Chương 1690 Có người khó chịu.

🎧 Đang phát: Chương 1690

– Tôi đứng thứ nhất ư?
Từ Ki ngây người nhìn chằm chằm vào cái tên đứng đầu trên bia Vấn Đạo Ngân, một lúc lâu sau mới hoàn hồn.Làm sao có chuyện gã đứng nhất được?
Nhưng tên người đứng đầu được khắc rất rõ ràng, chính là Từ Ki, người của Tông Phiêu Thiên.
– Chúc mừng anh, Từ sư huynh.
Tử Vũ tiên tử khẽ nhếch mép, có chút chua chát.Xét về thứ hạng trên Huyền Bảng, cô còn cao hơn Từ Ki nhiều, nhưng Từ Ki lại đoạt được hạng nhất, còn cô đến top 30 cũng không lọt nổi.
Từ Ki vẫn còn đang ngơ ngác, bỗng lẩm bẩm:
– Tôi hiểu rồi, hóa ra là như vậy.
Gã theo bản năng liếc nhìn Diệp Mặc, nhưng thấy Diệp Mặc không hề nhìn mình.Lúc này, gã cuối cùng cũng hiểu vì sao Diệp Mặc bảo mình đừng tham gia vòng thi thứ ba.Hóa ra, vị trí đầu bảng của gã là do Diệp Mặc nhường cho.
Mạc Ảnh rốt cuộc nghịch thiên đến mức nào? Không ngờ lại biết mình sẽ đoạt hạng nhất.Nói cách khác, nếu Diệp Mặc muốn vị trí thứ nhất vòng hai này, thì dễ như trở bàn tay.
Từ Ki cố kìm nén sự kích động trong lòng và ý định tìm Diệp Mặc để nói chuyện.Lúc này, gã cũng hiểu, thành tích của đối phương sau này mình vĩnh viễn không thể đuổi kịp.Có thể kết giao với một người bạn như vậy, cũng là cơ duyên của Từ Ki gã.
Từ Ki thầm thở dài, quyết định nghe theo Diệp Mặc, từ bỏ vòng thi thứ ba.Gã tin vào phán đoán của Diệp Mặc, việc bảo gã từ bỏ vòng ba chắc chắn có nguyên nhân.Mọi người đều biết người đứng đầu vòng hai là Từ Ki gã, nhưng chỉ mình gã biết, người đứng đầu thực sự là Huyền Tiên trung kỳ Mạc Ảnh kia.
– Người đứng thứ hai là Quan Phi Kiếm của Nguyễn Nhạc Thiên Vực.
Cái tên thứ hai trên bia Vấn Đạo Ngân cuối cùng cũng xuất hiện, lần này không nằm ngoài dự đoán của mọi người, là Quan Phi Kiếm của Nguyễn Nhạc Thiên.
Ba vị Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên miệng cười không ngậm lại được, đang nhận những lời chúc mừng từ những người khác, còn Tiên Vương Hách Dịch của Nguyễn Nhạc Thiên sắc mặt lại càng âm trầm.Người đứng đầu không ngờ lại rơi vào tay Tông Phiêu Thiên, đây còn là trong tình huống ông ra tay đối phó với Mạc Ảnh.
– Người đứng thứ ba là Lãnh Thanh Sam, Khổng Thăng Thiên Vực.
– Người đứng thứ tư là Tần Vô Nhận của Hoàng Già Thiên Vực.
– Người đứng thứ năm là Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên Vực.

– Ha ha, Tông Phiêu Thiên khá lắm, Hoàng Minh ta khâm phục.
Sau khi cái tên Tần Vô Nhận thứ tư được xướng lên, Hoàng Minh Tiên Vương cười ha hả, rõ ràng là vì Hoàng Già Thiên Vực lại có thêm một suất, trong lòng vô cùng vui vẻ.Đồng thời, cũng thầm khâm phục Tông Phiêu Thiên lại có được hai suất.
Còn Tiên Vương Hách Dịch lại phát hiện ra trong top 5 không ngờ chỉ có một cái tên của Nguyễn Nhạc Thiên, sắc mặt đã âm trầm đến đáng sợ.Điều này không chỉ liên quan đến danh sách Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên tiến vào Vấn Đạo Các, mà còn liên quan đến bản thân ông.
