Đang phát: Chương 1678
Diệp Mặc có chút ngạc nhiên, pháp bảo của Tiết Thịnh Hiên này cũng không tệ, thế giới thạch tấn công hai lần, lần đầu bị Toái Không Lôi Thương chặn lại, lần thứ hai bị cột sáng màu đỏ kia cản.Hơn nữa, Hắc Thạch Cân còn chưa kịp nghiền nát những thứ khác, nhưng có thể thấy Tiên nguyên của Tiết Thịnh Hiên thâm hậu, đồng thời pháp bảo của gã cũng rất lợi hại.
Một lúc lâu sau, Tiết Thịnh Hiên tỉnh lại với quần áo dính đầy máu, thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm mình, trong lòng gã vô cùng khó chịu.Trước giờ gã toàn nhìn người khác như vậy, không ngờ hôm nay lại có người dám dùng ánh mắt đó nhìn mình.Nhưng gã không thể không nhẫn nhịn, vì biết dù xông lên cũng không phải đối thủ.Hơn nữa, gã còn biết, đối phương không truy sát mình không phải vì tốt bụng tha cho, mà vì biết Thất Luyện Tháp Sát sẽ không bỏ qua cho gã.
“Hừ…” Tiết Thịnh Hiên hừ lạnh một tiếng, thu lại pháp bảo phòng ngự, quay người bước đi, biến mất ngay lập tức.
Diệp Mặc không đuổi theo, hắn biết Tiết Thịnh Hiên này khác với gã Huyền Tiên trước kia hắn giết, lợi hại hơn nhiều.Với năng lực hiện tại của hắn, muốn giết được Tiết Thịnh Hiên trước khi gã kích phát ngọc bài là không thể.
Tiết Thịnh Hiên bỏ chạy, thực lực của hắn sẽ bị tiết lộ.Điều này không tốt cho Diệp Mặc.Hắn biết, sau khi vào Thất Luyện Tháp, thực lực lộ ra chỉ là chuyện sớm muộn.Vì lọt vào top 10, hắn chắc chắn không nương tay, dù đánh nhau với Tiết Thịnh Hiên hay không thì kết quả cũng vậy thôi.
Thực lực bại lộ Diệp Mặc không sợ, cái hắn sợ là Thế giới trang vàng bị lộ.Khi bế quan trùng kích Huyền Tiên hậu kỳ, Diệp Mặc đã quyết tâm giấu Thế giới trang vàng thật sâu trong thức hải.Như vậy, dù Tiên Vương dùng thần thức áp chế hắn cũng không thể ép nó ra, trừ phi đối phương có thể nghiền nát thức hải của hắn.
Giấu Thế giới trang vàng ở tận cùng thức hải, người khác không làm được, nhưng hắn làm được vì có công pháp thần thức, khống chế thức hải của mình vượt xa nhiều Tiên nhân khác.
Diệp Mặc tin rằng không Tiên Vương nào biến thái như vậy.Hắn chỉ là người dự thi, đối phương không có lý do gì để nghiền nát thức hải của hắn.Nhiều nhất cũng chỉ nghi ngờ hắn có kỳ ngộ gì, dùng thần thức đảo qua kinh mạch của hắn, hoặc giống như Tự Tại Vương, dùng thần thức áp chế hắn.
Thu thế giới thạch lại, Diệp Mặc ở lại tầng ba một ngày, cho đến khi thấy một Huyền Tiên hậu kỳ bị một gốc Phệ Nhân Đằng cuốn lấy hút cạn, mới biết nguy hiểm trong Thất Luyện Tháp không chỉ là yêu thú, thậm chí một số cây cỏ cũng có thể dồn người vào chỗ chết.
Dù nguy hiểm ở tầng ba nhiều hơn hai tầng trước, người đến đây cũng ngày càng đông.Diệp Mặc quyết định đến tầng bốn, bây giờ điểm tích lũy trên ngọc bài mới có bảy điểm.Dù hắn có nhiều Thất Luyện Thạch, nhưng chỉ ném một ít đơn sắc vào ngọc giản, còn lại đều ném vào Thế giới trang vàng.Hắn cảm thấy Thất Luyện Thạch là đồ tốt, dùng hết để đổi điểm tích lũy thì quá đáng tiếc.
…
Tiết Thịnh Hiên rất ấm ức, gã giết người như ngóe, đây là lần đầu tiên phải bỏ đi trong ấm ức như vậy.Gã là người sĩ diện, dù chịu thiệt dưới tay Diệp Mặc, khi tụ họp cùng tiểu đội vẫn tỏ ra như không có gì.
