Chương 168 Bại thối

🎧 Đang phát: Chương 168

Ngao Kim, Lạc Kha, Mạc Tây và Sa Già đều sững sờ khi nghe thấy âm thanh kia.Ngay lập tức, vẻ mặt Sa Già trở nên vô cùng kính cẩn, cung kính đáp lời: “Rõ, chủ nhân.” Sau đó, hắn thu lại năng lượng xám từ nắm đấm, để cho đám yêu thú tứ tán bỏ chạy.
Ầm ầm! Trên bầu trời, vô số tia chớp xám loằng ngoằng, tiếng sấm rền vang không ngớt.Những người bên dưới đã quên đi trận chiến lớn vừa rồi, trong lòng ai nấy đều run sợ trước cảnh tượng quỷ dị này.
“Thạch Thừa Thiên, dù hôm nay ta không muốn giết chóc bừa bãi, nhưng ngươi nhất định phải chết.” Giọng Hồng Quân nhàn nhạt vang lên, đồng thời một khối vật chất hỏa diễm từ không trung chậm rãi bay đến phía trên thành Hồng Quân vốn đã tan hoang.Ngay sau đó, khối vật chất màu xám dần dần hình thành một thân ảnh.Hư ảnh hình người vung tay, một đoàn vật chất màu xám dung nhập vào cơ thể hắn, thân hình người đó cũng dần dần thành hình.
Đợi đến khi thân thể hoàn toàn ngưng kết, mọi người dù đã chuẩn bị tâm lý vẫn không khỏi khiếp sợ.Đúng vậy, người này chính là Hồng Quân.Vô luận là hình dạng, khí chất đều không thay đổi, nhưng lại khiến người ta có cảm giác bất an.Muốn nói cụ thể thì không ai có thể diễn tả rõ ràng.Vốn dĩ, Hồng Quân chỉ là trung phẩm thần nhân, nhưng hiện tại không ai nhìn ra tu vi của hắn.
“Hừ hừ.” Thạch Thừa Thiên cười nhạt hai tiếng, “Hồng Quân, không ngờ ngươi vẫn có thể trỗi dậy.Ta thua, mặc ngươi xử lý.”
“Gì?” Hồng Quân mỉm cười, không hề động thủ mà hỏi, “Thế nào là tỉnh ngộ, thế nào là chết? Thạch thành chủ, ngươi có giải thích được không?”
Thạch Thừa Thiên ngạc nhiên, đương nhiên hắn không thể giải thích.
“Sống tức là chết, chết tức là sống.Chúng ta đã chết một lần, cũng tại không gian vô danh này sống lại, bắt đầu một cuộc sống mới.Chúng ta đã có một đời kinh nghiệm, không ngờ lại có nhiều người không thoát khỏi được.” Hồng Quân không để ý đến Thạch Thừa Thiên, vẫn một mình nói.
Thạch Thừa Thiên cũng không quan tâm đến những lời Hồng Quân nói, đột nhiên lên tiếng: “Hồng Quân, ta nghe không hiểu ngươi đang nói gì, sống chết sống chết.Nếu ngươi không giết ta, ta đi trước.”
“Đi?” Hồng Quân cười hỏi lại, “Ngươi có thể đi đâu? Khi đã chết, ngay cả một hồ lô cũng có thể chứa ức vạn sinh linh, cả đời của ngươi có thể đi đến đâu?”
Mọi người nghe Hồng Quân nói hai câu này, phản ứng của hai người lại hoàn toàn khác nhau.Huống Thiên Minh ở tầng sáu của Không Gian Vô Danh đã từng nghe Hồng Quân nói về Không Gian Pháp Tắc, hôm nay lại nghe những lời này, dường như hiểu được một chút gì đó, trong lòng đối với Không Gian Pháp Tắc cũng có chút minh ngộ.
Thạch Thừa Thiên trong lòng chấn động, đột nhiên có cảm giác bừng sáng.”Khi chết cũng được kết nạp trong hồ lô, đó là một không gian, nguyên lai là như thế, nguyên lai là như thế!”
“Ha ha ha ha ha!” Thạch Thừa Thiên dường như đã hiểu được mấu chốt vấn đề, không khỏi cười lớn.
