Đang phát: Chương 1728
Lý Vân Tiêu đảo mắt, cười nói:
– Muốn Hắc Viêm Sơn cũng được, nhưng Thủy Tiên công chúa phải đổi một thứ.
Thủy Tiên nhíu mày:
– Thứ gì? Ta không mang nhiều đồ.
Lý Vân Tiêu nheo mắt cười:
– Thứ này chắc chắn có trên người cô.
Ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới khiến mọi người có dự cảm chẳng lành.
Bắc Minh Lai Phong kinh hãi:
– Lý Vân Tiêu, đầu óc ngươi lại nghĩ cái gì vậy, bỏ ngay ý định đó đi!
Nhuận Tường lạnh mặt quát:
– Lý Vân Tiêu, nếu ngươi dám đưa ra yêu cầu bậy bạ, ta sẽ giết ngươi!
Thủy Tiên ngơ ngác:
– Yêu cầu gì? Sao mọi người biết hắn muốn gì, mà ta lại không biết?
Mọi người toát mồ hôi, không biết giải thích thế nào, chỉ nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, sợ hắn nói ra điều gì xúc phạm.
Lý Vân Tiêu nhìn thẳng vào Thủy Tiên, nói rõ từng chữ:
– Đơn giản thôi, là máu của cô.
– Cái gì?
Mọi người biến sắc, như sét đánh ngang tai, kinh hãi tột độ.Yêu cầu này còn đáng sợ hơn dự đoán của họ.
Nhuận Tường quát lớn:
– Lý Vân Tiêu, ngươi dám mơ tưởng đến Hải Hoàng chi huyết, không ai cứu được ngươi đâu!
Lý Vân Tiêu cười lạnh:
– Mấy lời này ta nghe chán rồi, đổi câu khác đi.Dù không ai cứu được ta thì liên quan gì đến ngươi, ngươi kích động làm gì?
– Ngươi…ngươi đáng chết! Đây là bất kính với Hải Hoàng đại nhân!
Mắt Nhuận Tường tóe lửa, Hải Hoàng là một trong ba người hắn kính trọng nhất, không ai được phép xúc phạm.
Lý Vân Tiêu khinh miệt:
– Ngươi cũng biết hắn chỉ là Hải Hoàng, không phải Nhân Hoàng, thì sao? Nếu không liên quan, ta việc gì phải kính? Muốn người khác tôn trọng, trước hết phải tôn trọng người khác, đạo lý đơn giản vậy Hải Hoàng của các ngươi không hiểu sao?
– Ngươi, ngươi…
Nhuận Tường nghẹn lời, giận dữ:
– Tóm lại ngươi đáng chết!
Thủy Tiên cũng khó chịu, nghiến răng:
– Phụ hoàng từng nói, huyết mạch Ba tộc ta vô cùng quý giá, không ai dám mơ tưởng, nếu không dù trốn đâu cũng phải giết kẻ đó.
Lý Vân Tiêu dang tay, bất lực:
– Vậy thì chịu thôi, mua bán tự nguyện mà.Ta cũng thích Hắc Viêm Sơn kia lắm.
Nói xong, hắn mặc kệ vẻ kinh ngạc của mọi người, bay thẳng vào một gian tiểu viện.
Ba người Hải tộc mặt mày u ám, Phi Minh lạnh giọng:
– Hắn coi trời bằng vung, hay là ta tìm cơ hội diệt trừ hậu họa, cướp lại Hắc Viêm Sơn?
Thủy Tiên nhìn Lý Vân Tiêu trong tiểu viện, cũng muốn đi theo, Nhuận Tường vội ngăn cản.
Triệu Văn Chiến toát mồ hôi lạnh, nếu Thủy Tiên đi theo, Lý Vân Tiêu tùy tiện gây chuyện thì đảo Hãm Không xong đời, hắn vội nói:
– Ta thấy Ma Sa tiên sinh tuy bị thương nặng, nhưng chưa đến mức chết, để ta thử chữa trị xem sao?
