Chương 1719 Nữ tiên quen thuộc.

🎧 Đang phát: Chương 1719

Quý Thư mỉm cười:
– Đúng vậy, nhưng tôi không dựa dẫm vào cha.Tôi có ngày hôm nay đều là tự mình phấn đấu, ít liên quan đến cha tôi.Đương nhiên, người khác có thể nể mặt cha tôi mà giúp tôi một chút.
Diệp Mặc không tin lắm.Việc Quý Thư có thể một mình đến Viêm Hà Vô Tận trong khe nứt hư không luyện thể chứng tỏ gã khác với những thiếu gia thành chủ khác.Ít nhất trên con đường tu luyện, gã không hề sợ hãi.
– Cũng được, vậy đến Phi Hà Tiên thành xem một chút.
Diệp Mặc đồng ý với Quý Thư.Hắn chưa từng nhìn thấy Tiên thành của Thượng Thiên Vực, đến đó xem sao cũng tốt.

Diệp Mặc từng thấy Tiên thành của Hạ Thiên Vực, cả Trung Thiên Vực.Lần đầu nhìn thấy Bỉ Dực Tiên thành, hắn đã rất hào hứng, sau đó thấy nhiều Tiên thành hơn nên cũng quen dần.Ngay cả Nặc Y Tiên thành ở Trung Thiên Vực cũng không khiến hắn suy nghĩ nhiều.
Nhưng hôm nay, sau khi đến Phi Hà Tiên thành, Diệp Mặc lại cảm thấy mình có chút quê mùa.Không chỉ bên trong Tiên thành, mà ngay cả tiên linh khí bên ngoài cũng vô cùng nồng đậm.Với một người quen với tiên linh khí của Hạ Thiên Vực và Trung Thiên Vực như hắn, đột nhiên đến một nơi có tiên linh khí nồng đậm thế này quả thực có chút không quen.
Cổng thành của Tiên thành cực lớn, còn tường thành thì không thể dùng thần thức chạm tới.Người ta chỉ biết có tường thành, nhưng không rõ nó cao bao nhiêu, cũng không biết nó được xây bằng nguyên liệu gì.
Diệp Mặc biết rõ đây là do trận pháp cao cấp tạo nên, rất thích hợp để phòng thủ Tiên thành.
Sau khi cùng Quý Thư tiến vào Tiên thành, thứ hấp dẫn Diệp Mặc không phải tiên linh khí nồng đậm, mà là đường phố và những cửa hiệu xung quanh.Rất nhiều biển hiệu cửa hàng được làm từ tiên ngọc cao cấp, cửa lớn cũng được khảm nạm các loại tiên tài cao cấp.
Đường phố ở đây rộng hơn đường phố của Tiên thành ở Trung Thiên Vực đến mười lần.Diệp Mặc còn phát hiện quần áo trên người các tiên nhân ra vào cửa hàng đều là tiên khí đẳng cấp không tồi, vừa đẹp, vừa là pháp bảo phòng ngự.
– Thượng Thiên Vực giàu có đến vậy sao?
Diệp Mặc kinh ngạc thốt lên.Ở đây tiên linh khí không chỉ nồng đậm, mà các tiên nhân qua lại hình như cũng rất giàu có.
– Ha ha, anh đừng thấy tiên nhân ra vào toàn tiên lầu cao cấp, mặc lăng ba bảo sam mà nghĩ là thật.Đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi.Ở Tiên thành Thượng Thiên Vực, nếu ăn mặc quá tệ, người ta sẽ coi thường.Nhiều người dốc hết gia sản mặc lên người đấy, anh đừng ngưỡng mộ họ làm gì.
Quý Thư vỗ vai Diệp Mặc nói.
Diệp Mặc cười trừ lắc đầu.Nghe Quý Thư nói, hắn đã hiểu ra.Thảo nào từ cổng Tiên thành trở vào, mọi thứ đều xa hoa như vậy.Hóa ra chủ đề của Tiên thành ở Thượng Thiên Vực là ganh đua so sánh, có vẻ quá tục tằng rồi.
Thực ra Diệp Mặc không hiểu rõ tình hình của Tiên thành ở Thượng Thiên Vực.Sự ganh đua trong Tiên thành chỉ là một phần, quan trọng hơn là nếu người khác xem thường anh là nghèo khó, bất kể là đến tiên lầu mua đồ hay đi tìm nguyên liệu, người ta cũng không coi anh ra gì.
Với những tiên nhân thực sự giàu có, lăng la bảo sam mặc bên ngoài chỉ là ngụy trang, nội giáp bên trong mới là tiên bảo thực sự.
– Quý Thư…
Một giọng nói khàn khàn vang lên, Diệp Mặc và Quý Thư cùng ngẩng đầu.
Người gọi Quý Thư là một tiên nhân mặt chữ điền, tu vi Đại La Tiên hậu kỳ, giống như Quý Thư.