Ông hiện giờ là Tiên Vương hậu kỳ, nếu có thể vào trong Vấn Đạo Các vấn đạo một lần, thì rất có thể lĩnh ngộ được chân lý thăng cấp Tiên Tôn.Cho dù không thể tiến đến Tiên Tôn, thì đến Tiên Vương đỉnh phong cũng không thành vấn đề.Nhưng sau vòng thi thứ nhất và thứ hai, hai suất Tiên Vương duy nhất lại bị Tông Phiêu Thiên chiếm mất, Nguyễn Nhạc Thiên của ông không ngờ lại không có suất nào.
– Cái này tuyệt đối là gian lận, nếu không Tông Phiêu Thiên làm sao có thể hai lần đoạt hạng nhất? Quan Phi Kiếm ta không phục!
Bạch Y Tiên Quan Phi Kiếm cuối cùng cũng không nhịn được mà rống lên.Hai vòng thi đấu gã đều đứng thứ hai, điều này khiến gã tức muốn hộc máu.Vòng thi thứ nhất còn có thể nói là do tiểu đội liên lụy, còn vòng thi thứ hai lại dựa vào năng lực cá nhân, không ngờ gã vẫn đứng thứ hai.
Vòng thứ hai thì coi như xong, Nguyễn Nhạc Thiên không ngờ chỉ có một mình gã lọt vào top 5, không chỉ vậy, người đứng đầu và người thứ năm không ngờ đều là người của Tông Phiêu Thiên.
Diệp Mặc nghe vậy trong lòng cười khẩy, gian lận ư? Kẻ gian lận thực sự chính là lão già Tiên Vương Hách Dịch của Nguyễn Nhạc Thiên kia.Cho dù hắn không giúp Từ Ki gian lận, bản thân hắn cũng sẽ đứng nhất, tên Quan Phi Kiếm này không ngờ lại còn mặt mũi nói gian lận.Nếu như là gian lận thật, bản thân mình hoàn toàn có thể khiến Quan Phi Kiếm tụt xuống thứ năm.Trên thực tế, gã chỉ đứng ngay sau Từ Ki mà thôi.
Từ Ki trong lòng cũng cười khẩy, gã biết xếp hạng thứ nhất của mình là do gian lận mà có.Nhưng gã cũng hiểu, cho dù Diệp Mặc không giúp gã, vị trí thứ nhất cũng sẽ không rơi vào tay Quan Phi Kiếm, mà vẫn là của Tông Phiêu Thiên.
– Gian lận? Ha ha…
Hoàng Minh Tiên Vương bỗng nhiên cười ha hả, ở đây y có vị trí cao nhất.Y muốn cười lớn, thực sự cũng không ai dám nói gì y.
– Nguyễn Nhạc Thiên là đội chủ nhà, số người thi đấu cũng nhiều gấp đôi những thiên vực khác, hạng mục so tài cũng do Nguyễn Nhạc Thiên đưa ra, cửa Vấn Đạo này lại là đồ của Nguyễn Nhạc Thiên.Sau vòng thi thứ nhất, Nguyễn Nhạc Thiên trực tiếp quyết định hoãn vòng thi thứ hai lại ba ngày, Hoàng Minh ta cũng rất muốn biết trong chuyện này ai mới là người gian lận.
Hoàng Minh Tiên Vương sau khi cười lớn, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng.
Mấy chục vị Tiên Vương ở đây đều biết, Hoàng Minh Tiên Vương cũng rất không hài lòng với thái độ tự ý lùi thời gian thi đấu vòng hai của Nguyễn Nhạc Thiên rồi, bây giờ chỉ là mượn lời Quan Phi Kiếm mà nói, đem bất mãn của mình phát tác ra mà thôi.
– Quan Phi Kiếm, không được nói bậy.Giải thi đấu lần này hoàn toàn công bằng, sao lại nói là gian lận? Nếu còn nói lời hồ đồ, sẽ trực tiếp tước đi tư cách thi đấu vòng ba.
Một vị Tiên Vương khác của Nguyễn Nhạc Thiên biết bí ẩn bên trong, vội vàng đứng ra trách mắng Quan Phi Kiếm.
Nếu nói gian lận, thì cũng là Nguyễn Nhạc Thiên gian lận.Hoãn thời gian thi đấu lại ba ngày, có ý là muốn tên Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên lộ mặt, giáo huấn cho hắn một trận, tốt nhất là đánh cho tên Mạc Ảnh kia đến nỗi không tham gia thi đấu vòng sau thì càng tốt, thậm chí không thể tiến vào Vấn Đạo Các thì càng tốt hơn.
