Đang phát: Chương 1731
– Hoàng Trung Lý?
Diệp Mặc kinh ngạc thốt lên, đây là lần đầu tiên hắn thấy một trong Thập đại linh căn, ngoài cây Khổ Trúc ra.Hoàng Trung Lý cũng thuộc Thập đại linh căn, trái của nó được xem là mỹ vị thứ hai, nhưng công dụng thì đứng đầu.
Quả Hoàng Trung Lý có thể giúp người ta lĩnh ngộ đạo tắc, các loại tiên đạo pháp tắc.Vì thế, nó còn được gọi là Đạo Tắc quả.Đáng tiếc, Hoàng Trung Lý rất khó ra quả, lại là độc nhất vô nhị trên đời.
– Ha ha, nếu là Hoàng Trung Lý thật, ta cũng chẳng nỡ cho cậu nhìn.Nhưng cậu nói đúng đấy, đây là một nhánh Hoàng Trung Lý bị chặt, ta đã nuôi dưỡng bao năm, giờ mới kết được ba quả.Quả này tuy không thể so với quả trên cây, nhưng cũng giúp người ta lĩnh ngộ được chút đạo tắc.
Văn sĩ trung niên đắc ý nói.
Diệp Mặc thầm nghĩ, nếu hắn mà phát hiện ra Hoàng Trung Lý thật, gã văn sĩ này chắc chắn sẽ không tha cho hắn.Dù gã đang bị lưới thần thức giam cầm, Diệp Mặc cũng không tin gã không giết được mình.
– Cậu lại đây một chút.
Văn sĩ trung niên nói.
Diệp Mặc lắc đầu, dù tin gã có thể giết mình, hắn cũng không muốn mạo hiểm tiến lại gần.
Thấy Diệp Mặc không đến, gã văn sĩ cười ha hả:
– Năm xưa thần thức của ta không thể thoát khỏi cái lưới này, giờ thì có thể phá vỡ nó rồi.Đừng thấy thần thức của ta thoát ra không xa, nhưng ta nói muốn giết cậu dễ như trở bàn tay, cậu tin không?
Diệp Mặc gật đầu:
– Tôi tin, nhưng tin là một chuyện, đến gần lại là chuyện khác.Nếu anh giết tôi, coi như đường ai nấy đi, dù sao tôi ra ngoài cũng bị đám đàn bà kia giết thôi.Tôi thà làm vua liều, còn hơn chết nhục.
– Được thôi.
Gã văn sĩ không ép Diệp Mặc nữa, nhưng lại nói:
– Cậu có Vụ Liên Tâm hỏa, lại còn là Tử Niết cấp hai rồi phải không?
– Đúng vậy.
Diệp Mặc không giấu giếm, đối phương nhìn ra hắn có Vụ Liên Tâm hỏa cũng là chuyện thường, xem ra Thanh Như Hiểu Thiên trong Thế giới trang vàng của hắn vẫn chưa bị phát hiện.Giờ Thế giới trang vàng được giấu sâu trong thức hải, nếu gã muốn cưỡng ép phá thức hải của hắn, hắn cũng phải liều mạng ngăn cản.
– Chúng ta làm một giao dịch đi, đợi Vụ Liên Tâm hỏa của cậu thăng cấp lên Tiên Diễm đỉnh phong, cậu đến tìm ta.Ta sẽ giúp nó thăng cấp lên Thần Diễm, cậu dùng Thần Diễm thiêu hủy cái lưới thần thức này cho ta.
Gã văn sĩ cười tủm tỉm, không hề nóng nảy.
Diệp Mặc bình tĩnh đáp:
– Thứ nhất, Vụ Liên Tâm hỏa của tôi giờ đến Tử Niết cấp hai còn chưa tới, đừng nói Tiên Diễm đỉnh phong.Thứ hai, cho dù nó lên Tiên Diễm, tại sao tôi phải giúp anh?
Gã văn sĩ bỗng lấy ra một khoáng thạch:
– Đợi Vụ Liên Tâm hỏa của cậu lên Tử Niết cấp ba, khoáng thạch này có thể giúp nó thăng cấp lên Tiên Diễm.
– Tiên tài Tinh Hạch Viêm cấp chín…
Diệp Mặc lại kinh ngạc thốt lên, gã văn sĩ này rốt cuộc có bao nhiêu đồ tốt vậy? Tiên Diễm ở Tiên giới hiếm có là do nguyên liệu thăng cấp quá quý giá.Mà Tinh Hạch Viêm lại càng là thứ quý giá trong những thứ quý giá.