Hồng Quân căn bản không thèm để ý, vẻ mặt nghi hoặc hỏi, “Ngươi cười cái gì? Có gì đáng cười sao?”
Thạch Thừa Thiên đột ngột ngừng cười, nhìn Hồng Quân nói, “Hồng Quân, ta phải đa tạ ngươi.”
“Cảm ơn ta? Không cần đâu.Hôm nay ta sẽ giết ngươi, không phải vì ta giết ngươi mà ngươi cảm tạ ta đó chứ?”
“Giết ta? Ha ha ha!” Thạch Thừa Thiên cười nói, “Hồng Quân, ta thừa nhận với thực lực hiện tại ngươi có thể giết ta, thậm chí ngươi có thể giết hết liên quân này, nhưng bây giờ ngươi…không giết nổi ta!” Thạch Thừa Thiên đột nhiên khởi động toàn bộ chân nguyên.
“Chó cùng dứt giậu.” Huống Thiên Minh bên cạnh khinh thường nói, mặc dù không biết Hồng Quân bây giờ ở cảnh giới gì, nhưng Huống Thiên Minh có thể khẳng định, Hồng Quân muốn giết Thạch Thừa Thiên là một việc quá dễ dàng.
Hồng Quân mỉm cười nói, “Thạch Thừa Thiên, ngươi bị dồn đến mức này mà còn muốn chống lại sao?”
Thạch Thừa Thiên cổ động chân nguyên toàn thân, nghe Hồng Quân nói, hắn mỉm cười một cách trào phúng, ý muốn nói, “Bỏ qua? Ha ha ha, Hồng Quân, ngươi vốn vừa nãy có cơ hội giết ta, đáng tiếc bây giờ không còn nữa rồi.Cảm ơn ngươi đã làm ta giác ngộ, để ta hiểu được mấu chốt.Bây giờ ta muốn phi thăng rồi, khi phi thăng không có thiên kiếp, chẳng có gì nguy hiểm cả.”
“Ha ha!” Thạch Thừa Thiên bị sức hút kéo lên phía trên, ha ha cười lớn, “Ha ha, Hồng Quân, ngươi thấy rồi chứ? Ngươi cuối cùng vẫn không giết được ta.Lên tầng trên, ta sẽ đi tìm Thạch gia, sẽ giết ngươi một lần nữa, ngươi sẽ không có cơ hội sống lại như hôm nay đâu!” Âm thanh của Thạch Thừa Thiên giờ phút này vô cùng âm ngoan.
Lúc này, ngoại trừ Hồng Quân, sắc mặt ai cũng thay đổi.La Băng, Huống Thiên Minh, Tôn Ngộ Không không hẹn mà cùng nhau hướng về phía hắc động bay tới, muốn ngăn cản Thạch Thừa Thiên phi thăng.Nhưng tốc độ sao kịp được Thạch Thừa Thiên khi hắn đã huy động toàn bộ chân nguyên cùng với sức hút của Hắc Động? Tốc độ của hắn nhanh hơn đám Tôn Ngộ Không rất nhiều.
“Thạch Thừa Thiên, ta đã nói rồi, ngày hôm nay ngươi nhất định phải chết.” Hồng Quân nhàn nhạt nói, giọng nói không chút tình cảm nào dao động.Tay tùy tiện phất lên, một đạo tia chớp vật chất màu xám mỏng manh như sợi tóc từ không trung đánh xuống, “Thạch Thừa Thiên, ngày hôm nay ta sẽ khiến ngươi là người đầu tiên cảm nhận được thiên kiếp của không gian vô danh.Chín đạo kiếp lôi, nếu ngươi có thể chịu được, ta sẽ bỏ qua cho ngươi phi thăng.”
Hồng Quân vừa dứt lời, một đạo tia chớp đã đến đỉnh đầu Thạch Thừa Thiên.Lúc này, Thạch Thừa Thiên ổn định thân hình, vừa rồi uy lực của tia chớp kia hắn có thể thấy được, trông mỏng manh như sợi tóc nhưng uy lực thì không thể khinh thường.
Ầm! Mặc dù Thạch Thừa Thiên không thể phi hành, nhưng hấp lực của Hắc Động quá lớn, hơn nữa tốc độ của tia chớp ngược chiều với chiều bay lên của hắn nên nhanh chóng đánh thẳng vào người.