Bốn người trong tiểu đội đều là tinh anh của Trần Lạc Thiên, đều là Tiên nhân trên Thiên Tiên bảng, vì tự phụ nên mới lập đội bốn người.Họ tin rằng, dù chỉ có bốn người, cướp vài tên cũng không thành vấn đề.
“Thịnh Hiên sư huynh nhanh vậy đã về rồi à?” Một tên Huyền Tiên mắt ưng cười ha hả, thuận miệng hỏi.
Những người trong tiểu đội không nhận ra Tiết Thịnh Hiên bị thua thiệt, chỉ cảm thấy khí tức của gã hơi suy yếu.Tên Huyền Tiên viên mãn này có quan hệ không tệ với Tiết Thịnh Hiên, nên cho rằng khí tức suy yếu là do dày vò tiên nữ xinh đẹp kia mà ra.
Tiết Thịnh Hiên chỉ hừ nhẹ, không trả lời.
Mọi người quen với tính cách của Tiết Thịnh Hiên rồi, gã rất máu lạnh, giết người như ngóe, khi gã không muốn nói chuyện thì tốt nhất đừng chọc giận.
Một ngày trôi qua, bốn người tìm Thất Luyện Thạch ở tầng ba, Tiết Thịnh Hiên là đội trưởng, gã không nói đến chuyện lên tầng bốn thì không ai dám nhắc.
“Tông Phiêu Thiên…” Tiết Thịnh Hiên bỗng hừ lạnh một tiếng, nói ra bốn chữ rồi lập tức bắn nhanh như điện.
Ba người còn lại lập tức thấy một tiểu đội sáu người.Tiết Thịnh Hiên đi qua, ba người họ không chút do dự đi theo.
Tiết Thịnh Hiên thấy tiểu đội này chính là của Tông Phiêu Thiên, đội trưởng là Tử Vũ tiên tử đứng thứ hai Huyền bảng, đồng thời trong đội còn có Từ Ky, có thể nói là một tiểu đội mạnh của Tông Phiêu Thiên.
Nhưng dù là tiểu đội mạnh hơn của Tông Phiêu Thiên, trước mặt Tiết Thịnh Hiên cũng không là gì, huống chi đội này vừa mất một thành viên.
Khi Tiết Thịnh Hiên bước đến, Từ Ky và những người khác cũng thấy.
“Là Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên.”
Tử Vũ tiên tử hừ lạnh một tiếng rồi lập tức phát tin tức, bảo những người còn lại đứng thành vòng cung.
“Giao nhẫn trữ vật ra đây, nữ thì ở lại, không thì chết.” Tiết Thịnh Hiên vừa hạ xuống liền lạnh lùng nói, đồng thời Toái Không Lôi Thương lơ lửng trên đỉnh đầu, màu bạc nhè nhẹ vòng quanh, mang theo sát khí kinh người.
Từ Ky biết, chỉ cần có người dám nhúc nhích, Lôi Thương sẽ bắn thủng đan điền của người đó.Với bản lĩnh của Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên, hoàn toàn có thể giết chết họ trước khi kích phát ngọc bài.Hơn nữa, phía sau Tiết Thịnh Hiên còn có ba người nữa, lặng lẽ bao vây sáu người họ lại.
“Huyết Y Tiên, chúng tôi không thù không oán gì với anh, nếu anh muốn Thất Luyện Thạch, chúng tôi có thể cho anh một ít, hà tất phải tuyệt tình như vậy.” Tử Vũ tiên tử dù rất cao ngạo ở Tông Phiêu Thiên, nhưng đối mặt với Huyết Y Tiên này, lời nói cũng chỉ có thể hạ giọng.
“Cô tính toán ngon lành vậy sao, có tư cách gì cò kè mặc cả trước mặt Thịnh Hiên sư huynh chứ? Trong vòng ba giây, không làm theo lời Thịnh Hiên nói thì chết hết.Đừng tưởng có cơ hội kích phát ngọc bài, chỉ cần ai động đậy, tôi đảm bảo người đó sẽ chết ngay lập tức.” Tên Huyền Tiên mắt ưng trong đội của Tiết Thịnh Hiên lạnh lùng nói.
Từ Ky chậm rãi nói: “Huyết Y Tiên, uy danh của anh tôi cũng nghe qua, nhưng như vậy có phải quá bá đạo rồi không?”
“Bá đạo? Chỉ có thể trách các cô là người của Tông Phiêu Thiên.Hôm nay bổn tiên giết chính là rác rưởi của Tông Phiêu Thiên.” Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên ánh mắt lạnh như băng, Lôi Thương màu bạc rung lên, sắp ra tay.
