Đang phát: Chương 1697
– Nếu đã có người đứng ra tổ chức, thì việc bốc thăm phải do người đó quyết định.Nếu ai cũng nhúng tay vào, sẽ thành một mớ hỗn loạn.
Hách Dịch Tiên Vương bị Khải Phong Tiên Vương nói cứng họng, đành phải gượng gạo nói tiếp.Nếu đây là nơi vắng vẻ, có lẽ y đã ra tay với Khải Phong Tiên Vương rồi.
– Ha ha ha, ta từng gặp nhiều kẻ ngang ngược, nhưng chưa thấy ai như ngươi.
Hoàng Minh Tiên Vương đột nhiên cười lớn, cắt ngang lời Hách Dịch Tiên Vương.Thấy các Tiên Vương khác nhìn mình, Hoàng Minh Tiên Vương thu lại nụ cười, nói:
– Hách Dịch, đừng giả vờ nữa.Ai cũng không mù, quy tắc ngươi đặt ra có lợi cho ai, chúng ta không cần nói thêm.Nhưng tên kiến Đại La Tiên dám gian lận trắng trợn ở vòng ba, ta muốn xem ai đứng sau chỉ đạo hắn làm bậy.
Hoàng Minh Tiên Vương biết rõ Hách Dịch Tiên Vương đứng sau, nhưng không nói thẳng ra.Trở mặt với các Tiên Vương của Nguyễn Nhạc Thiên không phải là ý hay.Hơn nữa, các vòng trước không rõ ràng quy tắc có lợi cho Nguyễn Nhạc Thiên, thậm chí không có chứng cứ.Lần này, tên tiểu tử Đại La Tiên nói là bốc thăm chia cặp, nhưng lại gian lận bằng cách đưa lá thăm cho các tiên nhân.
Nếu Diệp Mặc không ngăn cản, tám lá thăm kia không bị xáo trộn, chắc chắn Diệp Mặc sẽ đấu với Quan Phi Kiếm, Lãnh Thanh Sam đấu với Tần Vô Nhận.
– Ta cũng muốn biết, tên Đại La Tiên nhỏ bé kia vì sao dám gian lận, ai đã chỉ thị.
Một Tiên Vương của Khổng Thăng Thiên hừ lạnh.Khí thế trên người y phát ra, như thể chỉ cần bất đồng ý kiến sẽ ra tay ngay.
– Hách Dịch Tiên Vương, tên chủ trì kia suy nghĩ còn thiếu sót, tuy là có ý tốt, nhưng đưa tám lá thăm cho thí sinh là không thỏa đáng.
Một Tiên Vương khác của Nguyễn Nhạc Thiên biết hành động của tên Đại La Tiên đã gây chuyện lớn.Nếu Hách Dịch Tiên Vương không thừa nhận, có thể sẽ xảy ra thảm họa.
Nhiều Tiên Vương đánh nhau, tiên thành sẽ bị hủy, Nguyễn Nhạc Thiên sẽ tụt lại vô số năm.
Đối mặt với khí thế của các Tiên Vương, Hách Dịch Tiên Vương chỉ còn cách thỏa hiệp.Hoàng Minh Tiên Vương đã nể mặt y, nếu không thỏa hiệp sẽ tự chuốc lấy khổ.
– Giải hắn xuống, đổi người chủ trì.
Hách Dịch Tiên Vương hừ lạnh, lười nói thêm.
Tên Đại La Tiên kia nghe theo chỉ thị của Hách Dịch Tiên Vương, nhưng không ngờ bị đánh trọng thương, còn bị giải đi.
Rất nhanh, một Đại La Tiên khác được đưa tới chủ trì.Lần này, tên Đại La Tiên mới không dám giữ lại lá thăm, nói thẳng:
– Mời tám thí sinh tiến lên tự chọn một lá thăm.
Quan Phi Kiếm là người đầu tiên chọn lá thăm, lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:
– Tránh được một kiếp, không có nghĩa là thoát được cái mạng nhỏ.
Diệp Mặc cũng chọn một lá thăm, chẳng thèm nhìn Quan Phi Kiếm.Quan Phi Kiếm coi hắn là người chết, hắn cũng xem Quan Phi Kiếm là người chết.
Diệp Mặc biết, nếu không quấy phá tám lá thăm, hắn đã phải đấu với Quan Phi Kiếm.Dù hắn rất muốn giết Quan Phi Kiếm, nhưng như vậy sẽ không thể cho Hách Dịch Tiên Vương một cái “tát” đau đớn.
Vì nếu Lãnh Thanh Sam và Tần Vô Nhận đánh nhau, sẽ là trận chiến sống mái.Điều này sẽ khiến Nguyễn Nhạc Thiên ngồi mát ăn bát vàng.Diệp Mặc biết nếu Lãnh Thanh Sam đấu với người của Nguyễn Nhạc Thiên, nhất định sẽ dốc sức liều mạng, thậm chí giết chết đối phương.Tần Vô Nhận thì càng lãnh huyết vô tình, chắc chắn cũng sẽ dốc sức giết đối thủ.
