Chương 173 Cô bé.

🎧 Đang phát: Chương 173

– Cô còn chuyện gì nữa?
Diệp Mặc quay lại nhìn Sắc Vi, nhận thấy vẻ mặt cô ta có gì đó khác lạ, nhưng không thể nói rõ là gì.
Thấy Diệp Mặc thản nhiên, Sắc Vi tức giận, bất ngờ tung chân đá mạnh về phía anh, nhanh như chớp.Rõ ràng, cô ta muốn dạy cho anh một bài học.
Diệp Mặc thấy chân cô ta lao đến, nhưng không hề phản ứng.
Sắc Vi thở phào, nghĩ rằng đã đánh giá quá cao người trước mặt, đến phản ứng cũng không kịp, nói gì đến phản công.Cô ta thầm trách những người tuyển chọn đã quá vô dụng.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt cô ta thay đổi, cảm nhận được một cơn đau dữ dội.Xương chân cô ta khẽ kêu răng rắc.Diệp Mặc không chỉ phản công, mà còn không cho cô ta đường lui.
Nếu Sắc Vi không sơ suất, cô ta đã không bị Diệp Mặc đá đến nứt xương chỉ bằng một chiêu.Nhưng giờ cô ta chỉ có thể căm hận ngồi dưới đất, nhìn Diệp Mặc rời đi.
Diệp Mặc lo Cỏ Ngân Tâm của mình để bên ngoài quá lâu sẽ héo, nên vội vã muốn trở lại Lạc Thương để trồng nó.
Ra khỏi vịnh, anh đang nghĩ xem nên mua vé máy bay hay trốn lên máy bay thì thấy một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi ôm một bé gái năm, sáu tuổi, vội vã chạy đến, phía sau còn có một cậu bé khoảng mười tuổi.
Người phụ nữ có vẻ hoảng hốt, như đang trốn tránh ai đó.Thấy Diệp Mặc, bà ta vội vàng tránh đường.Có lẽ bà ta đang bị truy đuổi, chuyện này xảy ra hàng ngày, Diệp Mặc không để ý.
Nhưng nhanh chóng, anh biết nguyên nhân vì phía trước đã có vài người chặn người phụ nữ lại.Một trong số đó là người mà Diệp Mặc từng gặp trong hội nghị lão đại ở Hong Kong, gã đứng cạnh Tiêu Biên Nghĩa, có lẽ là vệ sĩ.
Những người này chặn người phụ nữ lại, dường như muốn giết đứa bé bà ta đang ôm.
Diệp Mặc khẽ cười, nghĩ đến cách mua vé máy bay.Anh vẫy tay với tên vệ sĩ kia:
– Này, anh mặc áo sơ mi xám kia, lại đây một chút.
Mọi người xung quanh đều biết Diệp Mặc gọi ai.Họ lắc đầu, nghĩ rằng chàng trai này thật thiếu kiên nhẫn, dám gọi người của Tây Sa đến.
Quả nhiên, tên áo sơ mi xám lập tức cảnh giác, nhìn Diệp Mặc, và vài đàn em của hắn đã bao vây lấy anh.
– Là anh…
Tên áo sơ mi xám nói rồi sắc mặt thay đổi, nhanh chóng bước đến trước mặt Diệp Mặc, cúi người hành lễ:
– Diệp Mặc tiền bối, không ngờ…
Diệp Mặc biết hắn ta nhận ra mình, đành bất đắc dĩ nói:
– Tôi không phải người nhà của anh, anh giúp tôi mua một vé máy bay đi Yến Kinh đi.
Hong Kong chỉ có chuyến bay thẳng đến Yến Kinh, sau đó mới có thể đến Lạc Thương.
Nói xong, Diệp Mặc đưa chứng minh thư cho tên áo sơ mi xám, tiện tay rút ít tiền.
Tên áo sơ mi xám cung kính nhận chứng minh thư, nhưng không nhận tiền:
– Tôi đi làm ngay đây, tôi có rất nhiều tiền, Diệp Mặc tiền bối không cần đưa.Tôi tên là Lâm Long, là người của Tây Sa, thuộc hạ của Tiêu Biên Nghĩa.
