Đang phát: Chương 1720
Mười roi? Miêu Nghị không nói gì, đây là lần thứ mấy mình ăn roi Tuần Long Tiên rồi? Hắn đương nhiên hiểu được Thiên Đình sẽ không dùng roi bình thường để đánh cho vui, hắn đối với cái * tư vị kia cũng sợ hãi vô cùng!
Ngay cả điều tra cũng không điều tra liền thi hình, điều này có chút vượt ngoài dự đoán của hắn.
Quỳ trên mặt đất, Doanh Vô Khuyết há hốc mồm, roi Tuần Long Tiên hắn chưa từng thử qua nhưng đã thấy người khác chịu, đó là hình phạt hắn thích dùng để giáo huấn người dưới, chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày nó sẽ giáng xuống trên người mình, hắn thật sự không muốn nếm trải chút nào, vội vàng quay đầu nhìn về phía các đại thần thuộc phe Doanh gia, lại quay sang nhìn huynh trưởng của mình, hy vọng có người vì hắn cầu xin.
Nhưng kết quả khiến hắn hoảng sợ, cả triều đại thần dường như đều im lặng, không một ai mở miệng, ngay cả đại ca của hắn cũng giữ vẻ mặt bình tĩnh không nói gì.
Triều đình là như vậy, ngay cả Thanh Chủ cũng phải tự kiềm chế, đây là nơi giảng đạo lý, giảng quy củ, không phải nơi so đo xem ai có nắm đấm lớn hơn, nếu không thì ai tu vi cao thì người đó có quyền quyết định, cũng không cần phải xây dựng một triều đình để thống trị thiên hạ.Thanh Chủ nói có lý trong phạm vi quyền hạn của mình, các đại thần tự nhiên cũng sẽ không lên tiếng.
Kỳ thật, trong lòng các thần đều rõ ràng, Thanh Chủ bề ngoài là trừng phạt Ngưu Hữu Đức, trên thực tế lại là ra tay bảo vệ Ngưu Hữu Đức, chiêu này diễn rất hay, khiến người ta không nói được gì.
Tại sao có thể như vậy? Doanh Vô Khuyết hoảng sợ bị một đám thiên tướng mặc giáp sắt ầm ầm kéo đi, cùng với Miêu Nghị cùng nhau bị lôi ra ngoài.
Trong điện, phản ứng của các đại thần đều rất bình tĩnh, nhưng phản ứng của các phu nhân lại khác nhau, có người kinh sợ, có người kinh hãi, có người vui mừng khi thấy người gặp họa, người tiếc hận cũng có.
Ngoài điện, các đệ tử của các nhà đều đứng cả dậy, trơ mắt nhìn Doanh Vô Khuyết và Miêu Nghị bị kéo đi, đều biết hai người sắp bị lôi đi hành hình, là chém hay gì thì không ai biết, người trong điện dám dùng pháp thuật để nhìn trộm ra ngoài, chứ họ thì không có gan dùng pháp thuật để nhìn trộm vào trong điện.
Nhưng thấy Doanh gia thế lực lớn như vậy cũng không thể bảo trụ Doanh Vô Khuyết, sự việc này vẫn có sức trấn nhiếp rất lớn đối với đám quyền quý đệ tử này.
Trong điện, Thanh Chủ hơi nghiêng đầu nói nhỏ với Thượng Quan Thanh đang đứng bên cạnh: “Việc còn chưa xong, đừng giết người.”
Thượng Quan Thanh hơi cúi đầu tỏ vẻ đã hiểu, tự nhiên biết hắn chỉ ai.Mà roi Tuần Long Tiên này khi ra tay có rất nhiều bất ngờ, có khi đánh một trăm roi cũng chưa chắc đã chết người, có khi một roi cũng đủ lấy mạng, hắn liền thầm ra lệnh cho người đi dặn dò.
Thanh Chủ lúc này mới cười nâng chén rượu trên bàn lên, hướng Hạ Hầu Thác cười nói: “Coi như là mua vui cho thọ yến, chỉ là việc nhỏ, Thiên Ông không cần để trong lòng.”
Hạ Hầu Thác vội nâng chén đáp lại, Thanh Chủ lại vung chén về phía quần thần, “Nâng chén chúc mừng Thiên Ông.”
