Chương 1740 Kế Khôn vắng mặt

🎧 Đang phát: Chương 1740

– Nếu không có Hi Nguyệt giúp đỡ, cậu đã bị Phiêu Miễu Tiên Trì truy nã rồi.Cô ấy đã đích thân xin sư phụ tôi, nên giờ cậu chỉ cần đến Phiêu Miễu Tiên Trì xin lỗi là xong, nếu không thì…
Ninh Nga hừ lạnh khi thấy Diệp Mặc phát tin tức.
Vị Đại La Tiên bên cạnh Ninh Nga nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng:
– Ninh Nga, đây là tên Đại Chí Tiên chọc giận Thiền môn chủ sao?
– Đúng, chính là hắn.
Ninh Nga nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
– Còn phải đến Phiêu Miễu Tiên Trì à?
Diệp Mặc hỏi sau khi gửi tin tức đi.
– Đương nhiên.
Ninh Nga đáp không chút do dự.
– Vậy hai người dẫn tôi đi đi.À, vị tiên hữu này là người ở đâu vậy?
Diệp Mặc cố ý hỏi thăm về vị Đại La Tiên kia.
Mặt Ninh Nga hơi đỏ lên:
– Anh ta không liên quan, lát nữa tôi dẫn cậu đi là được.
– Vậy cũng được.
Diệp Mặc gật đầu, lẩm bẩm:
– Vị tiên hữu này phong lưu phóng khoáng, để lát nữa tôi hỏi các vị tiền bối ở Phiêu Miễu Tiên Trì xem sao.
– Anh ta thì liên quan gì đến cậu?
Ninh Nga tức giận nói.
Diệp Mặc nghiêm mặt:
– Vị tiên hữu này anh tuấn, tôi có thiện cảm, nên muốn hỏi thăm thôi.
– Thành ca, chúng ta đi.
Ninh Nga trừng Diệp Mặc rồi bỏ đi.
Vị Đại La Tiên kia nhìn Diệp Mặc đầy ẩn ý:
– Cậu rất có tiền đồ, nhưng hình như chúng ta không quen nhau.
Nói rồi, y cùng Ninh Nga biến mất, không đợi Diệp Mặc trả lời.
Diệp Mặc thở phào.Hắn đoán Ninh Nga xuất hiện ở đây cùng Đại La Tiên kia là có bí mật, nếu mình nói với Phiêu Miễu Tiên Trì thì sẽ bất lợi cho cô ta.Quả nhiên, vừa nhắc đến Đại La Tiên kia, Ninh Nga đã bỏ chạy.
Nhưng Diệp Mặc biết mình lại đắc tội thêm một người, chính là vị Đại La Tiên kia.Câu nói của y trước khi đi đã nói rõ điều đó.Y không quen mình, nhưng mình lại dùng y để uy hiếp Ninh Nga, vậy là đã kết thù rồi.
Dù biết đắc tội Đại La Tiên kia, Diệp Mặc cũng không quá lo lắng.Mạng mình quan trọng hơn.Dù Hi Nguyệt đã giúp mình xin xỏ, nhưng việc đến Phiêu Miễu Tiên Trì bồi tội chỉ là cái cớ.Nếu không tìm thấy mình, Phiêu Miễu Tiên Trì cũng không làm gì được.Nhưng nếu mình thật sự đến đó thì lại rất nguy hiểm.
Hơn nữa, việc mình bị truyền tống đến Phiêu Miễu Tiên Trì không rõ lý do khiến mình rất lo lắng.Thần thông của gã văn sĩ trung niên kia thật sự rất đáng sợ.
Vì vậy, sau khi đuổi được Ninh Nga đi, Diệp Mặc nhanh chóng dùng độn thuật rời khỏi phạm vi Phiêu Miễu Tiên Trì.