Thạch Thừa Thiên chỉ cảm thấy cơ thể rung động, ngoài ra không có cảm giác gì.Nói cách khác, theo như lời Hồng Quân, đạo thiên kiếp thứ nhất đã qua đi.Tuy nói một chút cảm giác cũng không thấy, nhưng Thạch Thừa Thiên tin tưởng Hồng Quân cũng không dễ dàng buông tha cho hắn như vậy.Sau đó, từ những món thiên thần khí mà hắn đoạt được, chọn ra một trung phẩm thiên thần khí chiến y mặc vào người.
Hô! Thiên thần khí chiến y dường như có cánh, từ từ bay ra khỏi người Thạch Thừa Thiên, ngoài ra mấy trăm kiện thần khí và thiên thần khí cũng nối tiếp nhau bay đi, mỗi một kiện đều hướng Hồng Quân bay tới.
“Thiên thần khí của ta!” Thạch Thừa Thiên nhìn những kiện thiên thần khí kia dần dần không thuộc về mình nữa thì bất phục hét lên.
“Đạo thứ hai.” Âm thanh của Hồng Quân lại một lần nữa vang lên, đồng thời một đạo tia chớp như vừa nãy lại từ trên cao đánh xuống, không đợi Thạch Thừa Thiên phản ứng, tia chớp đã bổ thẳng lên người hắn.
Ầm! Thạch Thừa Thiên dường như cảm giác thân thể không còn thuộc quyền khống chế nữa, toàn thân giống như vô lực, mất đi sự khống chế.
“Đạo thứ ba.” Thanh âm của Hồng Quân lại vang lên.
“Ha ha, nguyên lai tiểu Quân đã nghĩ ra hậu chiêu tốt như vậy.” Tôn Ngộ Không nhìn thấy Thạch Thừa Thiên chịu khổ như vậy thì cũng không khỏi vui mừng.
La Băng, Nghịch Ương, Huống Thiên Minh, Huống Hữu Sanh, Huống Quang Nhân cũng vui mừng không kém khi nhìn thấy cảnh này.
Ầm! Đây đã là đạo tia chớp thứ năm, Thạch Thừa Thiên bị lôi kiếp đánh trên người khiến cả người đau nhức, muốn tránh đi nhưng hấp lực quá lớn, hắn có thể dễ dàng tránh né sao?
“Đạo thứ sáu.” Thanh âm của Hồng Quân vẫn không có gì biến chuyển, nhưng âm thanh này vào tai Thạch Thừa Thiên thì không khác gì âm thanh đoạt mạng.
Uy lực của tia chớp thứ sáu cường đại hơn rất nhiều, chính đạo tia chớp này đã đánh cho Thạch Thừa Thiên huyết nhục mơ hồ, từ xa nhìn lại không còn nhìn rõ diện mạo hắn như thế nào nữa, bộ dạng hắn giờ này thê thảm cùng cực, không còn bộ dạng oai phong của tộc trưởng như trước đây.
“Đạo thứ chín.” Theo âm thanh của Hồng Quân, một đạo tia chớp to như cánh tay đánh thẳng xuống, tia chớp đánh thẳng vào đỉnh đầu của Thạch Thừa Thiên trong khi hắn đã không còn nhìn ra hình người.Một chút giãy dụa cũng không có, tia chớp kinh khủng kia đánh lên đỉnh đầu đã khiến hắn tan thành bụi phấn.
Tất cả mọi người đều trầm trọng hít vào một hơi, kể cả thần nhân của Thần Giới thứ nhất.Lâm gia, hai vị tộc trưởng, Thạch gia tộc trưởng trong ngày hôm nay đều đã chết.Từ khi Chu Kinh trông thấy cảnh này cũng không quản lý quân đội nữa, toàn bộ giao lại cho Thạch Nhược Tín.
“Thạch Nhược Tín.” Thanh âm của Hồng Quân lại một lần nữa vang lên, “Ngươi sau khi thua trận, đã trăm phương ngàn kế và tạo ra nhiều sát nghiệp như vậy, ngươi cũng không thể lưu lại được.”
