Đang phát: Chương 1687
Vốn dĩ số người tham gia thi đấu vòng hai là 152, nhưng thực tế chỉ có 150 người đến.Tông Phiêu Thiên thiếu mất hai người, Tiên vương Hách Dịch cũng chẳng buồn hỏi nguyên nhân.
Thấy 150 người đã tập trung, Tiên vương Hách Dịch mới lên tiếng:
– Vòng thi đấu thứ hai sẽ diễn ra trên tấm bia Vấn Đạo, nơi lưu lại Vấn Đạo Ngân.Thực chất, vòng này là sự chuẩn bị cho vòng ba.64 người có thành tích Vấn Đạo Ngân tốt nhất sẽ được vào vòng ba, những người còn lại sẽ bị loại.
– Phần thưởng cho vòng hai gồm năm suất vào Vấn Đạo Các.Người đứng đầu nhận được một suất Vị Tiên, người thứ nhì nhận suất Đại Tiên, và ba người còn lại, mỗi người nhận một suất Thiên Tiên.
Trong lúc Diệp Mặc còn đang thắc mắc về Vấn Đạo Ngân, Tiên vương Hách Dịch và bốn vị Tiên vương bên cạnh đồng loạt tung ra những màn sáng.Năm màn sáng này nhanh chóng hợp thành một vòng sáng năm mặt ngay giữa quảng trường, trước chủ đàn.Những tiếng ầm ầm vang lên trong vòng sáng, khiến người nghe có cảm giác hồi hộp như sắp có thứ gì đó nổ tung.
Sau nửa tuần hương, một cánh cửa hư không đột ngột xuất hiện giữa vòng sáng.Cánh cửa lớn này xuất hiện một cách bất ngờ, không hề có bia đá hay bất kỳ thứ gì khác xung quanh.Vòng sáng năm mặt cũng dần khuếch tán ra, dừng lại cách những người dự thi vài mét.
Không chỉ Diệp Mặc mà rất nhiều người cũng tỏ ra nghi ngờ vì không thấy bia Vấn Đạo đâu.Đến cả dấu vết của bia cũng không có? Diệp Mặc còn tưởng rằng nó sẽ giống như bia đề danh ở quảng trường thi thí danh của Nam An Châu, chỉ cần để lại tên trên đó là được.Nhưng xem ra không phải vậy.
– Cánh cửa hư không lớn này chính là cửa Vấn Đạo của vòng thi thứ hai.Các thí sinh chỉ cần tiến vào cánh cửa này, đi đến cuối cùng, sẽ thấy một tấm bia đá.Hãy lưu lại tên của mình trên đó.
Tiên vương Hách Dịch thấy mọi người nghi ngờ liền giải thích đơn giản.
– Chỉ đơn giản vậy thôi sao? – Một vài thí sinh nghi ngờ hỏi lại.
Tiên vương Hách Dịch mỉm cười:
– Có lẽ còn đơn giản hơn cả những gì các ngươi tưởng tượng.Chúc mọi người may mắn.Các thí sinh hãy tiến vào cửa Vấn Đạo đi.
Diệp Mặc nhíu mày.Hắn cảm thấy cánh cửa này không đơn giản như vậy.Nguyễn Nhạc Thiên đã hoãn vòng thi thứ hai ba ngày, chẳng lẽ lại dùng hình thức thi đấu đơn giản thế này sao? Theo lý mà nói, họ phải dùng kiểu thi đấu có lợi cho mình mới đúng chứ.
Số người dự thi của Nguyễn Nhạc Thiên nhiều gấp đôi các Thiên vực khác.Diệp Mặc có thể thấy rõ sự vô sỉ của đội chủ nhà này.Hắn không tin vòng thi thứ hai này, Nguyễn Nhạc Thiên lại không giở trò.
Mặc dù Diệp Mặc nghĩ vậy, hoặc có rất nhiều người cũng nghĩ như hắn, nhưng sau khi nghe Tiên vương Hách Dịch ra lệnh bắt đầu, ai nấy cũng nhao nhao lao vào vòng sáng.Họ cho rằng, tiến vào cửa Vấn Đạo sớm một bước, sẽ có thể nhìn thấy bia đá sớm hơn một chút.
