Đang phát: Chương 170
Hàn Lập vung tay, cự kiếm kia lập tức hóa thành một đạo lưu quang, trở về hình dạng phù lục, nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay.
Vừa định thu phù bảo, một tiếng “bụp” khô khốc vang lên, nó đã hóa thành tro bụi, tan theo gió núi.
Hàn Lập khẽ giật mình, trên môi nở một nụ cười khổ.
Phù bảo triệt để phế bỏ rồi! Năng lượng cạn kiệt sau trận chiến, đau lòng thì có đau lòng, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Giết được một kẻ địch như Lục sư huynh, cái giá này cũng coi như xứng đáng.Hơn nữa, còn có Thanh Giao Kỳ kia xem như chiến lợi phẩm bù đắp lại.À, còn hai viên Trúc Cơ Đan đang chờ hắn thu hoạch nữa chứ.
Nghĩ đến đây, Hàn Lập không khỏi cảm thấy phấn chấn, trận ác chiến này thật đáng giá.
Nếu có thể nhờ Trúc Cơ Đan này thành công Trúc Cơ, hắn sẽ không cần phải mạo hiểm tham gia “Huyết sắc thí luyện” đầy rẫy những kẻ mạnh như Lục sư huynh, thậm chí còn hơn thế nữa.
Một lát sau, nhờ linh thạch trong tay, pháp lực khôi phục được đôi phần, Hàn Lập đứng dậy, định nhặt lấy Thanh Giao Kỳ gần đó.
Nhưng vừa đứng thẳng, đan điền liền truyền đến một cơn đau xé ruột, như có ngàn vạn mũi kim châm đâm vào.Hàn Lập ôm bụng quằn quại, sắc mặt trắng bệch, cắn răng chịu đựng.
Một lúc sau, cơn đau dịu đi, Hàn Lập mới hít sâu một hơi, vẻ mặt buồn bực.
Sao lại thế này? Hắn biết rõ nguyên nhân là do vừa rồi nuốt quá nhiều linh thảo lâu năm.Linh lực đã được hấp thu một phần, nhưng vẫn còn quá nhiều tạp chất tích tụ ở đan điền, nếu không giải trừ kịp thời sẽ gây ra hậu họa khôn lường.
Hàn Lập biết rõ việc dùng linh thảo như vậy là trái với lẽ thường, chắc chắn sẽ bị phản phệ.Nhưng lúc đó để bảo toàn tính mạng, hắn đành phải mạo hiểm.Quả nhiên, thủ đoạn cưỡng ép hấp thu linh khí này đã giúp hắn sống sót.
Nhưng chỉ dựa vào việc nuốt thảo dược không đủ để hắn cầm cự đến cuối cùng, may nhờ có tốc độ cung cấp linh lực nhanh chóng của linh thạch trung phẩm, hắn mới có thể giành chiến thắng trong khoảnh khắc then chốt, nhờ vào việc dám tự hủy pháp thuật phòng ngự “Thủy tráo thuật”.
Hai năm nghiên cứu các tiểu kỹ xảo, Hàn Lập vô tình biết được từ Ngô Phong rằng đại bộ phận đệ tử cấp thấp khi sử dụng phù lục đều mắc phải một sai lầm.Đó là họ cho rằng trừ khi kích phát phù lục mới tốn linh lực, còn lại phù lục sẽ không tiêu hao pháp lực của người sử dụng.Kỳ thật, đó là một nhận thức sai lầm.
Trên thực tế, khi kích phát phù lục, thi triển pháp thuật đều phải thông qua linh lực của người sử dụng, vì đó là phương tiện để người đó khống chế, vận dụng pháp thuật.Nếu pháp thuật vẫn chưa biến mất, người sử dụng sẽ tiếp tục tự động hao tổn pháp lực để duy trì linh tuyến đó.
Vì linh tuyến này quá nhỏ bé, đệ tử Luyện Khí kỳ không thể thấy hay cảm nhận được, chỉ có thể duy trì pháp lực tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn, nên đại bộ phận đệ tử đều quên mất.
Cho dù có vài đệ tử biết được điều này, cũng không hiểu rõ lắm, nên không tuyên truyền rộng rãi.Ngô Phong đã vô tình nói ra trong lúc tán gẫu với Hàn Lập, nhưng Hàn Lập đã cố tình ghi nhớ, thậm chí còn tự mình kiểm tra vài lần, quả nhiên đúng như vậy.
Kết quả là trong trận ác chiến vừa rồi, khi Hàn Lập phát hiện sẽ phải đánh nhau lâu, lập tức nghĩ tới điều đó.Vì vậy, hắn quyết đoán thủ tiêu pháp thuật phòng ngự, nhằm giảm thiểu việc tiêu hao pháp lực.Mặc dù đã thực hiện khá sớm, nhưng sau một thời gian, pháp lực cũng đã tiêu hao không ít.Nhưng hiển nhiên Lục sư huynh kia không hề biết việc này, vẫn duy trì cái “Phong tường thuật” đáng chết kia, mà không biết rằng chính “Phong tường thuật” đó đã đẩy hắn vào chỗ chết.
Cứ như vậy, cuối cùng Hàn Lập dựa vào chút pháp lực kiên trì hơn đối phương để giành chiến thắng.Nếu cứ đánh tay đôi, hắn chắc chắn không thể thắng nổi đối phương.
Mặc dù vậy, Hàn Lập cũng biết rằng lần thắng này vô cùng hung hiểm, sử dụng tất cả các tiểu xảo, khó khăn lắm mới bảo toàn được cái mạng nhỏ.Thực lực của đối phương thực sự hơn hẳn hắn!
Tuy nhiên, bất kể nói thế nào, hắn mới là kẻ sống sót.