– Ha ha, tôi đang định đi tìm các anh, không ngờ vừa về đã gặp được rồi.
Quý Thư cười ha hả, kéo Diệp Mặc đến.
Diệp Mặc sớm đã thấy đối diện không chỉ một người, mà ít nhất là năm người, ba nam hai nữ.
Khi Quý Thư chào hỏi, Diệp Mặc sững sờ nhìn chằm chằm một nữ tiên xinh đẹp.Hắn thấy nữ tiên này có chút quen thuộc, một cảm giác khó tả.
Nữ tiên khiến Diệp Mặc thấy quen không tỏ ra nhiệt tình, trên mặt không có nhiều biểu lộ, thậm chí còn có chút ưu tư.
Cô mặc một bộ váy tiên màu xanh nhạt, sau lưng cắm một cây sáo.Dung mạo của cô không hề thua kém Huân Nhiên tiên tử mà Diệp Mặc từng gặp.
Diệp Mặc nghi ngờ.Theo lý thuyết, người mà hắn thấy quen thì phải là người hắn biết, nhưng nữ tiên này dường như hắn chưa từng gặp.
– Anh Diệp, Diệp Mặc…
Quý Thư thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm nữ tiên đối diện không chớp mắt, lập tức có chút ngại ngùng.Gã vội kéo Diệp Mặc, trong lòng buồn cười.Anh Diệp này kiến thức thì nhiều, đoán chừng chưa tiếp xúc với tiên tử xinh đẹp thế này bao giờ, để gã giới thiệu cho là được.
– Hừ…
Tên Đại La Tiên mắt nhỏ dài đứng đối diện thấy Diệp Mặc vô lễ, lập tức hừ lạnh, tỏ vẻ bất mãn.
Diệp Mặc bỗng tỉnh lại, nhận ra mình có chút thái quá, vội vàng thu lại ánh mắt, ôm quyền nói:
– Lần đầu tiên thấy tiên tử xinh đẹp như vậy, tôi có chút thất lễ.
– Anh Quý, người bạn mới này của anh thú vị đấy.Được, có một số người dù thất lễ cũng không dám nói ra.Tôi, Tề Bắc Thương, xin kết giao với người bạn này của anh.
Người nói là một Đại La Tiên anh tuấn, tay cầm quạt xếp màu vàng kim, có khí chất nho nhã hơn những người khác.
– Ha ha, để tôi giới thiệu một chút.
Quý Thư vội cười ha hả, ngắt lời Diệp Mặc đang xấu hổ:
– Diệp Mặc, đây là Tề Bắc Thương, thiếu thành chủ của Bình Lương Tiên thành, phong lưu phóng khoáng, được xưng là sát thủ tiên tử.Chỉ cần tiên tử nào bị anh ta nhắm trúng thì chắc chắn sẽ rơi vào bẫy của anh ta.
Người mà Quý Thư giới thiệu chính là Đại La Tiên anh tuấn vừa khen Diệp Mặc dám làm dám chịu.Diệp Mặc vội vàng ôm quyền chào hỏi.
– Đây là Tư Thạch Vũ, đệ tử nòng cốt của Long Nguyệt Tiên sơn.Long Nguyệt Tiên sơn là một trong những tiên môn cao cấp của Thường Dung Thiên chúng tôi, là Đế tông.Diệp Mặc sau này phải giao tiếp tốt hơn với anh Tư.
Tư Thạch Vũ chính là Đại La Tiên vừa hừ lạnh Diệp Mặc.Hắn không đợi Quý Thư giới thiệu xong, lạnh nhạt nói:
– Tư mỗ tôi không thích kết giao với người háo sắc, ý tốt của anh Quý tôi xin nhận.
Quý Thư không để ý, cũng không giải thích với Diệp Mặc, mà chỉ vào nữ tiên mặc váy xanh nhạt nói:
– Anh Diệp, đây là đệ tử thân truyền của tông chủ Âm Kiếm Tông, tiên tôn tông môn Cửu Nhứ Nhạn.Âm Kiếm Tông cũng là một trong những đại tông môn của Thường Dung Thiên chúng tôi.
Cửu Nhứ Nhạn cũng khách khí, khi được giới thiệu đã chủ động chào hỏi Diệp Mặc.
Sau khi Diệp Mặc và Cửu Nhứ Nhạn chào hỏi xong, Quý Thư lại chỉ vào Đại La Tiên mặt chữ điền đã chào hỏi lúc trước nói:
– Đây là anh Ân Hồn…
Không đợi Quý Thư nói xong, Ân Hồn đã cười khà khà với giọng khàn khàn:
– Tôi là một tán tu, không có xuất thân xa hoa như mấy vị còn lại.
– Tôi cũng là một tán tu.
Diệp Mặc cảm thấy tu vi của Ân Hồn có vẻ cao nhất trong số này.