Trong tình huống này, người đứng đầu chắc chắn sẽ vênh váo tự đắc, muốn xuất hiện khoe khoang một phen.
Chỉ có điều mấy vị Tiên Vương của Nguyễn Nhạc Thiên không ngờ, sau vòng thi đấu tiên, thí sinh của Tông Phiêu Thiên lại cẩn thận đến vậy, đến Tiên Tức Lâu cũng không ra ngoài.Người ta không ra khỏi Tiên Tức Lâu, thì cũng không thể xông vào chỗ ở của người ta giáo huấn được?
Trong Tiên Tức Lâu còn có Tiên Vương của Tông Phiêu Thiên, một khi Huyền Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên dám đến khiêu chiến Tiên Vương, người ta sẽ tiêu diệt anh ngay lập tức.Cho dù tiêu diệt rồi, Tiên Vương của Nguyễn Nhạc Thiên cũng không tìm được cớ mà nói chuyện.
Huống chi bên trong bia Vấn Đạo, Tiên Vương Hách Dịch lưu lại một dấu tích thần thức, Tiên Vương của Nguyễn Nhạc Thiên đều biết, chỉ là không nói ra mà thôi.
Bạch Y Tiên Quan Phi Kiếm bị Tiên Vương cảnh cáo, cũng không dám nói người khác gian lận nữa, nhưng gã vẫn chằm chằm nhìn Diệp Mặc và Từ Ki lạnh lùng nói:
– Vòng thi thứ ba là đối đầu đánh nhau, chỉ hy vọng Tông Phiêu Thiên anh vẫn còn bản lĩnh đạt được vị trí thứ nhất.
– Nguyễn Nhạc Thiên thật ngang ngược, người khác đoạt hạng nhất thì lại nói là gian lận, các anh có được hai người đứng thứ hai thì lại là đương nhiên? Chậc chậc.Hơn nữa Nguyễn Nhạc Thiên các anh bây giờ đã biết vòng thi thứ ba là đối đầu đánh nhau rồi, chúng tôi thì vẫn chưa biết gì cả đấy.Quả nhiên tin tức nhanh nhạy, lợi hại, lợi hại…
Một Huyền Tiên mặc quần áo của Khổng Thăng Thiên Vực chép miệng, châm chọc nói.Rõ ràng là nhìn không vừa mắt tên Quan Phi Kiếm vênh váo.Câu cuối cùng lại càng trực tiếp nói Nguyễn Nhạc Thiên gian lận, chỉ là không nói rõ ra mà thôi.
– Anh là người ở đâu?
Trong câu nói của Quan Phi Kiếm, sát khí lập tức dâng lên, giống như một lưỡi đao vô hình, chém thẳng đến tên Huyền Tiên của Khổng Thăng Thiên kia.
– Tiên Lỗ Thăng Thiên Trang Cửu, ta không ưa những kẻ không thích người khác mạnh hơn mình, anh thì thế nào?
Tên Huyền Tiên này sau khi nói xong, khí thế trên người cũng tăng vọt, muốn chặn lại đường đao vô hình của Quan Phi Kiếm kia.Nhưng tu vi của gã rõ ràng không bằng Quan Phi Kiếm, chỉ trong nháy mắt giao thủ, sắc mặt liền trở nên tái nhợt.
Lãnh Thanh Sam bỗng nhiên tiến lên, giơ tay lên, đường đao vô hình kia liền biến mất.Sau đó gã lạnh lùng nói:
– Anh Quan, vòng thi thứ ba còn chưa bắt đầu, chẳng lẽ anh không đợi được nữa rồi sao?
– Hừ.
Quan Phi Kiếm hừ lạnh một tiếng nói:
– Tốt nhất anh đừng gặp tôi ở vòng thi thứ ba, nếu không anh sẽ hối hận cả đời đấy.
Trang Cửu mặc dù thực lực không bằng Quan Phi Kiếm, tính tình cũng không kém cạnh gì Quan Phi Kiếm, bây giờ Quan Phi Kiếm nói vậy, gã đồng thời cười khẩy nói:
– Nghe lời nói của anh, tôi còn tưởng rằng anh đều đứng thứ nhất cả hai vòng đấy, đúng là đồ không biết xấu hổ.