Diệp Mặc gật đầu, không ép, nói:
– Tôi biết anh là vệ sĩ của Tiêu Biên Nghĩa, hơn nữa tôi không phải tiền bối, sau này không cần gọi như vậy.Tôi chờ anh ở nhà hàng phía trước, anh đi nhanh rồi quay lại.
Lâm Long vội nói:
– Vâng, anh Diệp Mặc, tôi đi nhanh rồi về.
Nói xong, Lâm Long vội vàng dẫn người rời đi, thậm chí không dám bắt người phụ nữ kia.
Không chỉ đàn em của Lâm Long sợ hãi, mà ánh mắt mọi người xung quanh nhìn Diệp Mặc cũng thay đổi.Theo họ, người có thể khiến người của Tây Sa sợ hãi như vậy chắc chắn phải là một nhân vật ghê gớm.
Trong chốc lát, không ai dám nhìn Diệp Mặc, tất cả đều tản ra.
Những tên vây lấy người phụ nữ trung niên cũng đã tản ra, bà ta không dám ở lại, thậm chí không dám đến cảm ơn Diệp Mặc, mà ôm con gái, dẫn theo con trai vội vã rời đi.
Diệp Mặc nhìn người phụ nữ trung niên, sở dĩ nhờ Lâm Long mua vé máy bay là vì anh không có giấy tờ tùy thân, không thể mua vé.Anh không hẳn muốn giúp người phụ nữ, anh không biết ai đúng ai sai, cũng không muốn tìm hiểu, nhưng anh nghĩ rằng người của Tây Sa chẳng làm chuyện gì tốt đẹp.
Diệp Mặc vào nhà hàng gần đó, chọn một chỗ gần cửa sổ, gọi chút đồ ăn.Anh tin rằng việc mua vé máy bay ở Hong Kong không làm khó được những người này, chắc chắn họ sẽ mua được rất nhanh.
Lúc này, trong nhà hàng không có nhiều người, nhưng sau khi anh gọi đồ ăn, người liên tục đến.Chẳng mấy chốc nhà hàng đã kín chỗ.
Diệp Mặc vừa ăn, vừa nghĩ xem Lâm Long mất bao lâu để mua vé.Rồi anh lại nghĩ đến người phụ nữ trung niên và cô bé kia, bỗng nhiên Diệp Mặc cảm thấy khuôn mặt cô bé rất quen.Anh dường như đã gặp ở đâu đó, nhưng lại lắc đầu, những người anh từng gặp sẽ không dễ quên như vậy.
– Anh bạn, xin lỗi, lát nữa tôi muốn hẹn bạn gái đến ăn cơm ở đây.Tôi muốn ngồi ở chỗ này, vì đây là chỗ mà lần trước tôi đã ngồi cùng cô ấy.Xin anh có thể giúp tôi, cảm ơn.Đây là một tờ chi phiếu, coi như tạ lễ.
Một người trẻ tuổi lịch sự đến trước mặt Diệp Mặc, nói với giọng điệu rất khách khí.
Diệp Mặc nhìn quanh, thấy nhà hàng đã kín chỗ.Nếu anh nhường chỗ cho người này, anh sẽ không có chỗ ngồi.Đó không phải là vấn đề lớn, chủ yếu là anh vẫn chưa ăn xong.Người trẻ tuổi kia tuy khách sáo, nhưng Diệp Mặc lại không thích.Gặp bạn gái anh quan trọng, nhưng việc anh ăn cơm và lấy vé máy bay cũng quan trọng không kém.
– Anh muốn mời bạn gái, vậy thì nên chọn chỗ trước, chẳng lẽ anh không thấy tôi đang ăn cơm sao?
Diệp Mặc có chút khó chịu nói.
Người trẻ tuổi kia càng thêm khách khí:
– Xin lỗi, tôi không biết hôm nay có thể mời được cô ấy, nếu không tôi xin trả thêm tiền, bữa cơm này coi như tôi mời.
