Chương 1709 Long ngâm phương trạch (2)

🎧 Đang phát: Chương 1709

Gợn sóng trong mắt Nhuận Tường càng lúc càng sâu, kinh ngạc nhìn Thủy Tiên rồi chuyển sang Ma Sa:
– Vị kia…là ai vậy?
Ma Sa cười nhạt, có chút chế giễu:
– Quả nhiên ngươi là Nhuận Tường của Bắc Hải.Nhận ra tiểu thư rồi thì ngoan ngoãn chịu trói đi.
Nhuận Tường biến sắc, kinh ngạc:
– Ngươi là cái thá gì mà dám đòi giết ta?
Ma Sa nhún vai:
– Lệnh của tiểu thư, ta không làm trái được.Ai bảo các ngươi giết người mà tiểu thư đang tìm chứ.
Mọi người đều nghi hoặc.Ngay cả Lý Vân Tiêu và những người trên chiến hạm cũng không hiểu, tên Hải tộc đầu cá mập này từ đâu ra, mà thực lực có vẻ không hề thấp.
Bắc Minh Kháng Thiên và Phi Minh thì thận trọng dò xét Ma Sa, rồi giật mình vì không thể nhìn thấu tu vi của hắn.
Nhuận Tường khó hiểu:
– Người tiểu thư muốn tìm? Liên quan gì đến ta?
Ma Sa lắc đầu:
– Người chết rồi, nói cũng vô ích.Tóm lại, các ngươi phải chết.
Lý Vân Tiêu bật cười:
– Đám Hải tộc các ngươi lấy đâu ra cái kiểu tự cao đó vậy? Muốn giết ai thì giết? Tưởng mình là ai? Thập Phương Thần Cảnh chắc?
Hắn khinh miệt:
– Toàn một lũ hình thù kỳ dị, nhìn là biết tiến hóa chưa xong, tự đánh giá cao bản thân quá đấy!
– Chết tiệt!
Ma Sa giận tím mặt, quay sang Nhuận Tường:
– Giết hắn đi, tiểu thư sẽ tha cho ngươi.
Nhuận Tường cũng khó chịu, liếc nhìn Thủy Tiên rồi thu mắt, lạnh lùng nói:
– Lý Vân Tiêu nói khó nghe, nhưng cũng đúng.Dù ngươi thật sự là người của vị tiểu thư kia, cũng đừng ra vẻ trước mặt ta.
Mắt hắn lóe lên sát khí:
– Ta kính trọng tiểu thư, còn ngươi chỉ là một tên nô tài, dám ra lệnh cho ta sao?
Ma Sa trầm mặt, giận dữ đến biến dạng.Không gian xung quanh rung chuyển theo, mắt hắn tóe lửa:
– Vậy thì giữ ngươi lại làm gì? Tất cả chết đi!
Một ngọn lửa đen bùng lên từ tay hắn, thiêu đốt không gian, khiến bóng dáng Ma Sa trở nên mờ ảo.
Lý Vân Tiêu và Nhuận Tường biến sắc.Thực lực Ma Sa khó lường, ngay cả thần thức của Thuật Luyện Sư cửu giai như Lý Vân Tiêu cũng không thể dò xét.Hắn nhận ra, ngọn Hắc Sắc Ma Diễm này có thể đốt cháy cả thần trí.
– Hắc Ma Viêm, đốt cháy vạn vật!
Ma Sa gầm lên, sát khí bùng nổ.Ngọn lửa trong tay hắn nổ tung thành vô số hỏa cầu, lao về phía Lý Vân Tiêu và Nhuận Tường.
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt.Hắc Viêm này ẩn chứa sức mạnh lớn.So với thần hỏa của hắn thì chẳng là gì, nhưng dưới sức mạnh của Ma Sa, ngay cả lửa thường cũng không thể coi thường.
Hắn xòe tay trái, Chân Long Chi Lệ hội tụ trong lòng bàn tay, hóa thành một màn sương mờ ảo, kết thành một tấm thủy kính trước mặt.
– Đó là…
Ma Sa và Nhuận Tường đồng loạt kinh ngạc.Đặc biệt là Nhuận Tường, ngay khi Chân Long Chi Lệ xuất hiện, hắn đã cảm nhận được, vừa mừng vừa sợ.
“Bang bang!”
Hai đạo ma diễm đánh vào thủy kính, xuyên qua Chân Long Chi Lệ, bắn ra phía sau, nhưng đã bị loại bỏ gần hết, chỉ còn lại hai luồng sức mạnh thuần túy.
Thân thể Lý Vân Tiêu khẽ rung, lướt đi trên không trung, để hai đạo công kích xuyên qua, bắn về phía xa.
Ma Sa kinh ngạc.Hắn biết rõ thực lực của Lý Vân Tiêu, tưởng rằng chỉ cần một chiêu là xong, không ngờ đối phương lại hóa giải dễ dàng như vậy.
Phía Nhuận Tường vang lên một tiếng long ngâm, một quyền đánh xuống:
– Long ngâm phương trạch, Hổ khiếu sơn lâm!
“Ầm ầm ầm!”
Ma diễm nổ tung.Cú đấm không giảm sức, mang theo long uy trấn áp, đánh thẳng về phía Ma Sa, mơ hồ có hình rồng hiện ra trên quyền uy.
Cú đấm mang theo sự khinh thường và tức giận của Nhuận Tường.Hậu duệ Chân Long không phải ai cũng có thể khiêu khích!
Ma Sa hơi co mắt, không tránh né, để cú đấm đánh thẳng vào người, khiến hắn lùi lại mấy chục thước.
Dư âm của quyền uy khiến mặt biển nổi sóng kinh thiên, như thác nước đổ lên mây, rồi tan ra thành vô số bọt nước rơi xuống như mưa.
Nhuận Tường kiêng kỵ.Ma Sa vậy mà đỡ được một kích của hắn mà không hề hấn gì.Nhưng hắn vẫn bướng bỉnh, lạnh lùng:
– Nô tài, không muốn chết thì cút ngay!
Chữ “cút” vang vọng, long uy bùng nổ trên bầu trời, chiến ý vô thượng như thủy vân nổ tung, lan tỏa ra bốn phía.
Đại hải bên dưới nổi sóng dữ dội, xoáy tròn trong không gian.
Chỉ có chỗ Thủy Tiên là vẫn bình tĩnh như nước, chỉ có một gợn sóng rất nhỏ lan ra.
Không biết là nàng ngăn chặn long ngâm, hay là tiếng long ngâm cố ý tránh né nàng.
Sắc mặt Thủy Tiên từ đầu đến cuối không hề thay đổi.Gió nhẹ nhàng lay động vạt áo trắng của nàng, như hoa thủy tiên chập chờn trong biển rộng, theo gió phiêu lãng.
Sự tĩnh lặng của nàng tạo nên một sự đối lập lớn, khiến hình ảnh màu trắng kia càng thêm rõ nét trong tâm trí mọi người.
Ma Sa lo lắng nhìn xuống, thấy Thủy Tiên bình yên vô sự thì mới thở phào, trong mắt bùng lên ma hỏa, lạnh giọng:
– Không hổ là thiên tài Bắc Hải, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết cái gì mới là sức mạnh thật sự.
– Ban thưởng cho ngươi một hồi giác ngộ!
Ma Sa gầm lên, thân thể biến mất trong không gian, lao đến trước mặt Nhuận Tường với tốc độ cực nhanh, đánh ra một quyền, không gian nứt vỡ, kình lực đánh thẳng vào lồng ngực Nhuận Tường.

☀️ 🌙