Bên ngoài Đài luận đạo Lạc Đế Sơn, hai Tiên Tôn xuất hiện, một người cầm ngọc bài đỏ trên tay.
– Bồng Dịch, Nhược Minh, có chuyện gì?
Chính Nhân Tiên Đế cau mày hỏi khi thấy hai Tiên Tôn trở về một mình.
Hai Tiên Tôn thi lễ với các Tiên Đế rồi đáp:
– Bẩm Tiên Đế, khi chúng tôi đến thì không thấy ai, chỉ có một Truyền Tống Trận bị Bạo Liệt Phù phá hủy và ngọc bài này.Bên trong có một ấn ký thần thức, đã bị chúng tôi phong bế.
– Đưa ta xem.
Táp Không Đại Đế nói.
Tiên Tôn kia kính cẩn đưa ngọc bài cho Táp Không Đại Đế.Vừa cầm ngọc bài, sắc mặt Táp Không Đại Đế liền thay đổi.
– Sao vậy?
Long Hà Đại Đế hỏi.
– Anh xem đi.
Táp Không Đại Đế đưa ngọc bài cho Long Hà Đại Đế.
Sau khi xem ngọc bài, sắc mặt Long Hà Đại Đế cũng trở nên khó coi.Hai người nhìn nhau rồi nói:
– Ấn ký thần thức này ít nhất là của Tiên Đế đỉnh phong, thậm chí là Bán Thánh Đế.
– Chắc chắn là vậy, nhưng người này bị thương không nhẹ, dưới ấn ký thần thức có dấu vết truy tìm.Với cao nhân như vậy, đồ vật ở Lạc Đế Sơn chắc không còn rồi.
Táp Không Đại Đế gật đầu.
– Vậy Đại hội luận đạo thì sao?
Chính Nhân Tiên Đế hỏi sau khi xem ngọc bài.
– Đại hội luận đạo vẫn tiếp tục.Dù sao đây cũng chỉ là suy đoán, nhưng tôi nghi ngờ vì sao cao nhân như vậy lại phải hạ ấn ký thần thức, rồi lại vứt bỏ nó ở đây?
Táp Không Đại Đế nói.

Lúc này, trên Đài luận đạo đã đổi một Đại La Tiên khác, người này không ngừng trình bày đạo của mình, rất nhiều tiên nhân cấp thấp nghe rất say sưa.Còn Kế Khôn ngồi đây nhưng tâm hồn đã bay đi đâu mất.Cô đã nhờ sư phụ giúp Diệp Mặc cầu tình, nên giờ rất muốn gặp hắn để kể lại mọi chuyện.
Vừa lúc đó, cô nhận được tin tức của Diệp Mặc.Hắn muốn cô lập tức về Phi Hà Tiên Thành ở Thường Dung Thiên.Diệp Mặc không nói về việc mình không thể vào Lạc Đế Sơn, vì sợ tin tức bị Tiên Đế phát hiện.
Kế Khôn không biết vì sao Diệp Mặc lại đến Thường Dung Thiên, nhưng đã hẹn thì cô không muốn ở lại Lạc Đế Sơn nữa.
Kế Khôn gửi tin cho sư phụ, nói rằng đệ đệ đang tìm mình nên không thể tiếp tục tham gia Đại hội luận đạo.
Sư phụ cô tuy chỉ là Tiên Tôn, nhưng lại là người của Lộng Nguyệt Đế Tông, nên có tư cách ngồi ở ghế bình phán.
Việc Lạc Đế Sơn xuất hiện không gian dao động, vài Tiên Đế vẫn đang bàn tán, sư phụ Kế Khôn đương nhiên thấy rõ.Hiện tại đệ tử không tiếp tục tham gia luận đạo nữa, cô cũng không để ý.Khi đến Lạc Đế Sơn, cô cũng không định cho đệ tử của mình vào theo.
Tuy Kế Khôn có thiên tư trác tuyệt, nhưng không thể coi là đệ nhất nhân.Tiên nhân có thiên tư tốt hơn Kế Khôn đến Lạc Đế Sơn này rất nhiều, hơn nữa hình như Lạc Đế Sơn đang có chuyện, đệ tử có việc gấp phải đi cũng là chuyện tốt.
Nhưng Kế Khôn cũng là người được Đại hội luận đạo mời đến, nên sư phụ cô chủ động xin cáo lui giúp đệ tử để bày tỏ sự tôn trọng với Chính Nhân Tiên Đế.
Việc một Đại La Tiên dự thi rời đi, Chính Nhân Tiên Đế đương nhiên không để ý.
Kế Khôn dễ dàng rời khỏi Lạc Đế Sơn, sau đó lập tức đến Phi Hà Tiên Thành.

