Chương 1758 Đương nhiên là tôi đi

🎧 Đang phát: Chương 1758

– Trên Tiên thuyền này đều là những tiên nhân nổi bật của các Đại Thiên Vực, sao lại có thể giết người được?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi.
Kế Khôn vội nói:
– Tề Bắc Thương bị người khác khiêu chiến.Trên Tiên thuyền nếu có tiên nhân nào mâu thuẫn, thì có thể thông qua khiêu chiến để đấu pháp.Một khi đã lên đài, thì sinh tử không còn quan trọng.Nếu từ chối, người bị thách đấu phải chấp nhận một điều kiện nhục nhã.Tề Bắc Thương vì là thiếu thành chủ, không thể chấp nhận sự sỉ nhục.Chị đã cố gắng kéo dài thời gian, nói chờ cậu tới rồi tính sau.
Diệp Mặc nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, vì như vậy nghĩa là Tề Bắc Thương vẫn an toàn.Hắn đã từng chứng kiến những trận đấu trên Tiên thuyền, thậm chí còn giết liên tục mấy người trên đài rồi rời khỏi khoang thuyền hạ đẳng.
– Ai khiêu chiến cậu ta?
Diệp Mặc hỏi.
Thấy Diệp Mặc không hề lo lắng, Kế Khôn mới tiếp tục:
– Tề Bắc Thương đắc tội với Hướng Trường Ung của Đông Hải Đế tông thuộc Phạm Đô Thiên.Hướng Trường Ung tu vi Đại La Tiên đỉnh, chỉ còn chút nữa là viên mãn.Hơn nữa, y rất mạnh và nổi tiếng ở Phạm Đô Thiên.Tính tình y cũng rất tàn bạo, động chút là giết người.Hai tháng qua trên Tiên thuyền, y đã lấy cớ khiêu chiến để giết không ít người rồi.
Diệp Mặc gật đầu.Sau khi thiết lập lại cấm chế phòng, hắn cùng Kế Khôn đi xem Tề Bắc Thương thế nào.Tề Bắc Thương dù là thiếu thành chủ, cũng không quá đáng ghét, đối xử với bạn bè rất chân thành.Khuyết điểm duy nhất là hơi ham mê nữ sắc.