Những người này đều là những nhân vật nổi bật.Không chỉ đều là Đại La Tiên, mà ngoài Ân Hồn ra, lai lịch của những người còn lại cũng không tầm thường.
– Vị này là Kế Khôn, đệ tử nòng cốt của Long Nguyệt Tiên sơn, sư phụ chính là…
Quý Thư vẫn đang giới thiệu thì Diệp Mặc lại ngây dại.Kế Khôn, thảo nào hắn thấy quen như vậy.Nếu Quý Thư không nói tên, Diệp Mặc có lẽ không nhớ ra, nhưng vừa nghe cái tên này, Diệp Mặc lập tức nhớ ra nữ tiên xinh đẹp này là ai.
Cô chính là nhân vật chính trong Lạc Hồn Khư.Cha của cô tên Kế Hòa, là bạn của Phong Thuần, từng làm thành chủ Minh Nguyệt Thành trong Lạc Hồn Khư.
Vị hôn phu của Kế Khôn tên Phong Hi, là con trai của Phong Thuần.Cuối cùng Phong Hi, Kế Khôn và Kế Hòa đều bị Phong Thuần ám toán.Phong Thuần và thê tử kết tóc của lão, Diệu Huệ Trân, lại càng là một mớ hỗn độn.
Phong Thuần muốn linh căn của Kế Khôn, dùng giá linh trận nuôi dưỡng hồn trận, lừa chính con trai mình, mục đích là để có linh căn của Kế Khôn.
Con trai lão một lòng yêu Kế Khôn, sau khi Kế Khôn hôn mê, thà rằng mình biến thành một người bình thường, mất đi tuổi thọ, cũng chủ động dùng thần hồn nuôi dưỡng nguyên thần của Kế Khôn trong giá linh trận.Thực ra anh ta bị lừa, còn bị lấy đi linh căn.Cuối cùng Kế Hòa cắt ngang, dẫn con gái đi, Phong Hi mất đi hồn phách.(Xuất hiện trong chương 1212-1220)
Chính vì trên người Kế Khôn còn có chút khí tức thần hồn của Phong Hi, Diệp Mặc mới cảm thấy quen thuộc.Trong tay hắn vẫn còn một miếng Lệ ngân xá lợi của Phong Hi sau khi chết hóa thành.Trong xá lợi còn có hai hàng lệ ngân màu đỏ sậm, là hai hàng nước mắt của Phong Hi trước khi chết, cũng là tình yêu của anh ta với Kế Khôn.
Diệp Mặc không ngờ Kế Khôn không chết, mà lại phi thăng lên Tiên giới.Chỉ mới mấy nghìn năm, Kế Khôn đã là Đại La Tiên hậu kỳ rồi, tư chất thật nghịch thiên.Thảo nào Phong Thuần muốn linh căn của cô, nhìn là biết linh căn này không hề tầm thường.
Nếu đã gặp Kế Khôn, thì miếng lệ ngân xá lợi trong tay hắn cũng nên trả về cho chủ.Vốn dĩ đây là bằng chứng tình yêu mà Phong Hi để lại cho Kế Khôn, để chính tay cô giữ lại mới là thích hợp nhất.
Phong Hi là một nhân vật bi thảm, tình yêu của anh ta đối với Kế Khôn và những gì anh ta gặp phải khiến Diệp Mặc cũng cảm thấy chua xót trong lòng.
– Anh Diệp…
Quý Thư bất đắc dĩ lại kéo tay Diệp Mặc, cho rằng Diệp Mặc không phải là một tiên nhân tầm thường, nhưng biểu hiện hôm nay của hắn quả thực mất mặt quá.
– Ha ha.Diệp Mặc là người bạn tôi gặp khi luyện thể, kiến thức về luyện thể và tu luyện tuyệt đối không tầm thường…
Quý Thư vừa kéo Diệp Mặc, vừa cười ngại ngùng giải thích với những người còn lại.
Tư Thạch Vũ mắt híp hừ lạnh:
– Anh Quý, người bạn này của anh cấp bậc cao quá, Tư Thạch Vũ tôi không với tới.Kế sư muội, chúng ta đi thôi.
Nói xong, hắn quay người rời đi, không nói thêm gì nữa.Kế Khôn liếc nhìn Diệp Mặc, không tỏ thái độ gì rồi đi theo Tư Thạch Vũ.
Diệp Mặc thấy vậy liền lớn tiếng gọi:
– Kế Khôn sư tỷ, tôi tìm cô có chút chuyện.
Diệp Mặc không nói ra chuyện Phong Hi.Hắn không biết Kế Khôn nghĩ gì về Phong Hi.Nếu cô không có chút cảm giác gì với Phong Hi, bây giờ hắn tùy tiện nói ra có thể sẽ không có kết cục tốt đẹp.

☀️ 🌙