Thạch Nhược Tín trong khi nghe Hồng Quân gọi tên mình thì đã thấy không ổn, lợi dụng quân số đông quay người bỏ chạy.Hắn ngay cả Nghịch Thiên Nhất Kiếm của Hồng Quân cũng tiếp không nổi, thì làm sao chịu được khi Hồng Quân hiện tại đã trở nên cường hãn không còn giống như trước kia?
Ầm! Một đạo tia chớp xuất hiện mà không hề được báo trước, vừa vặn đánh thẳng lên đầu Thạch Nhược Tín, Thạch Nhược Tín ngay cả suy nghĩ cũng chưa kịp thì đã biến thành phấn mạt theo gió bay đi.
Tất cả thần nhân của Thần Giới thứ nhất đều nhìn Hồng Quân, vừa rồi hắn còn nói không muốn tạo ra nhiều sát nghiệp, nhưng chỉ nháy mắt thôi thì Thạch gia hai nhân vật trọng yếu đều đã chết trong tay hắn.Tiếp theo sẽ là ai? Có phải sẽ là mình không? Trong lòng ai cũng lo lắng như vậy.
Ánh mắt Hồng Quân nhìn sang Chu Kinh, ánh mắt đó khiến Chu Kinh sợ đến nhảy dựng.Hắn không còn lấy một chút tự tin nào, cho dù trên người mình cũng có một kiện thần khí chiến y, nhưng ngay cả mặc thần khí chiến y cũng không có cảm giác an toàn, vội vàng giải thích, “Hồng Quân tiên sinh, Chu gia cũng có đôi chút mạo phạm, nhưng đều là do Thạch gia và Lâm gia xúi giục.Ta được phái đến phá bỏ trận pháp, còn lại bất kỳ hành động nào Chu gia không hề tham dự.”
“Ngươi trở về nói với các vị trưởng lão và Chu gia tộc trưởng, các ngươi nên cảm tạ Chu Lam.Bây giờ ta đã biết tất cả sự tình, ở ngoài mấy trăm ngàn dặm kia có tám di động trận pháp, sẽ không phải vô cớ mà tới chứ?” Hồng Quân không hề mở miệng, thanh âm chỉ vang lên trong đầu Chu Kinh, hiển nhiên Hồng Quân không muốn cho người khác biết.
Trên đầu Chu Kinh mồ hôi lạnh túa ra, khoảng cách mấy trăm ngàn dặm mà cũng có thể tra được, đó là khái niệm gì? “Hồng Quân tiên sinh, ta nhất định sẽ hồi báo lại, xin Hồng Quân tiên sinh cứ yên tâm.” Chu Kinh suy nghĩ một chút rồi nói, “Ta – đại diện Thần Giới thứ nhất, hướng Hồng Quân tiên sinh xin thề, có chết cũng không gây khó dễ cho Thần Giới thứ hai.Nếu như vi phạm lời thề này, Chu gia sẽ hoàn toàn bị diệt.” Chu Kinh nói.
Hồng Quân gật đầu, nhìn lướt qua ngàn vạn thượng phẩm thần nhân liên quân, nhàn nhạt nói, “Vừa nãy ta có nói qua, ta vô tình tạo ra nhiều giết chóc, các ngươi có thể quay trở về gia tộc của mình được rồi.”
“Cái gì? Như vậy là xong sao?” Không kể bọn Nghịch Ương ngạc nhiên, mà ngay cả thần nhân của Thần Giới thứ nhất cũng ngạc nhiên, không tin vào tai mình.
Không tin được từ mưa tanh mùi máu mới đó mà đã kết thúc? Mặc dù ngạc nhiên, nhưng ai có gan dừng lại mà hỏi tại sao? Như một trận cuồng phong, binh lính ào ạt thối lui, kể cả Chu Kinh cũng vậy.
Chỉ trong một ngày, Chu Lam chết, Thạch gia có Thạch Thừa Thiên, Thạch Nhược Tín, Lâm gia có Lâm Minh, Lâm Lượng…ngay cả thượng phẩm thần nhân cũng chết đến hơn trăm vạn.Hồng Quân cũng chết.Tình tiết có nhiều thay đổi và biến động, nhưng tất cả đều chỉ phát sinh trong ngắn ngủi một ngày.

☀️ 🌙