– Đúng vậy, Văn Chiến tiên sinh là Thuật Luyện Sư cửu giai, chắc chắn có cách.
Nhuận Tường cũng vội nói, giờ hắn hối hận vì đã làm Ma Sa bị thương, gây ra nhiều phiền phức.
Thủy Tiên do dự rồi nói:
– Được, vậy cứ theo Văn Chiến tiên sinh nói đi.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, Triệu Văn Chiến sắp xếp rồi dẫn ba người Hải Tộc rời đi.
Không gian trong huyền khí rất lớn, ai cũng có một gian tiểu viện, mọi người nhanh chóng vào trong.
Liêu Dương Băng trầm tư một lát, đến trước tiểu viện của Lý Vân Tiêu, gửi một tin nhắn vào ngọc bài, rồi ở lại gần đó.
Trong tiểu viện có phòng tu luyện, Lý Vân Tiêu vừa vào liền đặt mấy đạo cấm chế, ngăn cách không gian, tránh người ngoài nhòm ngó.
Huyền khí không gian này có lẽ đã bị Triệu Văn Chiến luyện hóa, hắn có thể dễ dàng cảm nhận được mọi thứ bên trong.
Sau khi chuẩn bị xong, hắn lật tay, Hắc Viêm Sơn hiện ra trong lòng bàn tay, phát ra ánh sáng nóng rực, cùng những ngọn lửa đen.
Đột nhiên, những ngọn lửa kia ngưng tụ trên Hắc Sơn, thành hình một con thú, chính là Ma Sa, nó gào thét lao tới.
Lý Vân Tiêu cười nhạt, đây chỉ là một đạo thần niệm của Ma Sa còn lại trên Hắc Viêm Sơn, dùng huyền khí và hỏa diễm để tấn công.
Khóe miệng hắn nhếch lên, Thái Cổ Thiên Mục ở mi tâm mở ra, phun ra một ngọn lửa đỏ nhạt.
Con thú do Hắc Viêm ngưng tụ đột nhiên run sợ, lộ vẻ hoảng sợ, vội lùi lại, đồng thời điều khiển Hắc Viêm Sơn đánh xuống.
“Ầm!”
Hắc Viêm Sơn đè lên thần hỏa, lớn lên gấp mấy lần, lấp kín nửa không gian, phát ra ánh sáng đen, chống lại thần hỏa.Đầu thú bay vào trong núi, Hắc Viêm từ trong núi tuôn ra ngăn cách thần hỏa.
– Hừ, quả nhiên là huyền khí do Thiên Diệu Hắc Tử luyện chế.
Mắt Lý Vân Tiêu sáng lên, lộ vẻ vui mừng.
Mặt trời cứ mười vạn năm lại sinh ra một hiện tượng thiên thể mạnh mẽ, bên trong cực nóng sẽ dần ngưng tụ một loại hạt Hắc Tử, xung quanh mỗi hạt đều có năng lượng phong bạo không thể loại bỏ.
Thời gian trôi qua, Hắc Tử ngày càng nhiều, phong bạo cũng tăng lên, cuối cùng chúng tụ lại thành một khối, tạo ra một dị tượng gọi là Thiên Diệu.
Thiên Diệu xuất hiện sẽ tạo ra lực trùng kích hủy diệt, kéo theo hỏa diễm thiên thạch rơi xuống Thiên Võ Giới, trong đó có lẫn những hạt Hắc Tử này.
Hạt Hắc Tử không tan, vạn lửa không đổi, là vật liệu tốt để luyện huyền khí hỏa hệ.Nhưng vì không có lửa nào có thể hòa tan được nó, nên từ xưa đến nay Hắc Tử bị coi là vô dụng.
Cho đến khi một Thuật Luyện Sư thiên tài xuất hiện, hắn cho rằng vạn vật sống trong Ngũ Hành, tương sinh tương khắc, không thể có vật gì Ngũ Hành không dung.