Tinh Hạch Viêm là một tia hỏa nguyên trong tiểu tinh cầu, muốn có nó phải thiêu hủy một tiểu tinh cầu.
– Ha ha, đúng vậy, đây chính là Tinh Hạch Viêm.Nếu Vụ Liên Tâm hỏa của cậu đã là Tử Niết cấp ba, Tinh Hạch Viêm này hoàn toàn có thể giúp nó thăng cấp trực tiếp lên Tiên Diễm cấp năm.Sau khi lên Tiên Diễm cấp năm, việc thăng cấp lên đỉnh phong chắc chắn không còn khó khăn gì nữa.
Gã văn sĩ dường như biết Diệp Mặc sẽ động lòng, nói chuyện rất chậm rãi.
Nói xong, gã chỉ vào cây Hoàng Trung Lý sau lưng:
– Cây Hoàng Trung Lý của ta giờ đã kết được ba quả, lát nữa ta sẽ cho cậu một quả.Thêm cả Tinh Hạch Viêm này, cậu thấy thế nào? Đương nhiên, ngoài ra, ta còn có thể giúp cậu rời khỏi đây.
Điều này đương nhiên là hấp dẫn, nhưng Diệp Mặc biết mọi chuyện không đơn giản vậy.Cho hắn nhiều thứ tốt như thế, nếu hắn không quay lại thì sao?
– Nhưng ta sẽ đánh dấu một dấu hiệu thần thức lên người cậu, nếu cậu không quay lại, ta chẳng phải thiệt thòi sao.
Gã văn sĩ dường như đọc được suy nghĩ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc thấy cũng bình thường, nếu đối phương cho hắn nhiều thứ tốt như vậy mà hắn phủi mông bỏ đi, thì gã chẳng phải quá lỗ vốn sao? Tuy hắn thấy những thứ này rất quý giá, nhưng đối với gã, có lẽ chúng chỉ là những thứ bình thường.
– Nhưng đợi Vụ Liên Tâm hỏa của tôi lên Tiên Diễm đỉnh phong rồi đến cứu anh, chẳng phải là dâng mồi lửa, lại còn nộp mạng cho anh sao?
Diệp Mặc nhíu mày hỏi.
Gã văn sĩ cười ha hả:
– Ta cần mồi lửa của cậu sao? Cái thứ rác rưởi này ta còn chẳng thèm nhìn.Thiên hỏa ta có rất nhiều, một cái Vụ Liên Tâm hỏa thì là cái thá gì.Còn cái mạng nhỏ của cậu, như một con kiến, ta bóp chết ngay.
Sắc mặt Diệp Mặc khó coi, dù biết đối phương nói đúng, nhưng không thể phản bác.Nghe gã càng nói càng khó nghe, hắn không nhịn được:
– Anh có nhiều thiên hỏa như vậy, sao không cho tôi vài cái, cần gì phải thăng cấp cái thứ Vụ Liên Tâm hỏa rác rưởi của tôi? Hơn nữa, cái cấm chế thần thức này của anh, tôi đoán chừng dù có Thần Diễm cũng chưa chắc đốt được.
Gã văn sĩ không giận, ngược lại gật đầu:
– Cũng có chút kiến thức đấy, đến Thần Diễm rồi đúng là không đốt được.Nhưng đợi cậu đến, ta cũng đã mài mòn cấm chế này rồi, Thần Diễm cũng đủ mạnh.Giờ cậu giúp ta cũng vô ích, ít nhất cậu phải lên Tiên Vương mới giúp được.Đương nhiên, nếu cậu không yên tâm, có thể lên Tiên Tôn rồi đến, giờ thực lực của ta cũng chỉ tương đương Tiên Tôn thôi.
– Lên Tiên Vương? Nếu cả đời tôi không lên được Tiên Vương, có phải là không cần đến giúp nữa đúng không?
Diệp Mặc châm chọc, đối phương nói gã tương đương Tiên Tôn, dù thật hay đùa, Diệp Mặc cũng không tin.
Gã văn sĩ lắc đầu:
– Công pháp tu luyện của cậu ta không nhìn thấu, chắc chắn là cao cấp trong hàng cao cấp.Cậu còn trẻ mà đã tu luyện đến Đại Chí Tiên, lại còn luyện thể đến Tiên Linh Thể, thêm nữa thân thể được Phiêu Miểu Tiên Tuyền gột rửa, cậu chắc chắn sẽ lên được Tiên Vương trong vòng mười ngàn năm.Mười ngàn năm đối với ta chỉ là thời gian uống một chén trà, ta không vội.