Nhưng những người xông vào đó, mới đi được vài bước đã bị một lực đẩy mạnh mẽ hất văng ra ngoài.Mười mấy Huyền Tiên thậm chí còn bị hất ra khỏi vòng sáng.
Khi mười mấy Huyền Tiên bị hất ra còn chưa kịp xông vào lại, Tiên vương Hách Dịch lại nói:
– Tất cả hãy tiến vào vòng sáng.Những người bị đẩy ra ngoài vòng sáng coi như đã thua trong vòng thi thứ hai, không được phép tiến vào nữa.
Vừa dứt lời, hơn mười Huyền Tiên bị đẩy ra đều trợn tròn mắt.Họ còn chưa kịp tham gia đã bị loại rồi sao?
Quả nhiên là âm hiểm.Diệp Mặc cười khẩy trong lòng.Tên Tiên vương Hách Dịch này thật vô sỉ, không hề nói rõ luật chơi, mà đến vòng sáng có lực đàn hồi cũng không giải thích.Kết quả, những người bị đẩy ra đều không phải là Huyền Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên.Thí sinh của Nguyễn Nhạc Thiên đều có vẻ mặt ngưng trọng, từng bước từng bước tiến vào cửa Vấn Đạo.Rõ ràng họ biết muốn vào được cửa này, cần phải chậm rãi tiến vào, chứ không được lao vọt.
Diệp Mặc thấy mọi người đều đã hiểu ra và từng bước tiến lên, hắn cũng bước vào vòng sáng.Ngay khi vừa bước vào, một sức mạnh kinh khủng quét đến.Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.Sức mạnh này nếu vội vàng bước vào thì rất dễ bị đẩy ra ngoài.
Tiên nguyên và thần thức của Diệp Mặc vượt xa những Huyền Tiên khác.Lực cản trong vòng sáng này tuy mạnh, nhưng nếu hắn muốn là người đầu tiên tiến vào cửa Vấn Đạo thì cũng không khó.Chỉ là hắn không làm như vậy, mà cùng đoàn người chậm rãi tiến vào.
Hắn cũng đã có một suất Vấn Đạo rồi.Mặc dù đã đồng ý với Khải Phong Tiên vương sẽ dốc hết sức, nhưng với tình huống không biết gì này, hắn không muốn làm con chim đầu đàn.Tên Tiên vương Hách Dịch kia trước đó đã giúp hắn chuốc thêm thù hận, ai biết được nếu hắn là người đầu tiên tiến vào cửa Vấn Đạo này sẽ có chuyện gì xảy ra hay không? Hơn nữa, Diệp Mặc nghi ngờ cửa Vấn Đạo này còn có một số thứ giống như pháp bảo.Nếu đây là pháp bảo của một vị Tiên vương nào đó, hắn tiến vào trong, vậy thì bí mật của hắn chẳng phải sẽ bại lộ sao?
Cho nên Diệp Mặc vừa đi vừa suy tính.Nếu như vòng thi thứ hai không liên quan đến vòng thi thứ ba, hắn đã tự động bị quét ra ngoài rồi.
Thật lòng mà nói, Diệp Mặc vẫn muốn giúp Khải Phong Tiên vương một tay.Đừng nói Trung Châu Tiên vương đã đưa cho hắn một thứ tốt, hơn nữa việc hắn ẩn giấu tu vi, mấy vị Tiên vương này đến nhắc cũng không nhắc, lại càng không hỏi hắn có bí mật gì.Khải Phong Tiên vương còn đưa cho hắn ngọc giản tàn đồ của Cấm Thượng Thiên.Cấm Thượng Thiên thuộc Thượng Thiên vực, ai biết trong đó có đồ tốt hay không?
Đương nhiên còn một điều nữa là mặc dù hắn không phải người của Tông Phiêu Thiên, nhưng Chân Băng Du vẫn còn ở đó.Một khi hắn lấy được hai suất Vấn Đạo Các, cho Hòa Hoàn Tiên vương một suất, Hòa Hoàn Tiên vương chắc chắn sẽ tiện thể chiếu cố Chân Băng Du.Bất luận thế nào, Chân Băng Du cũng là do hắn dẫn đến Tông Phiêu Thiên, hai người cùng trải qua hoạn nạn.Hắn không thể rời đi rồi lại gây thêm mâu thuẫn cho Chân Băng Du.