Khi Diệp Mặc và Kế Khôn vào phòng Tề Bắc Thương, đã thấy mười mấy người ở đó, đều là những người từ Thường Dung Thiên theo tới.Ngay cả Ninh Nga và bạn trai Phương Thành cũng có mặt.
Tề Bắc Thương ngồi một bên, sắc mặt khó coi.Hiển nhiên, y biết mình không phải đối thủ của Hướng Trường Ung.Khi thấy Diệp Mặc đến, y gật đầu, nhưng không hỏi vì sao Diệp Mặc lại bế quan mấy tháng.
Quý Thư và những người khác lập tức chào hỏi Diệp Mặc và Kế Khôn.
– Quý huynh, có chuyện gì vậy?
Diệp Mặc hỏi Quý Thư.
Quý Thư thở dài, nhìn Tề Bắc Thương rồi nói:
– Hướng Trường Ung kia quá đáng lắm rồi.Bắc Thương lại không cẩn thận, đi làm quen với Hoa Như Tuyết của Ma Hoan tông.Ả ta là loại đàn bà ăn thịt người không nhả xương, lừa gạt đồ của Tề Bắc Thương rồi xui khiến Hướng Trường Ung giết cậu ấy.Mọi chuyện đều do Hoa Như Tuyết gây ra.
Diệp Mặc đã nghe Kế Khôn kể về Ma Hoan tông, một tông môn có tiếng xấu, nam trộm nữ xướng.Dù những điều này chỉ là nghe kể, nhưng hiện tại Tề Bắc Thương bị nữ nhân Ma Hoan tông hãm hại, còn muốn để Hướng Trường Ung giết, Diệp Mặc quyết định không ngồi yên.
Lúc trước Nghiêm Cửu Thiên uy hiếp hắn, Tề Bắc Thương là người đầu tiên đứng ra giúp.Diệp Mặc không bao giờ để bạn bè chịu thiệt, nên chuyện này hắn muốn giúp đỡ.
– Ý của chúng tôi là chọn một người có thực lực tương đương Hướng Trường Ung để đàm phán.Nếu Hướng Trường Ung biết chúng ta cũng không yếu, có lẽ y sẽ nhường một bước.
Quý Thư nói rồi nhìn Phương Thành, người mạnh nhất ở đây, gần đạt Đại La Tiên viên mãn.
Diệp Mặc nhớ ra còn một người tu vi Bán Tiên Vương, nhưng người kia không có mặt, có lẽ sợ phiền phức.
Phương Thành biết mọi người đang nhìn mình, liền lên tiếng:
– Hướng Trường Ung là người của Đông Hải Đế tông, thế lực không kém Phương Kim Sơn của tôi.Bên cạnh y đều là Đại Tiên cao cấp của Phạm Đô Thiên.Thánh nữ Y Y của Cửu Phạm Tiên trì gần tấn cấp Tiên Vương, chúng ta cách họ quá xa.Theo tôi, nên nhẫn nhịn một chút, Bắc Thương sư đệ không cần liều mạng với y.
Phương Thành gần như khuyên Tề Bắc Thương đầu hàng, mọi người đều hiểu ý y.
Khi bị khiêu chiến mà nhận thua, không chỉ hủy hoại cuộc đời, mà còn hủy danh vọng của môn phái.
Bởi vì một khi nhận thua, người thắng có thể đưa ra bất kỳ điều kiện nào, như chui qua háng, quỳ xuống xin tha…Miễn là nhục nhã đối phương.
Có thể nói, nếu Tề Bắc Thương nhận thua, có lẽ sống không bằng chết.Hướng Trường Ung chắc chắn sẽ đưa ra một điều kiện cực kỳ nhục nhã.
– Tề huynh, chuyện nhỏ như vậy cần gì phải để bụng.Chỉ là Hướng Trường Ung thôi, không cần để ý.
Diệp Mặc không quan tâm đến ý kiến của Phương Thành, vì đó là một ý kiến ngu ngốc.
Tuy sắc mặt Tề Bắc Thương vẫn khó coi, nhưng nghe Diệp Mặc nói thì cười lớn:
– Diệp huynh nói đúng, chỉ có Tề Bắc Thương chết trận, chứ không quỳ gối trước ai.Hướng Trường Ung tìm ta khiêu chiến, ta là Đại La Tiên hậu kỳ, sao phải sợ y? Ai giúp ta hạ chiến thư?
Mọi người ngây người.Ai cũng biết Tề Bắc Thương phải chiến, nhưng không ai chủ động cổ vũ y.Cổ vũ Tề Bắc Thương tiếp nhận khiêu chiến là bảo y đi chịu chết.Vậy mà Diệp Mặc lại ngược đời, bỗng dưng cổ vũ Tề Bắc Thương đi chịu chết.
Quý Thư thở dài.Y và Tề Bắc Thương rất thân, nhưng cũng biết Diệp Mặc nói đúng.Lúc này chỉ có thể cổ vũ thêm sĩ khí, chứ không được đả kích.
Ninh Nga nhìn Diệp Mặc, im lặng lắc đầu.Phương Thành cười lạnh, không nói gì.Y không phải đối thủ của Hướng Trường Ung, Tề Bắc Thương đi là chịu chết, thà tự sát còn hơn.Y ở đây chỉ vì quan hệ với Ninh Nga, nếu không thì y sẽ không xuất hiện.Ninh Nga có mặt chủ yếu vì Kế Khôn.
Diệp Mặc cười lớn rồi nói:
– Chuyện này đương nhiên để tôi đi.
Ninh Nga lo lắng hỏi Kế Khôn:
– Hi Nguyệt, đệ đệ của cô…
Kế Khôn mỉm cười, không lo lắng.Cô biết rõ sức chiến đấu của Diệp Mặc, tuyệt đối không kém Hướng Trường Ung.Tính cách của Diệp Mặc cô cũng biết, là người không để bạn bè chịu thiệt.Nên Diệp Mặc nói sẽ đi đưa tin, cô không có ý kiến gì.
– Y ở khu vực Phạm Đô Thiên, phòng 138.Cậu nhất định phải giúp tôi hạ chiến thư, hẹn y ba ngày sau quyết chiến.
Tề Bắc Thương nói thêm, vì y đã quyết tâm chết trận, nên không còn lo lắng nữa.
– Tôi đi cùng cậu.
Quý Thư lập tức đứng lên.
Diệp Mặc khoát tay:
– Không cần, mình tôi là được, chỉ là một cái chiến thư thôi mà.
Nói xong, Diệp Mặc quay sang Kế Khôn:
– Hi Nguyệt tỷ, chị ở đây chờ em là được rồi.Em đi tìm Hướng Trường Ung, lát nữa sẽ quay lại.
Nói xong, Diệp Mặc rời đi, không hề chậm trễ.
Thấy Diệp Mặc đã đi giúp Tề Bắc Thương đưa chiến thư, mọi người trong phòng im lặng.
Tên Đại La Tiên lúc trước giải thích về pháp tắc không gian cho Diệp Mặc phá vỡ sự im lặng:
– Tôi thấy Diệp sư đệ hơi xúc động, nhưng nói cũng không sai.Đời ta tu tiên, sợ gì đánh một trận? Chết trận còn hơn sống tạm.
– Được, hôm nay những người ở đây đều là bạn của Tề Bắc Thương tôi.Cảm tạ mọi người đã không rời bỏ tôi lúc khó khăn.Nào, hôm nay tôi xin mời khách.
Tề Bắc Thương lấy ra hơn mười vò Tiên tửu.Vừa mở ra, mùi thơm lan tỏa khắp nơi.Mọi người đều biết đây là bảo vật của Tề Bắc Thương.Có lẽ y biết mình chắc chắn sẽ chết trận, nên mới chia sẻ cùng mọi người.
Rượu rất thơm, nhưng mọi người không có hứng uống, thậm chí còn cảm thấy hổ thẹn.Tề Bắc Thương nói mọi người không rời bỏ y lúc khó khăn là sự thật, nhưng thực tế không ai giúp được y.Ngược lại, chỉ có Diệp Mặc cổ vũ và giúp y đi đưa chiến thư.
– Nếu chúng ta có một cao thủ như Lư Mang, ai dám khiêu chiến chúng ta chứ?
Ân Hồn uống hết vò rượu, tức giận đập vỡ vò trên tay.
Mọi người im lặng.Ai cũng biết Ân Hồn nói đúng.Nếu có một cao thủ như Tiểu Tiên Vương Lư Mang, sẽ không ai dám khiêu chiến.Mọi người tụ họp lại để tăng thêm thực lực, không để người khác dễ dàng ức hiếp.Nhưng giờ Tề Bắc Thương sắp bị giết, lại không ai dám đứng ra.