Hàn Lập thấy cơn đau giảm dần, từ từ lần tới chỗ Thanh Giao Kỳ rơi xuống, gắng gượng cúi người, nhặt pháp khí đó lên, sau đó hoan hỉ kiểm tra lại vài lượt rồi thu tất cả vào túi trữ vật.
Tiếp đó, hắn tới bên người Lục sư huynh, nhìn thoáng qua khuôn mặt đầy máu rồi lảo đảo lục tìm các chiến lợi phẩm.
Rất dễ dàng tìm thấy túi trữ vật ở nửa trên thi thể của đối phương.
Hàn Lập không khách khí dốc toàn bộ đồ vật trong túi trữ vật đổ ra, hắn thấy ngay một chiếc bình màu xanh chứa Trúc Cơ Đan và một cái hộp.
Trong lòng mừng rỡ, hắn vội vàng nhặt cái hộp và cái bình rồi mở ra kiểm tra.Quả nhiên trong đó đều có mùi đan dược, mặc dù mùi có chút gay mũi, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được trong đan dược ẩn chứa linh lực cường đại.
Nét mặt Hàn Lập càng vui vẻ, hiển nhiên xác định Trúc Cơ Đan đó là thật.Hắn cũng không còn tâm trí để xác định vật phẩm khác nữa.Dù sao ở đây vừa phát sinh đại chiến, không phải chỗ có thể ở lâu, vì vậy nên đi sớm là hơn.
Hàn Lập thu thập toàn bộ đồ đạc trong túi trữ vật của Lục sư huynh lại, lúc đó mới hơi yên tâm một chút, đang định đứng lên thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc đó, phía sau đột nhiên vang lên tiếng gió, tựa hồ như có cái gì đó mạnh mẽ đánh tới.Hàn Lập thất kinh định nghiêng người tránh né, nhưng đan điền đột nhiên kịch liệt đau đớn, thân hình nhất thời ngưng lại.Tiếp theo, cả người đã bị một thân hình nữ tử mạnh mẽ ôm lấy.
Hàn Lập kinh ngạc, định tránh ra, nhưng vì đan điền đau đớn, hơn nữa vừa mới đại chiến xong, tứ chi vô lực, thực sự tranh không thoát.
Thấy tình cảnh như vậy, Hàn Lập mặc dù mơ hồ đoán được người ở phía sau, nhưng vẫn nhịn không được quay đầu liếc nhìn một cái.Nhưng vừa mới quay được nửa mặt, đã bị một khuôn mặt kiều diễm tú lệ đè lên, không ngừng cuồng loạn hôn Hàn Lập.Quả nhiên chính là vị Trần sư muội không thể động đậy nổi lúc đầu.
Lúc này, Trần sư muội trên mặt đỏ bừng, đôi mắt phun ra ngọn lửa tình dục, tứ chi lại càng giống bạch tuộc, ôm chặt lấy Hàn Lập từ phía sau không chịu buông ra, thân thể mềm mại, đầy đặn kinh người không ngừng cọ xát sau lưng Hàn Lập, vì dục hỏa thiêu thân mà trong miệng phát ra tiếng rên rỉ “ư… a…”
Thì ra không lâu trước đó, vị Trần sư muội này mặc dù bị “Phong phược thuật” không thể động đậy, nhưng do Hàn Lập đại chiến với Lục sư huynh không hề ảnh hưởng tới nàng nên cả trận chiến trôi qua, nàng cũng không hề bị thương.
Trước khi trận chiến bắt đầu, dược lực của Hợp Hoan Đan thực ra đã phát tác, Trần sư muội đã bị tình hỏa thiêu đốt, thần chí mơ hồ, mắt thấy toàn ảo giác, một lòng mong mỏi cùng người cầu hoan.Nhưng lúc đó vì nàng bị pháp thuật trói buộc, không thể nào nhúc nhích nên bề ngoài không lộ gì, chỉ có điều sâu trong nội tâm đã bị tình dục hành hạ khao khát.
Nhưng vừa rồi hiệu lực của “Phong phược thuật” rốt cuộc cũng hết, Trần sư muội vừa mới được tự do, lại đang bị tình dục kích thích, căn bản không ngần ngại lao tới nam nhân duy nhất ở đây – Hàn Lập, ôm chặt lấy hắn.Vì vậy mới xuất hiện màn cực kỳ hương diễm này.
Nhưng Hàn Lập thực sự vẫn còn là đồng nam, bị Trần sư muội ôm hôn, liền thấy trong lòng rung động, một loại cảm giác khác thường nổi lên.Hơn nữa, hắn vốn cũng chẳng phải là chính nhân quân tử gì, cho nên có chút động tình, liền không chút khách khí lấy tay hoạt động trên thân thể xích lõa của Trần sư muội, ngón tay di chuyển trên da thịt bóng loáng như tơ của nàng.
Gặp phản ứng của Hàn Lập như vậy, Trần sư muội càng thêm cực kỳ khó chịu.Mặc dù nàng chưa từng có kinh nghiệm chuyện nam nữ, nhưng bản năng cầu hoan trời sinh đã khiến nàng bắt đầu xé bỏ quần áo Hàn Lập.
Nhưng hành động này của Trần sư muội lại khiến Hàn Lập đang có chút thần hồn điên đảo trở nên thanh tỉnh lại vài phần.Hắn không dám tiếp tục dây dưa, chơi đùa nữa, vội vàng vung tay phải lộ ra một tờ “Định thần phù”, sau đó miễn cưỡng dùng chút pháp lực vừa mới khôi phục được, thi triển Định Thần thuật, ngăn cản Trần sư muội lại.
Tiếp theo, hắn nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay Trần sư muội, đặt nhẹ nàng xuống đất.