Mọi người tự nhiên là ồ ồ đứng lên hưởng ứng, sau đó Thượng Quan Thanh vẫy tay một cái, các tiên nga thân hình uyển chuyển lại từ các điện hai bên tràn ra, ca múa lại bắt đầu.
Khẽ nâng chén đáp lễ Thiên Hậu Hạ Hầu Thừa Vũ cũng nghiêng đầu ra hiệu cho Nga Mi đang đứng bên cạnh, Nga Mi theo hầu bà nhiều năm như vậy tự nhiên hiểu ý, khẽ cúi đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Mà ở một nơi hành hình khác, trong tiếng roi da quất rát người, Doanh Vô Khuyết phát ra tiếng gào khóc thảm thiết, hôm nay hắn mới biết cái tư vị mất hồn của roi Tuần Long Tiên, không muốn kêu thảm như vậy, nhưng không thể nào kìm lòng được, quả thực ngay cả linh hồn cũng run rẩy.
Miêu Nghị tuy rằng không kêu thảm như vậy, nhưng cũng phát ra những tiếng rên rỉ “Ôi ôi” đầy đau khổ từ sâu trong cổ họng, còn có tứ chi bị xích sắt trói chặt đang run rẩy, cùng với mồ hôi to như hạt đậu trên mặt cũng đủ để nói lên vấn đề.
Sau lưng hai người máu thịt mơ hồ có thể thấy xương trắng, máu tươi chảy đầm đìa trên đất.
Ở nơi xa, một con cột đá màu vàng hình rồng uốn lượn, cùng với một con phượng hoàng ngũ sắc đậu trên đỉnh cột đá, đang nhìn chằm chằm vào nơi hành hình không rời mắt.
Hành hình xong, xích sắt vừa được cởi ra, hai người liền ngã vật xuống vũng máu run rẩy, đám thiên tướng hành hình vừa thu roi liền khoanh tay đứng nhìn, hoàn toàn là trạng thái mặc kệ sống chết.
Người Doanh gia vội vọt lại, nâng Doanh Vô Khuyết đã ngất đi mang đi, đồng thời oán hận liếc nhìn Miêu Nghị đang quỳ rạp trên mặt đất, nếu không có thiên tướng ở đây, phỏng chừng đã có người xông tới đá cho mấy cái.
Miêu Nghị chưa ngất, chỉ là quỳ rạp trên mặt đất không ngừng run rẩy, hắn cũng không biết có phải hay không mình đã bị đánh đến mất hết sức lực.Tóm lại, cảm giác lần này tiên hình tựa hồ không mãnh liệt như trước kia, nhưng cũng đủ khiến hắn ngồi bệt ở đó không dậy nổi.
Lần này Khấu gia không có ai đến giúp hắn.
Đợi người Doanh gia đi rồi, xác nhận Miêu Nghị không còn uy hiếp gì nữa, mấy vị thiên tướng hành hình mới nhìn Miêu Nghị thở dài lắc đầu, lục tục xoay người rời đi.Miêu Nghị dù sao cũng là người từng làm quân cận vệ, từng được coi là nhân vật số một trong quân cận vệ, ai cũng biết hắn được tả đốc vệ Chỉ Huy Sứ Phá Quân đại nhân thưởng thức, mà giữa bọn họ còn có người từng uống rượu với Miêu Nghị, đó là vào những năm Miêu Nghị trực ban ngự viên.
Lúc này, từ phía sau Nguyệt Môn ở đằng xa, một đám tiên nga lao ra, vội vàng chạy tới bên cạnh Miêu Nghị, người thì nhét tinh hoa tiên thảo vào miệng Miêu Nghị, người thì cùng nhau thổi những luồng tinh hoa xoa dịu vết thương khủng khiếp sau lưng Miêu Nghị.
Chuyện gì thế này? Miêu Nghị mồ hôi đầm đìa khó khăn nhìn trái nhìn phải, chẳng lẽ là người của Lục bà bà ở Lục ương viên? Tiên nga của Lục ương viên có thể vào Ly Cung sao? Mà nhìn phẩm phục của đám tiên nga này, tựa hồ là người của Thiên Cung, chuyện này là sao?
