Chương 1711 Tâm phục khẩu phục (2)

🎧 Đang phát: Chương 1711

Kính quang lóe lên trên không trung, chiếu rọi lên ngọn núi đen kịt, phong tỏa không gian, một lần nữa đè ép sự rung chuyển, khiến nó không thể nhúc nhích.
“Sao có thể như vậy được?”
Ma Sa hít một hơi lạnh, kinh hãi: “Ngươi chỉ là Võ Đế nhị tinh, sao có thể vây khốn Hắc Viêm Sơn của ta?”
Hắn không tin nổi, ấn phù đen trong tay biến đổi, run rẩy trên lòng bàn tay, dường như đã vận chuyển tới cực hạn.
Trong Hắc Viêm Sơn truyền ra tiếng nổ vang, kính quang chiếu vào xung quanh trở nên hoảng loạn, nhộn nhạo ra bốn phía, Đại Bi Mộ Vân Kính không thể tụ ánh sáng được nữa.
Lý Vân Tiêu biến sắc, lạnh lùng: “Hôm nay ta sẽ cho ngươi tâm phục khẩu phục.”
Hai cánh tay sau lưng hắn, một cái ngưng tụ lôi cầu, một cái giơ Thiên Chùy lên cao, oanh kích vào lôi cầu kia, Ma Ha cổ văn màu vàng hiển hiện trong lôi đình, xung quanh Lý Vân Tiêu hóa thành một vùng điện hải lôi ngục.
“Lôi tinh hoàn.”
Gương mặt tuấn tú của hắn dưới ánh lôi quang càng thêm lạnh lùng, hắn khẽ quát, một đạo thiểm điện phá không, hóa thành lôi tinh hoàn cực mạnh, quấn quanh Hắc Viêm Sơn.
Lý Vân Tiêu biến đổi quyết ấn, quát: “Xiết!”
Lôi tinh hoàn xiết chặt, trói chặt Hắc Viêm Sơn.
Kính quang Đại Bi Mộ Vân Kính ngưng tụ, chiếu xuống, hoàn toàn trấn trụ không gian.
Trên Thiên Kiếm Đồ, Kiếm Phù hiện ra, bay lên trời, ấn lên Hắc Viêm Sơn, áp chế toàn bộ khí tức của nó.
Hắc Viêm Sơn bị nhốt trong huyền khí và lôi tinh hoàn, ngoan ngoãn không nhúc nhích.
“…”
Ma Sa trợn tròn mắt, ngây người trên trời cao, vẻ mặt ngốc trệ, không chỉ Hắc Viêm Sơn bị áp chế mà liên hệ giữa hắn và nó cũng yếu dần.
Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu hắn nhưng không có đáp án.
Lý Vân Tiêu cười nhạo: “Nện rất vui à? Để ta nện ngươi một chút xem sao.”
Phía sau hắn vươn ra một cánh tay, lòng bàn tay bắn lên, Giới Thần Bi chậm rãi bay ra, tách ra vạn đạo quang mang, hóa lớn hơn Hắc Viêm Sơn, đánh tới Ma Sa.
Đồng tử Ma Sa co lại, ban đầu thấy Giới Thần Bi kim quang xán lạn, còn có chút kiêng kị, nhưng thấy đối phương chỉ nện qua, hắn lơ đễnh, hừ lạnh một tiếng: “Lực lượng thân thể ta có thể nổ nát vạn vật, dưới quyền kình có hàng tỉ cân lực, coi như là huyền khí cửu giai bị ta đánh cũng phải hỏng.”
Thân hình cao mười trượng của hắn phồng lên, cơ bắp chắc chắn, hắn hét lớn một tiếng vận đủ khí lực đánh tới Giới Thần Bi.
“Hàng tỉ cân lực, nghiền nát vạn vật!”
Ma Sa hét lớn, nơi quyền phong đi qua không gian tan vỡ.
“Ầm ầm!”
Một quyền nện lên Giới Thần Bi, kích thích vạn đạo hoa quang.
Sắc mặt Ma Sa biến đổi, tròng mắt lồi lên, hoảng sợ dưới ánh sáng chói lòa, tràn đầy vẻ mê mang.