– Nhường cho anh cũng không sao, nhưng phải chờ tôi ăn xong đã, chắc khoảng một giờ nữa.
Diệp Mặc tính toán, Lâm Long đi mua vé, một giờ đi và về chắc là đủ.
Nghe Diệp Mặc nói vậy, sắc mặt người trẻ tuổi kia có chút khó coi.Anh ta đã nói như vậy, đa số mọi người sẽ nhường chỗ, thậm chí còn chúc phúc một câu.Người trước mặt thật quá cứng nhắc.
Thấy người trẻ tuổi kia lo lắng, Diệp Mặc thở dài, chuẩn bị đứng lên nhường chỗ.Dù sao đứng bên ngoài ăn cũng không khác biệt lắm, chỉ là đứng chờ Lâm Long một lát thôi.
Lúc này, điện thoại của người trẻ tuổi kia vang lên, anh ta vội bắt máy:
– Mau dẫn Băng tiểu thư đến đây, đến nhà hàng trên phố Hà Lan.Đúng, đúng.
Diệp Mặc ngơ ngác, cuối cùng anh cũng nhớ ra cô bé kia là ai.Anh đã từng thấy ảnh chụp của cô bé trong nhà Vân Băng, chẳng lẽ cô bé là con của Vân Băng? Nhưng sao cô bé lại ở Hong Kong? Anh chưa từng nghe Vân Băng kể về chuyện trước kia của cô, cũng không hỏi cô về chuyện này, không ngờ lại gặp con gái cô ở Hong Kong.Giờ nghĩ lại, quả thật cô bé có vài phần giống Vân Băng.
– Anh bạn, anh nhường chỗ một chút đi.Bạn gái tôi sắp đến rồi, anh muốn bao nhiêu tiền cũng được.
Suy nghĩ của Diệp Mặc bị cắt ngang, anh tức giận.Lúc đầu anh định nhường chỗ, nhưng lại hai lần bị làm phiền, thật sai lầm khi không từ chối.
– Anh đã muốn mời bạn gái, vậy thì nên chọn chỗ trước, chẳng lẽ anh không thấy tôi đang ăn cơm sao?
Diệp Mặc có chút không vui nói.
Người trẻ tuổi kia giọng điệu lại càng thêm khách khí
– Rất xin lỗi, tôi cũng không biết hôm nay có thể mời được cô ấy, nếu không
tôi xin trả thêm anh tiền, bữa cơm này coi như là tôi mời.
– Nhường cho anh cũng không có gì, tuy nhiên phải chờ tôi ăn xong nói sau, có
lẽ còn khoảng một giờ hẳn là sẽ không sai lệch lắm.
Diệp Mặc tính toán một chút, Lâm Long giúp hắn đi mua vé máy bay, một giờ qua
lại hẳn là hoàn toàn đủ rồi.
Nghe xong lời Diệp Mặc nói, sắc mặt người trẻ tuổi này có chút khó coi.Nói
như vậy y đã nói như vậy, đa số mọi người sẽ nhường chỗ đấy, thậm chí thái độ
họ còn có thể chúc phúc một câu, người trước mắt là cứng nhắc quá đi.
Nhìn người trẻ tuổi kia sắc mặt có chút lo lắng, Diệp Mặc thở dài, chuẩn bị
đứng lên nhường vị trí cho anh ta.Dù sao đứng bên ngoài nhà hàng ăn cũng
không sai biệt lắm, chính là đứng ở bên ngoài nhà hàng ăn chờ Lâm Long một lát
cũng không việc đấy.
Lúc này điện thoại người trẻ tuổi kia lại vang lên, anh ta vội vàng nhận điện
thoại nói:
– Mau dẫn Băng tiểu thư lại đây, ngay tại nhà hàng Tây của phố Hà Lan.Đúng,
đúng.
Diệp Mặc bỗng nhiên ngơ ngác một chút, hắn rốt cục nghĩ tới cô bé kia là ai?
