Chương 173 Thiên Bảng Thứ Hai, Lí Huyền Thông

🎧 Đang phát: Chương 173

Một vùng đất tựa chốn tiên cảnh, bầu trời xanh biếc như mặt gương khổng lồ, mây trắng lững lờ trôi.Không khí trong lành, sương mù bảng lảng không tan, uốn lượn theo gió như dải lụa, thỉnh thoảng lại lay động một cách kỳ lạ.
Thứ sương mù ấy chính là linh khí đất trời ngưng tụ!
Sâu trong khe núi, thác nước hùng vĩ như rồng thiêng gầm thét đổ xuống, âm vang chấn động cả một vùng.Bên trong thác nước ẩn chứa linh lực ba động khủng khiếp, nếu cảm nhận cẩn thận, sẽ nhận ra nó cũng được tạo thành từ linh lực!
Nếu đám tân sinh của Bắc Thương linh viện nhìn thấy cảnh này, e rằng chỉ còn biết kinh hãi và sùng bái.Nơi tu luyện hạch tâm này, linh khí nồng đậm không dành cho kẻ phàm tục.
Không phải lúc nào linh khí hùng hậu cũng tốt.Đệ tử bình thường bước vào đây, e rằng còn chưa kịp tận hưởng đã bị linh khí làm kinh mạch căng phồng, nổ tung mà chết…
Bởi nơi đây, có tới mười tòa Tụ Linh trận danh trấn Bắc Thương linh viện trấn giữ.
Dưới chân thác nước, một tảng đá xanh xám nhô ra, trên đó có một thanh niên đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa.Thân thể hắn tỏa ra lực hút mãnh liệt, tham lam hút lấy sương mù xung quanh.
Hào quang bao phủ quanh hắn hóa thành cầu vồng rực rỡ.Nơi hắn tọa lạc vô cùng quỷ dị, mắt thường thấy rõ, nhưng cảm giác lại như hư vô, không thể chạm tới.
Tiến lại gần mới thấy rõ, thanh niên áo xanh, tóc dài buông xõa sau lưng, gió nhẹ lay động.Gương mặt anh tuấn, đường nét tinh xảo đầy nam tính.
“Hô…”
Sau một hồi tu luyện, hắn mở mắt.Trong đôi mắt ánh lên những tia sáng huyền ảo.Một lúc sau, hắn khẽ thở ra một hơi bạch khí.
“Ầm!”
Bạch khí bỗng bùng nổ, cuồng bạo như ẩn chứa linh lực đáng sợ.Bạch quang bắn ra như một thanh đao chém vào thác nước, cắt đứt dòng chảy trong nháy mắt.
Thanh niên áo xanh bình thản nhìn thác nước trở lại bình thường, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xăm, một bóng người như sao băng lao tới.Chỉ vài giây sau, người kia đã đứng bên cạnh hắn.
“Có tin gì của Trầm Thương Sinh không?”
Thanh niên áo xanh xoay người, hỏi.
“Hắn nhận nhiệm vụ thiên cấp, ra ngoài rồi.Nghe nói hắn đi truy tung Cửu Âm Tông, đám chuột nhắt đã giết hơn mười đệ tử của chúng ta đi rèn luyện ở Bắc Thương đại lục.”
Người đến là một thanh niên áo đen, nhanh chóng đáp lời.
“Cửu Âm Tông?”
Thanh niên áo xanh cười khẩy: “Chỉ là thế lực tàn tạ, nhưng nghe nói tông chủ của chúng có thực lực Hóa Thiên cảnh? Lại giỏi ẩn mình ám sát.Nhiệm vụ này vốn dành cho tổ đội, Trầm Thương Sinh dám đi một mình, thật là gan lớn.”
“Ngươi sợ hắn không giải quyết được?”
Tên áo đen cười.
“Tên kia là quái vật, ta còn chưa vượt qua được, Cửu Âm Tông muốn lật thuyền hắn, còn chưa đủ sức.”
Người áo xanh lắc đầu.
“Đại hội tân sinh năm đó, ngươi chỉ thua hắn một chiêu.”
“Đôi khi, một chút khác biệt, chính là cả một khoảng cách.Bất quá đã lâu không giao thủ, ta cũng hơi ngứa tay, muốn xem Thẩm Phán Thần Quyết của hắn mạnh đến đâu rồi.”
“Xem ra Thiên Huyền Thần Quyết của ngươi cũng có đột phá.”
“Có chút tiến bộ.Dạo này Bắc Thương linh viện có chuyện gì thú vị không? Ta bế quan cũng gần ba tháng rồi…có tên nào không an phận không?”
“Thẩm Phán Đoàn vẫn bá đạo như cũ, có Trầm Thương Sinh trấn giữ, cũng không ai dám làm gì.Các thế lực khác đều im ắng, có vẻ đang dốc sức chuẩn bị cho Thú Liệp chiến nửa năm tới.”
“Thẩm Phán Đoàn bá đạo, nhưng cũng phải nể mặt Huyền Bang chúng ta, đâu dám động thủ? Ngược lại đám kia mới đáng lo, tên Hạc Yêu luôn nhăm nhe vị trí của ta, dù chỉ xếp thứ 4 Thiên Bảng, nhưng nếu đánh nhau thật, Tô Huyên cũng khó ngăn hắn, chỉ vì hắn thích nàng nên mới không đoạt vị trí mà thôi.”
“Vậy hắn sẽ tranh với ngươi?”
Thanh niên áo xanh cười gật đầu, thần sắc mệt mỏi, nói: “Đứng đầu Thiên Bảng, ai mà đơn giản? Ai cũng có sát chiêu giấu kín, ta áp chế bọn họ nhiều năm như vậy, cũng không dễ gì đá ta xuống…”
Thanh niên áo đen gật đầu, tán thành.Kẻ trước mặt hắn, chính là người xếp thứ 2 Thiên Bảng Bắc Thương linh viện, Lý Huyền Thông.
Trong Bắc Thương linh viện, người có thể đứng trên hắn, chỉ có Trầm Thương Sinh mà thôi.
“À phải rồi, Bắc Thương linh viện vừa đón tân sinh, ngày mai có đại hội tân sinh, nghe nói năm nay có nhiều nhân vật lợi hại.”
“Ai thế?”
Lý Huyền Thông phất tay, hỏi.
“Có năm người đáng chú ý.Dương Hoằng, Mộc Khuê, còn có một tên Mục Trần, tân sinh này thú vị nhất, tu vi Thần Phách cảnh hậu kỳ mà đánh bại được Mạch Luân đã nửa bước Dung Thiên cảnh trung kỳ, đúng là hắc mã.Hai người kia là nữ, thực lực cũng xuất chúng, một người đến từ Băng Linh tộc, Băng Thanh, người còn lại tên là Lạc Li, không rõ lai lịch.”
Vừa dứt lời, hắn giật mình thấy sắc mặt Lý Huyền Thông cứng đờ.Người kia chậm rãi quay đầu, kinh ngạc hỏi lại:
“Tên gì?”
Thanh niên áo đen sửng sốt, rồi lặp lại hai cái tên cuối.Khi hắn nhắc lại tên Lạc Li, hắn thấy rõ kẻ trước mặt há hốc miệng, khó nhọc thở ra.
“Lạc Li? Sao…sao lại thế này? Nàng sao lại đến Bắc Thương linh viện? Nàng trông thế nào?”
Tên kia tỏ vẻ kỳ quái, miêu tả hình dáng Lạc Li một chút.
“Đúng là nàng…không ngờ.”
Lý Huyền Thông nở nụ cười, thần sắc mệt mỏi tan biến.
“Ngươi biết Lạc Li?”
Người áo đen kinh ngạc, lần đầu tiên thấy Lý Huyền Thông như vậy khi nghe tên một cô gái.
“Ha ha.”
Lý Huyền Thông cười gật đầu.
Người áo đen bất đắc dĩ xua tay, nói: “Nếu ngươi thích nàng, ta chia buồn với ngươi, nàng có người yêu rồi, chính là tên tân sinh Mục Trần kia, cả hai còn ở chung một chỗ.”
Lý Huyền Thông nhíu mày, lẩm bẩm: “Sao có thể như vậy…Khó trách, xem ra những gì ta nghe được là thật.”
Người áo đen suy nghĩ: “Cần ta bảo tên tân sinh kia biết điều không?”
“Làm vậy chỉ khiến nàng thêm tức giận.”
Lý Huyền Thông lắc đầu, chậm rãi đứng dậy, nói: “Nàng rất ương bướng, ta không muốn nàng đối đầu với mình.”
“Vậy…”
“Chuyện này ngươi đừng lo.”
Hắn cười, mắt đăm chiêu nhìn về một phương xa.Lát sau, hắn nói: “Quên đi, ta đi nhìn mặt nàng một chút, lâu ngày không gặp, xem có chuyện gì…tin này thật khiến người ta phiền muộn.”
“Tình địch à? Ngươi ưu tú như vậy, chẳng lẽ nàng không để ý?”
Người áo đen nhịn không được hỏi.
“À…Xưa nay vẫn xem nàng như muội muội.”
Lý Huyền Thông cười, nhưng thấy tên kia trề môi, cũng bất đắc dĩ nói: “Tuy cũng hơi thích, nhưng nàng không thích ta, chuyện của nàng rất phức tạp.Haizzz, nhưng…Mục Trần kia, nàng không nên ở bên hắn.”
Lý Huyền Thông bước tới một bước, hào quang chuyển động quanh người, thân hình lóe lên đã đi xa cả nghìn mét, thêm một cái lóe nữa, biến mất không thấy đâu.
Người áo đen nhún vai thở dài.Xem ra tên kia thật sự yêu thích cô gái tên Lạc Li, cả tu luyện cũng tạm gác lại.