Quan Phi Kiếm sắc mặt tức giận tái nhợt, nhưng cũng không ra tay.
Vòng thi thứ ba còn chưa bắt đầu, mùi thuốc súng đã nồng đến cực điểm.
Diệp Mặc không ngờ tên Trang Cửu này lại vì Tông Phiêu Thiên bênh vực kẻ yếu mà suýt chút nữa thì đánh nhau với Quan Phi Kiếm, nếu đem so sánh, tên Mang Dũng kia của Tông Phiêu Thiên quả thực kém quá xa.
Từ Ki lại là người biết nói chuyện, gã chủ động đứng ra ôm quyền nói với Trang Cửu:
– Cảm ơn anh Trang nói thẳng, tôi không cần đoán cũng biết, người đứng đầu vòng thi thứ ba cũng không đến lượt gã đâu.
– Ha ha, anh Từ nói đúng lắm.
Trang Cửu cười ha hả, rõ ràng cũng rất hài lòng với câu nói của Từ Ki.Gã ra mặt giúp đỡ, nếu như Tông Phiêu Thiên không lên tiếng, thì trong lòng gã chắc chắn sẽ không thoải mái.
Đối diện với lời mỉa mai của hai người, Quan Phi Kiếm không ngờ lại nhịn được, nhưng sát cơ trên người gã đã càng lúc càng ác liệt hơn rồi, thậm chí còn có chút tràn ra ngoài, rõ ràng gã định giết người rồi.Muốn giết người đương nhiên phải đến vòng thi thứ ba, một số người nhìn đến đây, trong lòng cũng hiểu, vòng thứ ba chính là một vòng thi đẫm máu.
Sau khi xích mích nhỏ trôi qua, tên từ người đứng thứ sáu đến thứ mười cũng được báo ra.
– Người đứng thứ sáu tên Trương Cuồng của Nguyễn Nhạc Thiên.
Diệp Mặc đoán chừng tên Trương Cuồng này chính là tên Huyền Tiên râu xồm áp sát ngay phía sau Quan Phi Kiếm lúc trước.Vốn dĩ y hẳn là thứ ba, nhưng khi bắt đầu, khi mình cho rằng Tiên Vương Hách Dịch hạ thủ với hắn, cũng hạ thủ với Tần Vô Nhận và Lãnh Thanh Sam rồi, cho nên giúp Tần Vô Nhận và Lãnh Thanh Sam một tay, kết quả lại khiến tên Trương Cuồng này từ thứ ba rớt xuống thứ sáu.
Mặc dù vậy, Diệp Mặc cũng không có chút áy náy gì, tốt nhất là để Nguyễn Nhạc Thiên không có một suất nào, trong lòng hắn mới thoải mái được.
Từ Ki lại nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:
– Tên Trương Cuồng này là nhân vật đứng thứ hai trong Thiên Tiên Bảng của Nguyễn Nhạc Thiên, chỉ sau Quan Phi Kiếm.
Diệp Mặc gật đầu, xem ra tên Trương Cuồng này mới là người có tính khí táo bạo, nhưng y từ đầu đến cuối đều biểu hiện rất tỉnh táo, cho dù biết mình đứng thứ sáu, nhưng cũng thản nhiên, không có chút thất vọng gì cả.
Diệp Mặc thầm nghĩ, không thể nhìn người mà bắt hình dong được.
– Người đứng thứ bảy là Ninh Huân Nhiên của Nguyễn Nhạc Thiên.
– Người đứng thứ tám là Nhan Huyên Lãnh của Nguyễn Nhạc Thiên.
– Người đứng thứ chín là Phó Lăng Thiên của Nguyễn Nhạc Thiên.
Diệp Mặc nhìn mà chẳng buồn nói gì, Nguyễn Nhạc Thiên quả thực cường hãn, đến bảy người đều là người của Nguyễn Nhạc Thiên.
– Người đứng thứ mười là Phong Táp Nguyệt của Đoan Tĩnh Thiên Vực.
– Người đứng thứ mười một là Vũ Uyển Linh của Giang Do Thiên Vực.
– Người đứng thứ mười hai là Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên Vực.
– Người đứng thứ mười ba là Liêu Lăng Huyền của Hiếu Mang Thiên Vực.
– Người đứng thứ mười bốn là Mạnh Thiên của Nguyễn Nhạc Thiên.

☀️ 🌙