Nếu hắn, Lãnh Thanh Sam và Tần Vô Nhận đều rút thăm gặp người của Nguyễn Nhạc Thiên, thì có thể giết được ba tên của Nguyễn Nhạc Thiên.
Với quy tắc của Hách Dịch Tiên Vương, kết quả cuối cùng dành cho năm trong tám thí sinh của Nguyễn Nhạc Thiên chiến thắng.Nếu đột nhiên chết mất ba người, Hách Dịch Tiên Vương chắc chắn sẽ tức giận đến hộc máu.Còn việc đối chiến với Quan Phi Kiếm, Diệp Mặc không vội.Hắn tin rằng với bản lĩnh của Quan Phi Kiếm, cuối cùng hắn cũng sẽ gặp được y.
Diệp Mặc bóp nát lá thăm, trên đỉnh đầu hắn xuất hiện dãy số “ba đấu với sáu”.Hắn thấy trên đỉnh đầu Trương Cuồng hiện dãy số “sáu đấu với ba”.Hắn đã xác định được đối thủ của mình.
Những người còn lại hủy lá thăm.Quan Phi Kiếm đấu với Ninh Huân Nhiên, Lãnh Thanh Sam đấu với Mạnh Thiên, Tần Vô Nhận đấu với Huyên Lãnh.
Tuy không phải kết quả lý tưởng, Diệp Mặc vẫn hài lòng.
Trận đầu, Quan Phi Kiếm lên lôi đài, Huân Nhiên biết mình không phải đối thủ nên nhận thua.
Trận hai, Lãnh Thanh Sam đánh với Mạnh Thiên.Mạnh Thiên gặp xui xẻo, quy tắc có lợi cho Nguyễn Nhạc Thiên, nhưng không phải ai cũng đủ bản lĩnh vào top 8.
Pháp bảo của Lãnh Thanh Sam là một trường kích màu đỏ sẫm.Diệp Mặc từng thấy khi Dư Lai đến khiêu chiến.Nhưng Diệp Mặc biết, Lãnh Thanh Sam cũng như Quan Phi Kiếm, chưa từng toàn lực ra tay.
Pháp bảo của Mạnh Thiên là Băng Ngân Hoàn.Gọi là Ngân Hoàn, nhưng giống một chiếc gương.Giữa gương là băng tuyết, xung quanh là lửa.
Mạnh Thiên hiểu Lãnh Thanh Sam muốn giết y, y cũng nhận được tin phải chém Lãnh Thanh Sam thành trăm mảnh.Lãnh Thanh Sam từng thuê người giết Phó Lăng Thiên.Chỉ là Phó Lăng Thiên quá mạnh, không thể giết được.
Mạnh Thiên toàn lực ra tay, Băng Ngân Hoàn tạo thành một mặt lửa, một mặt băng tuyết, quay cuồng quanh trường kích đỏ sậm mang hình ảnh huyết giao của Lãnh Thanh Sam.
Ban đầu, mọi người thấy lửa và băng tuyết của Ngân Hoàn, sau khi băng tuyết bị huyết giao cắn nuốt, chỉ còn lại lửa và huyết giao.Theo Tiên nguyên thôi động, huyết giao lại cắn nuốt lửa.
Mọi người biết Mạnh Thiên hoàn toàn thất thế, thua cuộc chỉ là vấn đề thời gian.
Sắc mặt Hách Dịch Tiên Vương âm trầm, liếc nhìn Đại La Tiên, ra hiệu nhắc Mạnh Thiên nhận thua.
Không cần nhắc, Mạnh Thiên đã định nhận thua.Nhưng y vừa định mở miệng, trường kích đỏ của Lãnh Thanh Sam thu lại, huyết giao tiêu tán.Mạnh Thiên vui mừng, biết cơ hội phản công đã đến.
Phập…
Một vệt sáng đỏ máu xuyên qua thân thể Mạnh Thiên.Y há hốc miệng, hiểu ý đồ của Lãnh Thanh Sam.Lãnh Thanh Sam biết y muốn nhận thua, nên thu huyết giao, tụ lại thành mũi giáo.Khi y tưởng có cơ hội đánh lén, mũi giáo của Lãnh Thanh Sam xé toạc thân thể y.
Nhưng chưa hết, mũi giáo đỏ sậm xoắn trong thân thể Mạnh Thiên khiến thân thể y nứt toác thành bốn mảnh, biến thành vũng máu.Nguyên Thần của Mạnh Thiên trong vũng máu bị trường kích của Lãnh Thanh Sam bổ trúng, nháy mắt biến thành hư vô.