Khu tân sinh.
Trên quảng trường, tân sinh tụ tập, Mục Trần và Lạc Li đang đứng giữa sân, nhìn đám thành viên Lạc Thần Hội đang khổ tu, mỉm cười hài lòng.
Lạc Li vén sợi tóc, định nói gì đó với Mục Trần, đột nhiên đôi mắt kinh ngạc, ngẩng mặt nhìn về một bóng áo xanh đang lao tới ngoài quảng trường.
Bóng người kia rất kỳ lạ, mắt thường thấy rõ, nhưng mọi người xung quanh lại không cảm nhận được hắn, để mặc hắn xuyên qua mười mấy người, tiến vào quảng trường.
Mục Trần cũng nhận ra cảnh tượng bên ngoài, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người mới đến, thần sắc nghiêm trọng, vì người kia tỏa ra dao động nguy hiểm.
Bóng người áo xanh vừa xuất hiện, đã nhanh chóng đến trước mặt Mục Trần và Lạc Li, mỉm cười nhìn nàng:
“Lạc Li, đã lâu không gặp!”
Đám đông tân sinh nhận ra vị khách không mời, xúm lại, cảnh giác nhìn kẻ mới đến.
Đôi mắt lưu ly của Lạc Li không rời khỏi hắn từ khi hắn xuất hiện, mày liễu nhăn lại, khẽ gật đầu.
“Lý Huyền Thông, đã lâu không gặp!”

☀️ 🌙