Đang phát: Chương 1714
Nhưng có một vài người là ngoại lệ, Lý Vân Tiêu là một trong số đó.
Triệu Văn Chiến nhìn Lý Vân Tiêu từ đầu đến chân, đánh giá một lượt rồi ngạc nhiên hỏi:
– Vị huynh đệ này là Thuật Luyện Sư cấp chín sao?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên, lạnh lùng đáp:
– Chẳng lẽ các hạ không phải cũng vậy sao?
Mọi người kinh ngạc, hóa ra người thanh niên này cũng là một Thuật Luyện Sư cấp chín.
Phải biết rằng Thuật Luyện Sư vốn đã rất hiếm có, địa vị lại vô cùng cao quý.Thật không ngờ trên một hòn đảo nhỏ bé này lại có Thuật Luyện Sư cấp chín, xem ra thực lực của đảo Hãm Không này không hề tầm thường.
Ngay cả Thủy Tiên cũng phải thay đổi sắc mặt, nhìn Lý Vân Tiêu vài lần rồi nói:
– Thì ra ngươi là Thuật Luyện Sư cấp chín.Chỉ cần ngươi giao Hắc Viêm Sơn ra, lại nguyện trung thành với ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Lý Vân Tiêu mất kiên nhẫn xua tay:
– Ta ghét nhất là nghe mấy lời ngớ ngẩn này, làm ơn im miệng được không? Đừng tưởng rằng ngươi xinh đẹp thì ai cũng phải nể mặt.Ngoại trừ lũ cóc ghẻ đầu óc bã đậu ra, ai thèm để ý đến ngươi chứ?
– Ngươi…
Thủy Tiên và Bắc Minh Lai Phong đồng thời nổi giận.
Thủy Tiên tức đến tái mặt:
– Ngươi biết thân phận của ta mà còn dám đối xử với ta như vậy, ngươi không sợ chết sao?
Mọi người khó hiểu nhìn Lý Vân Tiêu.Công chúa Ba Gia là một trong những nhân vật quyền lực nhất trên đời, đến cả Thánh Vực và Hóa Thần Hải cũng không dám đắc tội.Huống chi hiện giờ còn đang ở trên biển rộng, dù có trở về đất liền, cũng không ai dám đắc tội với một người có bối cảnh lớn như vậy.
Lý Vân Tiêu cau mày:
– Ý ngươi là gì? Biết thân phận của ngươi thì phải quỳ xuống liếm giày cho ngươi chắc?
Thủy Tiên ngớ người, nàng vốn không giỏi tranh cãi, nhất thời không biết nói gì.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn nàng, hừ giọng:
– Không ai sinh ra đã cao quý hay thấp hèn cả, tất cả vinh quang và địa vị đều do bản thân nỗ lực mà có được.Ngươi chỉ là may mắn có được dòng máu tốt mà thôi, chẳng lẽ vì thế mà người khác phải vứt bỏ tôn nghiêm, quỳ xuống liếm giày cho ngươi sao?
Mọi người há hốc mồm, ngây dại cả người.
Trong thế giới kẻ mạnh hiếp đáp kẻ yếu này, thực lực chính là tôn nghiêm, là quyền được lên tiếng.Kẻ không có thực lực phải quỳ gối liếm chân người khác, đó là một quy luật bất thành văn.Nhưng lời của Lý Vân Tiêu lại đánh thẳng vào lòng mỗi người.Đúng vậy, ai sinh ra đã muốn liếm giày cho kẻ khác chứ? Chẳng qua là các ngươi xuất thân tốt hơn mà thôi.
Nhuận Tường cũng nhíu mày suy tư.
Lý Vân Tiêu vung tay đánh xuống mặt biển, một cột nước bắn lên, hắn chộp lấy một con cá hố, lạnh lùng nói:
– Trong mắt ta, ngươi cũng chẳng khác gì con cá hố này.
Nói xong, hắn ném con cá trở lại biển:
– Ít nhất con cá hố này mỗi ngày đều cố gắng vì cuộc sống của mình.Còn ngươi thì sao? Cả ngày chỉ biết ỷ vào gia thế, nghênh ngang hống hách.Nói thật, ngươi còn không bằng cả nó!
Thủy Tiên kinh ngạc há hốc mồm, lắp bắp:
– Ngươi…ngươi dám nói ta không bằng con cá hố kia? Ngươi…ngươi đáng chết!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu lạnh đi, khẽ nói:
– Đáng chết? Bệnh cũ tái phát rồi, về nhà uống thuốc đi thôi.