Trận hai, Lãnh Thanh Sam thắng.
Ánh mắt Hách Dịch Tiên Vương lạnh như băng, vì Mạnh Thiên không chỉ thất bại, còn bị Lãnh Thanh Sam giết chết.Y lại liếc nhìn Diệp Mặc, Diệp Mặc đã trở thành cái đinh trong mắt y.Nếu không phải Diệp Mặc làm rối loạn trận đấu, Mạnh Thiên đã không phải chết.
Đại La Tiên chủ trì thấy Mạnh Thiên bị giết, giật nẩy mình.Y không kịp ngăn cản Lãnh Thanh Sam giết Mạnh Thiên, đây không phải chuyện nhỏ.
Diệp Mặc biết mình sẽ trở thành tử địch với Hách Dịch Tiên Vương, nhưng hắn không quan tâm.
Trận ba, Tần Vô Nhận đánh với Huyên Lãnh tiên tử.
Huyên Lãnh tiên tử trên Thiên Tiên bảng xếp gần Trương Cuồng, nhưng thứ tự không đồng nghĩa với thực lực.Thực lực của cô yếu hơn Trương Cuồng nhiều.Nhưng vẻ đẹp của cô giúp cô có thêm điểm trên Thiên Tiên bảng.Tuy Tiên Giới mười nữ tiên thì chín người xinh đẹp, Huyên Lãnh tiên tử lại có vẻ đẹp vượt trội.
Tần Vô Nhận chẳng có khái niệm gì về mỹ nữ, ba người đối địch với y thì chết mất hai.Người thứ ba không phải y không muốn giết, mà là tên kia đã trốn khỏi lôi đài.
Lãnh Thanh Sam vừa giết Mạnh Thiên, tình cảnh máu tanh kích thích sát khí của y.Y xem Huyên Lãnh tiên tử là con mồi.Với người khác, đối chiến với mỹ nữ như Huyên Lãnh tiên tử sẽ không nỡ nặng tay.Nhưng Tần Vô Nhận hoàn toàn không có khái niệm thương hoa tiếc ngọc.
Hai người vừa động thủ, Tần Vô Nhận đã toàn lực ra tay, lôi đài tràn ngập hào quang từ pháp bảo của y.Huyên Lãnh tiên tử tuy là con gái, nhưng bản lĩnh không kém quá nhiều so với Tần Vô Nhận.
Cấm chế của lôi đài bị hai người làm cho rung động, không phân biệt rõ ai chiếm thế thượng phong.
Diệp Mặc không có tâm trạng dùng thần thức thăm dò trận chiến của Tần Vô Nhận và Huyên Lãnh tiên tử.Ai thắng ai thua không quan trọng với hắn.Hắn đang nghĩ sau khi ra khỏi Vấn Đạo Các, hắn phải đi đâu.
Một lúc sau, tiếng nổ lớn trên lôi đài không giảm bớt, ngược lại càng nhiều thêm.
– Ngươi dám…
Một thanh âm thanh thúy đột ngột truyền đến từ xa, khiến Diệp Mặc phục hồi tinh thần.Thanh âm vừa rồi phát ra từ rất xa, nhưng lúc này một bóng người đã đến quảng trường Vấn Đạo Các.Bóng người chưa tới gần lôi đài, đã nghe tiếng kêu thảm phát ra từ lôi đài.Bóng người chậm lại, Diệp Mặc đã nhìn rõ, đây là một nữ tiên cực đẹp, và là một Tiên Vương.
– Ngươi dám giết Huyên Lãnh, ta làm thịt ngươi…
Nữ Tiên Vương nghiêm giọng, đưa tay bắn ra một đạo băng tiễn.
Đạo băng tiễn cực kỳ đơn giản, nhưng Diệp Mặc cảm giác tâm thần mình bị cướp đi.Hắn không dám dùng thần thức quét tới đạo băng tiễn, vì hắn có trực giác, một khi thần trí chạm vào đạo băng tiễn, tâm thần hắn sẽ không thể khống chế, thậm chí bị hòa tan.
Đây là năng lực của Tiên Vương sao? Thật lợi hại! Diệp Mặc chấn động, cúi thấp đầu.Nắm tay hắn siết chặt.Nữ Tiên Vương tùy ý phóng ra một đạo băng tiễn, khiến hắn có cảm giác khủng bố như vậy.Nếu Tiên Vương ra tay toàn lực, sẽ như thế nào?
Diệp Mặc hiểu, dù hắn có thể vượt cấp giết đối thủ, dù hắn không phải kẻ mà đối thủ cùng đẳng cấp có thể so sánh được.Nhưng dù hắn thăng cấp Đại La Tiên viên mãn, cũng không chắc giết được một Tiên Vương sơ kỳ bình thường.