Sau khi sơ cứu vết thương cho Miêu Nghị, đám nữ nhân lại ba chân bốn cẳng nâng Miêu Nghị lên, nhanh chóng đưa ra khỏi Ly Cung.
Không đi đâu khác, trực tiếp đưa Miêu Nghị đến Lục ương viên.
Nhìn thấy bộ dạng này của Miêu Nghị, Lục bà bà và Phi Hồng đang chờ tin tức của Miêu Nghị đều giật nảy mình.
Sau khi dẫn Miêu Nghị vào động, Lục bà bà đi theo mấy vị tiên nga ra ngoài, hỏi: “Mấy cô nương, hắn làm sao vậy?”
Bà nhận ra mấy người này là tiên nga của Thiên Tẫn Cung, hoa cỏ của Thiên Tẫn Cung đều do bà tự mình áp giải đến, nhưng bà thấy kỳ lạ là, người của Thiên Tẫn Cung sao lại đích thân đưa Miêu Nghị đến đây?
Mấy vị tiên nga mỉm cười, các nàng đều biết Lục bà bà là người thường xuyên ra vào Thiên Tẫn Cung, thậm chí thường xuyên trò chuyện phiếm với Thiên Hậu, nên không dám thất lễ trước mặt Lục bà bà, nhưng hôm nay ai cũng kín miệng, khẽ hành lễ cáo từ, “Bà bà, chúng ta còn có việc, xin phép cáo lui trước.”
Không tiết lộ một chút thông tin nào, xoay người rời đi hết.
Với vẻ mặt nghi hoặc, Lục bà bà nhìn theo rồi trở lại động, lại ngẩn người, không phải vì vết thương của Miêu Nghị quá thê thảm, mà là vì Phi Hồng đang đau lòng nhỏ lệ khi dùng tinh hoa tiên thảo chữa thương cho Miêu Nghị.
Bà cẩn thận nhìn chằm chằm biểu tình đau lòng rơi lệ của Phi Hồng, lại nhìn chằm chằm Miêu Nghị đang rên rỉ, Lục bà bà chậm rãi nhắm mắt trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chậm rãi bước đến trước giường, cười lạnh nói với Miêu Nghị mồ hôi đầm đìa: “Lại gây chuyện gì rồi? Biết rõ cái nơi đó không ai ưa ngươi, còn dám chủ động đâm đầu vào, không chết mà còn nhặt được một cái mạng về, cũng coi như mạng ngươi lớn.Ta đây, mẹ nuôi trong mắt ngươi phỏng chừng cũng chẳng là gì, ngươi tự giải quyết đi, ta không quản được ngươi.”
Nói xong liếc Phi Hồng, xoay người bỏ đi, không nói thêm một lời nào.
Miêu Nghị cười khổ, quay đầu nhìn thấy Phi Hồng rơi lệ, vội vàng truyền âm khuyên nhủ: “Tái trọng thương đều chịu qua, một chút da thịt chi thương không tính cái gì, lau nước mắt đi, đừng để người khác nhìn ra manh mối gì.”
Phi Hồng cắn môi gật đầu gạt lệ.
Thọ yến ở ngự viên phải kéo dài suốt một ngày, dạo chơi trong vườn và các tiết mục mua vui khác là không thể thiếu.
Trên đường dạo chơi trong vườn, Thanh Chủ nhân cơ hội triệu Tư Mã Vấn Thiên tránh khỏi đám đông, hỏi: “Việc hôm nay, ngươi thấy thế nào?”
Tư Mã Vấn Thiên thấy ngoài Thượng Quan Thanh đi theo một bên, chỉ triệu một mình hắn đến, mà hắn phụ trách phương diện nào? Tìm hắn đến tự nhiên là hỏi về những việc liên quan đến phương diện đó, đại khái đã biết ý của Thanh Chủ, “Hay là bệ hạ cảm thấy chuyện hôm nay có gì kỳ lạ?”
Thanh Chủ vuốt râu nói: “Thằng nhóc kia gan cũng không nhỏ, nhưng trẫm cứ cảm thấy một bộ một bộ của thằng nhóc kia là có chuẩn bị mà đến? Tinh thần sa sút đánh tiểu thiếp phát tiết? Ngươi xem bộ dáng vui vẻ của nó, có giống tinh thần sa sút không?”
