến chuyện Diệp Mặc đã ở trong phòng mình mấy hôm, không biết cô nghĩ gì mà mặt đột nhiên đỏ bừng.Mặt Vân Băng vì chuyện vừa rồi mà sợ đến trắng bệch, giờ lại đỏ lên nên nhìn rất rõ.
– Mẹ, sao mặt mẹ lại đỏ như vậy?
Đình Đình lập tức chú ý thấy liền hỏi.
Vân Băng hơi xấu hổ:
– Đình Đình, đi thôi, mẹ dẫn con đi ăn đồ ăn ngon được chứ.
Quả nhiên sự chú ý của Đình Đình đã dời sang những món ăn mà Vân Băng hứa hẹn.Vân Băng dường như không muốn nói đến chuyện bảo Diệp Mặc rời đi nữa.Không biết trong lòng cô đang nghĩ gì.
Đình Đình muốn ăn KFC, ba người phải ăn đồ ăn nhanh, nhưng Đình Đình rất vui vẻ.
– Hôm nay phải về Ninh Hải luôn không?
Ra khỏi quán KFC, Vân Băng đột nhiên hỏi Diệp Mặc.Tuy cô rất muốn ở bên cạnh Diệp Mặc, nhưng lại không tìm ra được lý do gì.
Hơn nữa Đình Đình lại đang ở bên cạnh cô, như vậy cô đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.Dù Diệp Mặc có bị nhà họ Âu trả thù, thậm chí bị giết ngay lúc này, thì cũng vậy thôi.
Diệp Mặc không biết Vân Băng đang nghĩ gì.Tuy đã là ban đêm, cũng chưa biết bao giờ quay về Ninh Hải, nên nói:
– Không về nữa đâu.
– Vậy chúng ta ở khách sạn sao?
Vân Băng lập tức nói, trong lòng có chút mong chờ.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Ở Yến Kinh tôi có chỗ ở.Đó vốn là chỗ của Diệp Lăng và Diệp Tử Phong, nhưng từ trước đến nay bọn nó không ở đấy.Hôm nay chúng ta đến đó ở tạm, cô giáo Vân thấy thế nào?
Nghe xong lời Diệp Mặc, Vân Băng cảm thấy khá hơn, lập tức nói:
– Được lắm, không phải ở khách sạn là tốt nhất.Thật không ngờ anh vẫn còn có nơi để ở ở Yến Kinh.Nhưng từ sau anh không gọi tôi là cô giáo Vân được không? Gọi tôi là Vân Băng hoặc chị Băng là được rồi.
– Không thành vấn đề, chị Băng.
Diệp Mặc rất cảm kích Vân Băng lần trước đã liều mình cứu hắn, vẫn chưa có cơ hội báo đáp cô.Bây giờ có thể giúp cô một lần, trong lòng cũng cảm thấy vui.
Bỗng nhiên Vân Băng như nhớ ra chuyện gì đó, nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Em trai, em gái anh? Không phải anh bị nhà họ Diệp…Ồ, xin lỗi, tôi chỉ nghe người khác nói vậy thôi.
Diệp Mặc khẽ cười:
– Cũng không có gì, vốn dĩ đây là sự thật mà.Nhưng em gái Diệp Lăng của tôi đối xử với tôi rất tốt.Dù tôi không còn là người của nhà họ Diệp nữa, nhưng Diệp Lăng vẫn là em gái của tôi, Diệp Tử Phong vẫn là em trai của tôi.

☀️ 🌙