Lúc này người dẫn đầu là Bái Y Tiên Quan Phi Kiếm, thực lực của gã quả thực vô cùng cường hãn.Gã thậm chí còn quay đầu lại nhìn Diệp Mặc một cái, ánh mắt khinh thường rất rõ ràng.Rõ ràng, gã cho rằng Diệp Mặc đạt điểm cao ở vòng đầu tiên chỉ là do may mắn.
Bởi vậy có thể thấy Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên không nói chuyện y thua thiệt ra, thì hai người đi cùng Huyết Y Tiên cũng không dám nói ra.
Theo sau Quan Phi Kiếm là một Huyền Tiên mặt đầy râu, nhìn trang phục có lẽ là người của Nguyễn Nhạc Thiên, Diệp Mặc không biết tên y.Còn sau đó là một Huyền Tiên áo xanh, người này Diệp Mặc nghe Từ Ki nhắc qua rồi, tên Lãnh Thanh Sam, là thí sinh của Khổng Thăng Thiên vực, là người của đội đứng thứ tư trong vòng một.
Nếu nói Quan Phi Kiếm, Lãnh Thanh Sam và Huyền Tiên râu xồm kia là bậc thang thứ nhất, thì những người phía sau họ chính là bậc thang thứ hai.Phía sau Lãnh Thanh Sam có một nam hai nữ, ba người này Diệp Mặc cũng nghe nói qua.Người đàn ông là Tần Vô Nhận của Hoàng Già Thiên vực, dẫn đầu đội lấy được vị trí thứ ba trong vòng một.Hai nữ tiên vô cùng xinh đẹp kia là Huyên Lãnh tiên tử và Huân Nhiên tiên tử của Nguyễn Nhạc Thiên.Người đi trước dẫn đầu đội xếp thứ năm, người đi sau hình như không nằm trong top 10.
Phía sau là Vũ Uyển Linh, Mộ Sát của Giang Do Thiên vực, Liêu Lăng Huyền của Giáo Mang Thiên vực, Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên vực và cả mấy người nữa Diệp Mặc không biết.Điều khiến Diệp Mặc nghi ngờ chính là Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên không ngờ lại không bị loại ở vòng một, cũng tham gia vào vòng hai này.
Tử Vũ tiên tử và Từ Ki của Tông Phiêu Thiên, những người còn lại đều ở bậc thứ tư, còn Mang Dũng mà Diệp Mặc tương đối có thiện cảm thì lại ở bậc thứ năm.Diệp Mặc chỉ cần bỏ ra chút sức lực nữa là có thể đuổi kịp gã.
Tên Mang Dũng này cũng cổ quái, trong vòng hai này còn phải giữ thực lực.Người khác không biết Mang Dũng đang giữ sức, Diệp Mặc thì biết rất rõ, tên này chính là muốn giữ sức.Với biểu hiện ở bậc thứ năm của Mang Dũng, Diệp Mặc chắc chắn gã hoàn toàn có thể tiến lên bậc thứ hai, thậm chí bậc thứ nhất cũng không phải là không được.
Mắt nhìn Quan Phi Kiếm cũng tiến gần đến cửa Vấn Đạo rồi, Diệp Mặc vẫn còn lùi lại cuối cùng.Từ Ki có chút nghi ngờ quay lại nhìn Diệp Mặc một cái.Gã biết năng lực của Diệp Mặc, Diệp Mặc bây giờ ở cuối cùng chắc chắn là còn đang giữ sức.