Thủy Tiên tức nghẹn cả họng, nhưng lại không biết phải nổi giận như thế nào.Lời của đối phương nói nghe có lý, nhưng lại cảm thấy sai sai ở đâu đó.Nàng chỉ biết rằng mỗi câu hắn nói đều trách móc, đều chĩa mũi dùi về phía nàng, nhưng nàng lại không thể phản bác được, hai mắt đỏ hoe, chực trào nước mắt.
Mọi người toát mồ hôi lạnh.Trên đời này, người dám sỉ nhục con gái của Hải Hoàng, ngoài Lý Vân Tiêu ra, chắc khó tìm được người thứ hai.
Nhuận Tường cũng không biết nói gì, thầm nghĩ tính cách của Lý Vân Tiêu này đúng là không muốn sống.Nhưng trong lòng hắn cũng nảy sinh một tia khâm phục.Chỉ có loại dũng giả không sợ trời không sợ đất này mới có thể đạt được những thành tựu khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Triệu Văn Chiến cũng cười khổ trong lòng.Hắn biết rõ thân phận của Thủy Tiên, không ngờ lại có người không nể mặt nàng như vậy.Đúng là lần đầu tiên hắn được chứng kiến.Bất quá, người trẻ tuổi này tuổi còn trẻ mà đã là Thuật Luyện Sư cấp chín, hẳn là một người ngạo khí bất phàm, bối cảnh sau lưng chắc chắn cũng không hề đơn giản.
Thấy bầu không khí giữa hai người ngày càng căng thẳng, mà không ai đứng ra hòa giải, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện lớn khó bề thu dọn, Triệu Văn Chiến vội vàng lên tiếng:
– Chư vị đều là những hào kiệt, có thể gặp mặt ở lãnh địa đảo Hãm Không đã là có duyên.Mong rằng mọi người nể mặt đảo Hãm Không chúng ta, bỏ qua ân oán, cùng nhau lên đảo uống chén trà, chờ đợi huyễn bảo đại hội khai mạc, được không?
Mọi người nhìn nhau.Đảo Hãm Không và huyễn bảo đại hội là cái gì, trước giờ họ chưa từng nghe qua.Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía Bắc Minh Kháng Thiên và Bắc Minh Lai Phong, dù sao hai người bọn họ mới là người dẫn đầu.
Bắc Minh Kháng Thiên nhíu mày, chắp tay nói:
– Chúng ta chỉ là vô tình đi ngang qua đây thôi, không có ý định quấy rầy.Xin không làm phiền chư vị, thay ta gửi lời hỏi thăm đại đảo chủ của các ngươi.
Đảo Hãm Không này xem ra không hề đơn giản, mục đích của bọn họ là di tích Vương cung Đông Hải, sợ gặp phải chuyện phức tạp nên định cáo từ.
Thủy Tiên vội vàng gọi với Lý Vân Tiêu:
– Ngươi không được đi, Hắc Viêm Sơn còn chưa trả lại cho ta mà, ta phải cứu Ma Sa.
Lý Vân Tiêu quay đầu lại, cười nhạt:
– Ngươi muốn cứu Ma Sa thì liên quan gì đến ta chứ? Người là do Nhuận Tường đánh bị thương, ngươi nên tìm hắn mới đúng.
Thủy Tiên ngẩn người, nghĩ thầm: Đúng vậy, ta cứu Ma Sa thì liên quan gì đến hắn? Người là do Nhuận Tường đánh bị thương mà.Ánh mắt nàng lập tức lạnh xuống, như băng giá tháng mười hai nhìn về phía Nhuận Tường.
Nhuận Tường toát mồ hôi đầy đầu, trong lòng thầm kêu khổ.Nghe nói Thủy Tiên công chúa thông minh lanh lợi, thiên phú kinh người, xem ra quả thật không sai, chỉ là nàng không hiểu sự đời, thiếu kinh nghiệm giao tiếp với người khác.
Từ trước đến nay, những người ở gần nàng, ai mà chẳng phải cẩn thận từng ly từng tí, ngoan ngoãn phục tùng, có cầu tất ứng, che chở nàng như che chở tổ tông.Bây giờ gặp phải một người không thèm để ý đến nàng như Lý Vân Tiêu, khiến nàng thoáng chốc không biết phải làm sao, không biết phải nói gì cho đúng.
Nói cho cùng, nàng vẫn chỉ là một cô bé con, bị Lý Vân Tiêu dọa cho một trận đã ngơ ngác cả người rồi.