Hắn ở đây nhìn qua ảnh chụp cô bé kia trong nhà Vân Băng, chẳng lẽ cô bé là
con Vân Băng? Nhưng cô sao lại ở Hongkong? Cho tới bây giờ hắn đều chưa nghe
Vân Băng nói về sự việc trước kia của cô, cũng không có hỏi qua cô việc này,
không nghĩ đến ở Hongkong không ngờ vẫn gặp Vân Băng.Hiện tại nhớ đến, quả
thật mơ hồ có vài phần giống hệt Vân Băng.
– Anh bạn, anh nhượng bộ một chút đi.Bạn gái của tôi đã sắp tới rồi, muốn
bao nhiêu tiền, anh cứ mở lời.
Thanh niên này cuối cùng mất đi kiên nhẫn vốn có.
Diệp Mặc suy nghĩ lại bị cắt đứt, trong lòng căm tức vô cùng, ban đầu vốn định
nhường chỗ đấy, nhưng là mình hai lần bị cắt đứt, hắn không ngờ nói với nhân
viên phục vụ:
– Thêm phần bò bít-tết
– Anh…
Người trẻ tuổi kia rốt cục lửa giận bùng lên
Y nể mặt là y có thái độ khách khí, Diệp Mặc đã vậy không nghĩ đến còn không
nhượng bộ.
– Tôi lặp lại lần nữa, nếu anh hiện tại tránh ra, còn kịp, tôi không muốn làm
quá khó coi.
Thanh niên này giọng không còn khách khí khi nói chuyện với Diệp Mặc nữa, mà
là mang theo một chút đe doạ.
Diệp Mặc không sợ nhất chính là uy hiếp, Tống gia uy hiếp hắn, hắn đã giết ba
người con cháu Tống gia rồi, Nam Thanh uy hiếp hắn, hài cốt Thiên Long đầu đã
lạnh.Hôm nay không ngờ lại gặp người uy hiếp hắn.
Diệp Mặc rốt cục có chút tức giận, người này có ý chính là muốn mình nhường
chỗ cho anh ta, không từ chối đúng là sai lầm của mình.
– Mày hay, mày lỳ, tao xem mày lỳ tới khi nào.
Thanh niên này nói xong thì cầm điện thoại trong tay lên, xem ra y phải gọi
người.
– Cốc Dật, xin hỏi ngồi ở nơi nào?
Diệp Mặc vẫn không nói gì, một tiếng nói như chim hoàng oanh vang lên.
Người tới là một cô gái chừng hai mươi, đôi lông mày lá liễu đã qua chải chuốt
trang điểm, lông mi thật dài nhấp nháy nhấp nháy giống hai thanh bàn chải nhỏ,
làn da rất trắng.Tuy nhiên khiến cho Diệp Mặc chú ý là giọng nói của cô, có
chút giống thiền vừa đẹp vừa thơm, trong trẻo hơn nữa còn dễ nghe.
– Băng tiểu thư cô đã đến, chúng ta sẽ ngồi ở chỗ này, đợi lát nữa, khi người
này rời khỏi nhường chỗ chúng ta.Lúc trước lần đầu tiên chúng ta gặp mặt cũng
ở nơi này.
Vừa nhìn thấy người nói chuyện, mới vừa rồi người trẻ tuổi còn chuẩn bị nổi
cáu với Diệp Mặc, giờ trên mặt lập tức hiện ra tươi cười, tất cả biểu cảm vừa
rồi đều biến mất.
Quả nhiên nghe nói chỗ ngồi còn chưa chuẩn bị xong, Băng tiểu thư thuận miệng
nói rằng:
– Vậy thì tuỳ tiện tìm một chỗ ngồi xuống đi, tôi lát còn bận việc
Vừa nghe vậy thanh niên này lập tức có chút bực tức.Đi đến trước mặt Diệp Mặc, muốn cảnh cáo thêm một lần, anh không muốn một bộ mặt xấu hiện ra trước
mặt Băng tiểu thư!

☀️ 🌙