Diệp Mặc giật mình, đối phương còn biết công pháp của mình không tầm thường, có phải đã nhìn ra Hỗn Độn Tâm Quyết mà hắn tu luyện? Lão quái này tâm cơ thâm trầm, có lẽ biết hắn có bí mật lớn, rồi giả vờ không biết, không thể không đề phòng.
Do dự một hồi, Diệp Mặc mới nói:
– Được thôi, nhưng tôi không cần Hoàng Trung Lý của anh, tôi chỉ cần một nhánh cây.
Hắn biết rõ dù không đồng ý cũng phải đồng ý.Giờ có gì đưa cho hắn, cứ đồng ý trước rồi tính sau.Lão quái này quá nguy hiểm, dù biết ở cùng gã có khi còn ép được thêm đồ tốt, nhưng Diệp Mặc thực sự kinh hồn bạt vía rồi.
– Ha ha, rất tốt, cho cậu.
Gã văn sĩ không do dự, chặt một đoạn cành cây đưa cho Diệp Mặc, rồi đưa thêm một khối Tinh Hạch Viêm.
Diệp Mặc nhận lấy hai thứ, lại nhíu mày:
– Sao tôi có cảm giác mình bị thiệt thế nhỉ?
– Cái đó chưa chắc đâu.
Gã văn sĩ vung tay, cánh cửa hư không lại đóng sầm, cây Hoàng Trung Lý cũng biến mất.
Làm xong, gã đắc ý nhìn Diệp Mặc:
– Ba quả Hoàng Trung Lý này không biết bao nhiêu năm nữa mới lớn được, cho cậu một quả, ta tiếc lắm đấy, may mà cậu thức thời.Mà nếu cậu có thế giới hỗn độn, cậu muốn nhánh cây Hoàng Trung Lý cũng đúng…
Diệp Mặc hoảng hốt, chẳng lẽ đối phương biết hắn có thế giới hỗn độn? Nếu biết, sao gã có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn?
– Ha ha, đương nhiên là không thể nào, ngoài hai lão già kia, ai còn có thế giới hỗn độn chứ? Mà Hoàng Trung Lý chỉ có thể trồng trong thế giới hỗn độn, trồng ở nơi khác, nhanh chóng sẽ biến thành Tiên linh thảo bình thường.Đương nhiên, dù là Tiên linh thảo bình thường đi nữa, cũng là Tiên linh thảo ngụy hỗn độn, cậu cũng đừng quá thất vọng.
Gã văn sĩ còn giả mù an ủi Diệp Mặc.
Diệp Mặc cầm nhánh cây Hoàng Trung Lý, không biết nên cười hay nên nói gã quá hiểu mình.
Nhưng Diệp Mặc không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nhánh cây trong tay.Hắn biết trước mặt lão yêu quái này, nói thêm một chữ là nguy hiểm thêm một phần, thà im lặng.
Diệp Mặc ném nhánh cây vào nhẫn, lại có chút để ý đến Tinh Hạch Viêm trong tay, lật qua lật lại nhìn.
Có lẽ cảm thấy mình làm hơi thất đức, hoặc sợ Diệp Mặc bị giết, gã văn sĩ lại lấy ra một tấm phù lục đưa cho Diệp Mặc:
– Đây là phù lục thoát thân, chỉ cần cậu không gặp Tiên Đế, cậu có thể chạy thoát.
Đây mới là đồ cực tốt, Diệp Mặc nắm chặt phù lục trong tay, sắc mặt thay đổi.
– Anh nói muốn làm dấu hiệu trên người tôi, làm nhanh đi, xong rồi tôi phải đi.
Diệp Mặc biết không để đối phương làm dấu hiệu, tuyệt đối không xong.
Gã văn sĩ cười ha hả:
– Dấu hiệu, ta làm xong rồi, chỉ là cậu không phát hiện ra thôi.
Diệp Mặc lập tức dùng thần thức quét khắp thân thể, cũng không thấy gì bất thường.
– Cậu đừng quét, dấu hiệu của ta mà dễ bị phát hiện thế, ta thà đâm đầu chết cho xong.Huống chi, dù cậu phát hiện ra, cậu cũng không có khả năng phá nó.
Gã văn sĩ khinh thường nói khi thấy Diệp Mặc rà soát trên người.