Trên Tiên thuyền, các khu vực được phân chia rõ ràng.Diệp Mặc dễ dàng tìm được khu vực Phạm Đô Thiên sau khi rời Thường Dung Thiên.
Phòng 138 càng dễ tìm, Diệp Mặc không cần hỏi ai, từ xa đã dùng thần thức quét tới.Hơn nữa, phòng này không thiết lập cấm chế, bên trong vô cùng ồn ào.So với phòng Tề Bắc Thương, ở đây chỉ có náo nhiệt.
Diệp Mặc đến cửa, hai ba mươi tiên nhân cùng nhìn về phía hắn, vì không ai nhận ra.
– Mày là ai? Đến đây làm gì?
Một thanh âm quát lên.Đó là giọng của một tên Đại La Tiên hậu kỳ.
– Tao là ai không cần biết, chỉ cần biết tao đến để hạ chiến thư.
Diệp Mặc lạnh giọng nói.Đối mặt với hai ba mươi Đại La Tiên, hắn không hề sợ hãi.
Sau phút im lặng ngắn ngủi, trong phòng vang lên tiếng cười, dường như bị thái độ nghiêm túc của Diệp Mặc làm cho bật cười.
Diệp Mặc đợi tiếng cười dừng lại, bình thản hỏi:
– Ai là Hướng Trường Ung? Tao muốn tìm tên này.
Một gã đại hán khôi ngô đột nhiên đứng lên.Sát cơ trên người y tuôn ra, lao thẳng về phía Diệp Mặc.Đạo sát khí cường đại xông thẳng tới trước mặt Diệp Mặc, rồi nổ tung ra.
Diệp Mặc đứng ở cửa, không động đậy, đạo sát khí kia giống như gặp phải một rào chắn vô hình, thanh thế bạo liệt nhưng chỉ làm không gian xung quanh chấn động.Còn Diệp Mặc, ngay cả một sợi tóc cũng không nhúc nhích.

☀️ 🌙