Trên thực tế Diệp Mặc quả thực không muốn giữ sức, hắn sợ cửa Vấn Đạo kia.Nhưng bây giờ khi Từ Cơ nghi ngờ nhìn về phía hắn, Diệp Mặc cũng biết hắn không nắm được thời cơ, đến ba vị Tiên vương cũng sẽ nghi ngờ hắn.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc đi nhanh hơn chút, trong nháy mắt đã vượt qua mấy người Mang Dũng, tiếp cận gần đến mấy người Tử Vũ tiên tử và Từ Ki.Hắn nghĩ kỹ rồi, cho dù cửa Vấn Đạo này là pháp bảo của Tiên vương nào đi nữa, trừ phi Tiên vương kia dám bóp nát thức hải của hắn, nếu không tuyệt đối sẽ không nhìn ra Thế giới trang vàng của hắn.
Trong đại hội Vấn Đạo này, cố ý bóp nát thức hải của thí sinh, đó chính là gây đại chiến cho thiên vực.Cho dù là Nguyễn Nhạc Thiên cũng không dám làm như vậy, Nguyễn Nhạc Thiên mặc dù mạnh, cũng không thể nào đồng thời khiên chiến với mười thiên vực còn lại được.
– Anh Mặc, anh đi trước đi, chúng tôi tranh thủ tiến vào top 64.
Từ Ki gật đầu nói với Diệp Mặc, gã cho rằng Diệp Mặc đang nể mặt bọn họ mà làm như vậy.
Diệp Mặc mỉm cười, cũng không nói gì, đồng thời lấy ra một viên Song Thần đan đặt vào trong miệng, nhanh chóng rảo bước lên trên.Nửa tuần hương sau, khi Quan Phi Kiếm sắp tiến vào cửa Vấn Đạo, Diệp Mặc cũng đến đội ngũ ở bậc thang thứ hai.
– Chào anh Mặc, tôi tên Ninh Huân Nhiêu, tôi cũng ngưỡng mộ anh mấy ngày nay rồi, hôm nay có thể gặp được anh quả thực rất vui.
Một mùi thơm thoang thoảng bay cạnh người Diệp Mặc, đồng thời một giọng nói mềm mại khiến người ta có chút không kiềm chế nổi vang lên bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn thấy một nữ tiên mặc váy hoa vàng di chuyển bên cạnh hắn, còn đang hướng về phía hắn cười, rõ ràng câu nói vừa nãy chính là của nữ tiên này.
Thoạt nhìn vô cùng ngây thơ, lại có gương mặt cực đẹp khiến người ta vừa nhìn là có chút thiện cảm, dung nhan như này, cho dù so với Chân Băng Du, cũng chỉ kém một chút mà thôi.
Thực ra không cần đối phương giới thiệu, Diệp Mặc cũng biết cô ấy tên Huân Nhiên tiên tử, chỉ có điều không ngờ đối phương lại chủ động nói chuyện với hắn mà thôi.
– Tôi chỉ là may mắn mà thôi, Huân Nhiên tiên tử đứng thứ tư trên bảng Thiên tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, vòng thi thứ hai này chắc chắn sẽ lấy được vinh dự về cho Thiên vực của mình.
Diệp Mặc vội khách khí nói, càng khiến cho hắn có thiện cảm chính là Huân Nhiên tiên tử này không ngờ lại họ Ninh.Điều này khiến hắn trong chốc lát nhớ đến Ninh Khinh Tuyết.Sau khi đến Tiên giới, hắn vẫn không ngừng tu luyện bôn ba, bây giờ nhớ đến Ninh Khinh Tuyết, trong lòng lại dâng lên nỗi nhớ nhung.
Thấy mặt Diệp Mặc bỗng nhiên hiền lành lại, Huân Nhiên mỉm cười, cũng không lấy làm lạ, có ai nhìn thấy dung nhan của cô rồi lại không bị cô hấp dẫn chứ? Nhưng bên cạnh cô lại vang lên một tiếng hừ lạnh, Diệp Mặc không cần quay đầu cũng biết đó là Huyên Lãnh tiên tử, là người cũng có dung nhan không kém gì Huân Nhiên tiên tử.
Diệp Mặc biết rõ hai người con gái này có chút không hợp nhau, hắn mới không muốn bị kẹp giữa, chỉ cười nhạt, lập tức tăng tốc lên trên, chỉ vài giây sau, Diệp Mặc cũng đã đuổi kịp Lãnh Thanh Sam rồi.