Vài ngày sau, Diệp Mặc gặp lại Kế Khôn trong Phi Hà Tiên Lầu ở Phi Hà Tiên Thành.
Kế Khôn rất vui khi gặp Diệp Mặc.Việc bỏ tham gia Đại hội luận đạo, cô không hề để ý.
– Sao cậu lại đến Thường Dung Thiên? Sư phụ chị đã giúp cậu cầu tình rồi, chị còn muốn cho cậu đến Đại hội luận đạo nghe luận đạo, sẽ rất có ích cho việc tu luyện của chúng ta.
Kế Khôn vui vẻ nói.Từ khi biết Phong Hi có thể sống lại, hơn nữa kết bái làm chị em với Diệp Mặc, tâm trạng cô đã tốt hơn nhiều.
Diệp Mặc cười, đưa cho Kế Khôn một ly Túy Quỳnh Tuyền, sau đó đánh ra mấy đạo cấm chế rồi mới nói:
– Hi Nguyệt tỷ, chị nên tin em.Đại hội luận đạo kia không tệ, nhưng nó đã sai lầm khi tổ chức ở Lạc Đế Sơn.
– Xảy ra chuyện gì sao?
Kế Khôn nghi hoặc hỏi khi thấy Diệp Mặc cẩn thận như vậy.Cô rất tin Diệp Mặc.
Diệp Mặc trầm giọng:
– Hi Nguyệt tỷ, áp lực và niệm lực ở Lạc Đế Sơn rất mạnh, dù tám vị Tiên Đế liên thủ dùng cấm chế, chắc cũng không áp chế nổi.Nhờ có cấm chế của các Tiên Đế, mọi người có thể đi qua Lạc Đế Sơn đến Niệm Sơn, nhưng tuyệt đối không vào được Niệm Sơn.Nếu không có cơ duyên, em cũng không vào được Niệm Sơn.
– Cậu đã qua Lạc Đế Sơn? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Kế Khôn kinh hãi.Nếu không có trận pháp áp chế của Tiên Đế, Diệp Mặc làm sao đi được Lạc Đế Sơn? Còn Niệm Sơn chẳng lẽ là một ngọn núi khác trong Lạc Đế Sơn?
– Bên trong Lạc Đế Sơn còn có Niệm Hà, Niệm Cầu và Niệm Sơn.Truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế ở trên đỉnh Niệm Sơn.Chỉ trong nháy mắt vượt qua áp chế của niệm lực, tóc em đã biến thành màu trắng.
Diệp Mặc nói rồi thấy Kế Khôn nghi hoặc nhìn mình nên nói thêm:
– Sau khi tu luyện vài ngày em đã hồi phục.Em nói vậy chỉ để chị biết Niệm Sơn rất nguy hiểm.
– Sao cậu có thể một mình đến Lạc Đế Sơn? Nghe nói không ai ra được, cậu gan lớn thật.
Sắc mặt Kế Khôn hơi khó coi.
Thấy Diệp Mặc hơi xấu hổ, Kế Khôn bất đắc dĩ nói:
– Có phải cậu lo chị đến Lạc Đế Sơn rồi leo lên Niệm Sơn không?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng, chị đừng tin lời mấy tên Tiên Đế kia, bọn họ không thể ngăn chặn hoàn toàn Niệm Sơn đâu.Một khi vào là cửu tử nhất sinh.
Kế Khôn cười:
– Cậu đánh giá thấp mấy Đế Tông rồi.Tuy nhiều thiên tài đệ tử đến tham gia Đại hội luận đạo, cuối cùng cũng có nhiều người vào Lạc Đế Sơn, nhưng chắc chắn không có nhiều đệ tử thiên tài trong số đó đâu.Mấy Đế Tông không ngốc, sẽ không để đệ tử hạch tâm vào Lạc Đế Sơn.Cùng lắm chỉ là tham gia Đại hội luận đạo thôi.
Diệp Mặc nghe vậy thì yên lòng, thở phào:
– Thật ra truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế cũng không có gì, chỉ có Hạo Thiên Cổ và một khối Đế Đạo Tinh thôi…
– Cái gì, cậu có Đế Đạo Tinh?
Kế Khôn run giọng hỏi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Phải, em có Đế Đạo Tinh và Hạo Thiên Cổ, ngoài ra còn có vài ngọc giản cũ nát.
Kế Khôn vội cắt lời:
– Sao cậu có thể nói ra những lời này, im miệng ngay…
Đồng thời cô thầm than.Chỉ cần một khối Đế Đạo Tinh thôi cũng đủ khiến Ba Mươi Ba Thiên Vực sôi trào rồi, vậy mà Diệp Mặc còn nói không có gì, thật là quá đáng.
– Em biết, Hi Nguyệt tỷ, chị đừng lo.Đây là trong thần thức Vực của em, không ai nghe được chúng ta nói chuyện đâu, dù Tiên Đế đến em cũng phát hiện ra được.
Diệp Mặc nhanh chóng giải thích.
Kế Khôn cẩn thận nói:
– Dù cậu tự tin, cũng không được để lộ việc mình có Đế Đạo Tinh.Cậu biết thứ này có thể khiến bao nhiêu người phát điên không? Cậu không tưởng tượng được đâu.

☀️ 🌙