Tư Mã Vấn Thiên có chút bực mình, “Thám tử truyền tin về đúng là như vậy, chẳng lẽ là cố ý diễn trò?”
Thanh Chủ liếc xéo nói: “Hay là thám tử của ngươi bị nó mua chuộc, cùng nhau diễn trò?”
Tư Mã Vấn Thiên vội phủ nhận, “Chắc là sẽ không bị mua chuộc.” Sau đó đổi sang truyền âm, “Bệ hạ, thám tử kia có nhược điểm bị thần nắm trong tay, thân phận của thám tử kia là…”
Thượng Quan Thanh không biết hắn đang mật ngữ cái gì, nhưng sau đó phát hiện Thanh Chủ có chút suy tư liếc Tư Mã Vấn Thiên một cái rồi không hỏi nhiều nữa, ngược lại giọng điệu chậm lại, “Nếu thật sự là thằng nhóc kia đã chủ mưu từ lâu, thì thằng nhóc này thật không đơn giản!”
Tư Mã Vấn Thiên gật gật đầu phụ họa, nhưng trong lòng không khỏi lẩm bẩm, cho dù biết người ta chủ mưu từ lâu thì sao, người bên dưới ai mà không nghĩ hết cách nỗ lực phấn đấu, đây rõ ràng là dương mưu, vị trí Tứ Hầu gia, ngài còn nhịn không được ra tay tương trợ.
Nhưng bên tai rất nhanh lại truyền đến tiếng truyền âm của Thanh Chủ, “Thằng nhóc kia gan không nhỏ, dám động tâm tư đến trẫm, có bản lĩnh trẫm sẵn lòng cho chút ưu đãi, nhưng nếu dám lòng dạ khó lường…Hãy để ý đến tên thám tử kia nhiều hơn, tương lai nói không chừng có trọng dụng.” Nói xong phất phất tay ý bảo lui ra.
Tư Mã Vấn Thiên ngẩn người một chút, nghĩ lại thì hiểu ra, một khi tình huống thay đổi, tên thám tử kia e là sẽ chuyển hóa thành sát thủ, lúc này chắp tay nói: “Vâng! Thần cáo lui.”
Đợi hắn rời đi, Thanh Chủ lại nghiêng đầu nói, “Triệu Võ Khúc và Cao Quan.”
“Vâng!” Thượng Quan Thanh đáp lời, nhanh chóng liên hệ.
“Bệ hạ!” Võ Khúc và Cao Quan nhanh chóng dắt tay nhau đến bái kiến.
“Miễn lễ!” Thanh Chủ vung tay với hai người, rồi nói với Võ Khúc: “Ngươi phái một đội nhân mã hộ tống Ngưu Hữu Đức trở về, tạm thời đóng quân ở Tổng Trấn Phủ Quỷ Thị, phụ trách bảo hộ, phòng ngừa trước khi ván bài có kết quả thì có người động tay chân với Ngưu Hữu Đức…” Sau đó đổi sang truyền âm, “Nếu ván bài phát triển bất lợi, sẽ có người đến phá đài, bảo người của ngươi phụ trách phối hợp, hiểu ý trẫm chứ?”
Võ Khúc hơi im lặng, hiểu ý, nếu ván bài có lợi cho bên này thì phải bảo vệ Ngưu Hữu Đức, còn nếu ván bài bất lợi cho bên này, cái gọi là sẽ có người đến phá là chỉ có người sẽ đi trừ khử Ngưu Hữu Đức để tan rã ván bài này, còn người của hắn phái đi bảo hộ thì không cần can thiệp.Gật gật đầu chắp tay nói: “Tuân chỉ!”
Thanh Chủ quay đầu lại dặn Cao Quan: “Hữu Bộ bên kia hãy mở to mắt ra, một khi nắm được có người giở trò quỷ quấy rối việc tiếp nhận người ở Quỷ Thị, nên làm như thế nào không cần trẫm dạy ngươi chứ?”
Cao Quan chắp tay nói: “Thần, tuân chỉ!”
