Đang phát: Chương 1750
Lý Vân Tiêu mặt lạnh tanh, nhìn chằm chằm con thú tinh thần đang lao xuống, khẽ quát:
– Đồng Thuật – Kính Lưu!
Hình ảnh con thú tinh thần kia lập tức khắc sâu vào mắt phải của Lý Vân Tiêu, càng lúc càng rõ nét.Đồng thời, trong thế giới ý thức của hắn, con thú đã biến mất không dấu vết.
“Phanh!”
Trong mắt Lý Vân Tiêu, con thú tinh thần lộ vẻ dữ tợn và kinh hãi.Sức mạnh đồng tử vô tận từ mọi phía đánh tới, nghiền nát nó thành từng mảnh nhỏ, hóa thành tinh thần lực tiêu tán trong không gian Nguyệt Đồng.
Lúc này, ấn ký màu xanh trên cánh cửa dần hiện rõ, một chân bước ra từ đó, rồi nửa thân người xuất hiện, một bóng người mặc áo bào dài như thể vượt qua không gian mà đến.
Trong mắt Lý Vân Tiêu ánh lên vẻ lạnh lùng, hai con ngươi ngưng tụ, một tia kim quang lóe lên.
Trên cánh cửa, vô vàn kim quang hội tụ, tạo thành một thanh cự kiếm vô thượng, chém thẳng xuống.
“Ầm ầm!”
Kiếm khí không gì cản nổi, đánh vào cánh cửa, hai luồng sức mạnh giằng co trong chớp mắt, rồi thanh kiếm chém đôi cánh cửa.
Bóng đen cũng tan vỡ.
Người áo đen chậm rãi ngẩng đầu, cố gắng trợn to mắt nhìn rõ người trước mặt.
Nhưng kim quang quá chói mắt, thân thể hắn sụp đổ dưới lưỡi kiếm.Hắn dồn chút thần thức cuối cùng vào đôi mắt, cố gắng nhìn xuyên qua…
Đôi mắt âm lãnh xuyên thấu kim quang, thấy rõ diện mạo người kia.Hắn kinh hoàng tột độ, không thể tin vào mắt mình.
“Oanh!”
Cánh cửa nổ tung, hóa thành vô số ánh huỳnh quang tan biến trong không gian linh hồn của Tân Thần.
Người áo đen biến mất không dấu vết trong sự kinh hãi.
Lý Vân Tiêu bỗng biến thành một người cao lớn vạm vỡ, da ánh lên kim quang, tóc dựng đứng, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, không còn là chính hắn.
Yêu Long cười:
– Ha ha, ngươi quá đáng rồi, lại biến thành Ngạo Trường Không, Vi Thanh kia chẳng phải sẽ sợ chết khiếp sao?
“Hừ!”
Lý Vân Tiêu hừ lạnh, trở lại hình dáng cũ, cười nhạo:
– Thần thức kia chắc là thần niệm Vi Thanh để lại, nếu ta không cố ý để hắn thấy mặt ta, thì chút sức mọn đó làm sao thấy được ta?
– Ngược lại, lão già sau cánh cửa kia…
Lý Vân Tiêu trầm tư:
– Ta có chút suy đoán rồi.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, quay người rời khỏi không gian linh hồn của Tân Thần.
Yêu Long lắc đầu, Lý Vân Tiêu kiếp trước là người không ai dám động vào, kiếp này càng mạnh hơn, kẻ nào đắc tội hắn đều gặp xui xẻo.
Một lát sau, hồn lực Lý Vân Tiêu thoát khỏi cơ thể Tân Thần, trở về cơ thể mình.
Tân Thần mở mắt, nhận ra sự thay đổi trong linh hồn, mừng rỡ hỏi:
– Sao rồi?
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Quả nhiên có kẻ giở trò, qua cấm chế, có người có thể theo dõi ngươi, thậm chí tình trạng cơ thể ngươi cũng bị truyền ra ngoài.Ta phá hủy cấm chế, kẻ thi thuật đã biết rồi.
– Đáng chết!
Tân Thần giận dữ, sát khí ngút trời:
– Ngươi biết ai làm không?
Lý Vân Tiêu nói:
– Kẻ thi triển cấm chế và kẻ giám thị ngươi không phải là một.Kẻ thi thuật là một trong năm Chấp Chính Giả của Thánh Vực, Vi Thanh.Ngươi biết người này không?
Tân Thần kinh hãi:
– Thánh Vực? Ta không biết người này.
Lý Vân Tiêu gật đầu:
– Hẳn là vậy, hắn chỉ là tay chân cho kẻ giám thị ngươi thôi.Thân phận kẻ đó ta đã đoán được, nhưng chưa chắc chắn.
Mắt Tân Thần lóe lên hàn quang:
– Ngươi giúp ta tìm ra thân phận kẻ đó, ta sẽ cho ngươi biết cách mở cánh cửa thứ ba.
Vẻ mặt hắn dữ tợn, sát khí bừng bừng.
Bị người khác giám thị nhất cử nhất động suốt bao năm, ai mà không nổi giận muốn giết người?
Lý Vân Tiêu mừng rỡ:
– Hậu đãi như vậy, ta nhất định giúp ngươi tìm ra kẻ đó.
Sắc mặt Tân Thần dịu lại, khẽ nhúc nhích môi, nói bí pháp mở cửa cho Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu tập trung lắng nghe, có vẻ hiểu được.
Tân Thần nói:
– Ngươi về đi, ta muốn ở một mình.Huyễn Bảo đại hội sắp mở ra, ngươi phải cẩn thận đấy.
– Ừ? Cẩn thận?
Lý Vân Tiêu cười nhìn Tân Thần.
Tân Thần hừ một tiếng, mắng:
– Đừng giả vờ trước mặt ta, ta không tin ngươi không thấy Huyễn Bảo đại hội có gì lạ.Nhưng việc này rất quan trọng với ta, nên ta không thể nói nhiều…Ngươi tự cẩn thận là được, đừng chết, ta còn nhờ ngươi tìm ra kẻ giám thị ta đấy.
Lý Vân Tiêu cười, không nói gì, hóa thành lôi điện rời đi.
Tân Thần nhìn theo, sắc mặt ngưng trọng, đầy vẻ trầm tư, rồi quay vào nhà.
Lý Vân Tiêu trở lại phường thị, tiếp tục thu gom những thiên tài địa bảo quý giá.
Sau đó, hắn về thẳng tiểu viện trong không gian huyền khí, bắt đầu bế quan.
Ba ngày sau, Huyễn Bảo đại hội khai mạc.
Toàn bộ hòn đảo náo nhiệt, mọi người bay về phía kiến trúc lớn nhất trên đảo Hãm Không.
Kiến trúc này hình mái vòm, chuyên dùng để tổ chức Huyễn Bảo đại hội.
Trước kiến trúc có các cường giả Hải tộc canh gác, vừa chào đón mọi người, vừa giữ gìn trật tự.
Các kỳ Huyễn Bảo đại hội trước đều diễn ra suôn sẻ, không có tranh đấu.Còn việc chém giết sau khi rời đảo, đảo Hãm Không không can thiệp.
Khi Lý Vân Tiêu đến, Liêu Dương Băng đã chờ sẵn ở cửa, thấy hắn liền chào hỏi, mọi người cùng nhau vào hội trường.