“Ông đây cũng là người của Tông Phiêu Thiên.” Lại có một giọng nói truyền đến, lần này Tiết Thịnh Hiên nghe thấy thì run rẩy, khí thế của Lôi Thương vừa rồi lập tức mềm nhũn.
Giọng nói này là ác mộng của gã, làm sao quên được? Quả nhiên, sau đó gã thấy Diệp Mặc không nhanh không chậm đi đến.Một ngày trước, chính trong tay người này mà gã mất thể diện, suýt chút nữa bị giết, không ngờ mới một ngày đã gặp lại.
Ba người còn lại trong đội của Tiết Thịnh Hiên cũng thấy Diệp Mặc, sát cơ lập tức tràn ngập.Nhưng họ không ra tay, vì biết quy tắc của Tiết Thịnh Hiên, ai dám qua mặt gã, Tiết Thịnh Hiên chắc chắn sẽ khiến kẻ đó sống dở chết dở, tuyệt đối tự mình tra tấn, không cho phép người khác nhúng tay.
Thình thịch… Hai đạo ánh sáng lóe lên, hai người trong tiểu đội của Từ Ky lợi dụng cơ hội bóp nát ngọc bài bị truyền ra ngoài, nhưng bốn người còn lại không động đậy.
Ánh mắt Tử Vũ tiên tử lóe lên vẻ khinh thường, cùng tổ đội với người sợ chết như vậy đúng là hạ nhục bản thân.Bốn người còn lại không để ý đến hai kẻ đào tẩu, ánh mắt nhìn Diệp Mặc vừa tới.Nghe Diệp Mặc dùng từ “ông đây”, Tử Vũ tiên tử và Từ Ky nhíu mày.Đây là điểm đáng ghét của tu sĩ từ Tu Chân giới phi thăng lên, không có dáng vẻ tiên nhân gì cả.
Từ Ky nhíu mày, lý do khác với Tử Vũ tiên tử, gã biết Diệp Mặc như vậy chỉ chọc giận Tiết Thịnh Hiên giết hắn mà thôi.Gã cho rằng, Mạc Ảnh có thể lên đến tầng ba đã giỏi lắm rồi.Hẳn là có chút thực tài, nếu không không thể đến đây được.
Gã không đợi Tiết Thịnh Hiên nói, lập tức bảo Diệp Mặc: “Mạc Ảnh, đừng nhiều lời, tiểu đội chúng tôi thiếu ba người, anh tạm thời gia nhập đi.”
Diệp Mặc không thể gia nhập đội họ, trước khi vào Thất Luyện Tháp, đội ngũ đều được phân chia rồi, gia nhập cũng không phải vào một tiểu đội.Từ Ky cho rằng, dù Diệp Mặc có gian lận hay không, hắn có thể đến tầng ba đã khiến gã tôn trọng rồi.
Diệp Mặc ngược lại nghi ngờ nhìn Từ Ky, không ngờ Từ Ky lại có lòng như vậy, nhưng hắn chỉ gật đầu với Từ Ky, nói thẳng: “Các anh đi đi, một mình tôi được rồi.”
Từ Ky cười khổ, không trả lời, nếu có thể đi thì họ đã đi rồi.Bỗng nhiên gã cảm thấy có gì đó không đúng, dựa theo tính càn quấy của Tiết Thịnh Hiên, Diệp Mặc xưng “ông đây” với gã, Tiết Thịnh Hiên sao có thể không trở mặt?
Đừng nói Từ Ky nghi ngờ, đến đồng đội của Tiết Thịnh Hiên cũng nghi ngờ nhìn gã, tại sao đến giờ còn chưa hành động.
Điều khiến mọi người kinh dị là, Tiết Thịnh Hiên không những không động thủ, mà còn nhìn Diệp Mặc hỏi: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Lời này khiến Từ Ky và Tử Vũ tiên tử ngây người.Từ bao giờ Huyết Y Tiên lại dễ nói chuyện như vậy? Còn hỏi người xưng “ông đây” với gã là muốn gì nữa?
“Thịnh Hiên sư huynh…” Tên Huyền Tiên mắt ưng không kiềm chế được sự nghi ngờ, gọi một tiếng.
Vốn dĩ Diệp Mặc biết mình không giết được Tiết Thịnh Hiên nên không định ra mặt, nhưng tiểu đội khác của Tông Phiêu Thiên vì hắn mà liên lụy, khiến hắn khó chịu.Hắn định tìm cớ động thủ, thì tên bên cạnh lên tiếng, lập tức cho hắn cái cớ: “Tiểu tử, mày câm miệng cho ông.”
Tên Huyền Tiên mắt ưng nhướng mày, một Huyền Tiên trung kỳ của Tông Phiêu Thiên lại dám ăn nói hỗn xược với gã, muốn chết sao?