Giới Thần Bi không vỡ tan hoặc bị đánh bay, từ trên quyền phong truyền đến tiếng nứt xương, cả cánh tay hắn nứt vỡ.
“Bành bành bành bành!”
Thân thể to lớn vỡ tan, cơ bắp trên cánh tay nổ tung, huyết nhục bay tứ tung.
“Ah!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, khiến mọi người kinh ngạc.
Bắc Minh Kháng Thiên và Phi Minh biến sắc, trong mắt lộ vẻ ngưng trọng, thực lực Lý Vân Tiêu còn vượt quá dự tính của họ.
Võ giả Nhân tộc thì mừng lo lẫn lộn, Bắc Minh Lai Phong và người thành Hồng Nguyệt thì mồ hôi lạnh chảy xuống, sợ hãi, cường giả Hải tộc này nếu họ gặp phải thì ngay cả trốn cũng không kịp.
Thủy Tiên không còn vẻ không hề bận tâm, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhìn lên trời cao, trong mắt lóe lên vẻ khiếp sợ và hàn ý.
Cẩn thận nhìn lại, có thể phát hiện trong biển rộng bên dưới người nàng tản ra từng vòng rung động lộ ra đồ án quy tắc, còn có kim mang ẩn hiện.
Giờ phút này khiến Ma Sa lạnh cả người không chỉ có cánh tay tan vỡ, mà còn do sức nặng của Giới Thần Bi đang ép xuống, phá vỡ hộ thể nguyên lực của hắn, muốn trấn áp hắn.
Hai mắt Ma Sa đỏ bừng, cả người yêu hóa, huyết mạch chi lực thiêu đốt, hắn rống to một tiếng nhổ ra một ngụm hắc mang, lập loè qua.
“Phanh!”
Hắc mang đánh lên Giới Thần Bi, đánh bay trọng lực và thế giới chi lực.
Mọi người trên chiến hạm cửu giai sắc mặt đều đại biến, hắc mang kia chính là Phá Giới chi lực mà Cự Kiểm Thú vừa nhổ ra.
Lý Vân Tiêu chấn động, chụp một cái, bắt Giới Thần Bi trở về.
Đồng thời trên hai cánh tay phía sau hắn quyết ấn lập lòe, Hắc Viêm Sơn bị trấn áp như muốn bay về bên hắn.
Ma Sa trừng lớn mắt, gào thét, đây là huyền khí tâm thần tương tu của hắn, một khi bị đoạt đi không chỉ thực lực giảm sút, mà nếu bị đối phương xóa đi tâm thần lạc ấn thì còn có thể suy giảm tới bản thể.
Hắn giận dữ, lần nữa mở miệng, phun mạnh ra một đạo hắc mang đánh tới Hắc Viêm Sơn, muốn cứu lấy huyền khí của mình.
“Ầm ầm!”
Hắc mang chấn lên Hắc Viêm Sơn, đánh tan lôi tinh hoàn, phá vỡ kính quang, Kiếm Phù cũng nghiền nát, mười một chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bay trở về bên người Lý Vân Tiêu.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, hắc mang kia quá mạnh, có Phá Giới chi lực, khó có thể địch nổi.
Sau khi Ma Sa nhổ ra hai ngụm hắc mang thì khí tức trở nên cực yếu, hắn vội chộp tới Hắc Viêm Sơn, thu hồi huyền khí là quan trọng nhất.
Một đạo âm thanh lạnh như băng vang lên.
Trong Hắc Viêm Sơn, Nhuận Tường đột nhiên bắn ra một đạo thanh mang, chém biển lửa thành hai khúc, trong không gian hỏa diễm chiếu rọi, thân ảnh Nhuận Tường như ẩn như hiện, hai tay hợp trước người, kết xuất ra một đạo Long ấn, thở khẽ:
“Chân Long chi thán tức.”

☀️ 🌙